Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-02-13 16:39:41
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy rằng giản dị, nhưng dù cũng là đầu tiên ăn cơm của Tống Thụy Trì, cho nên Từ Nhĩ đều khen mỗi món một .

Đương nhiên, Tống Thụy Trì cũng thờ ơ, lời cảm ơn của càng lúc càng bất đắc dĩ, phối hợp với Từ Nhĩ, đó bóc một con cua cho Từ Nhĩ.

Còn vì bóc cua, Từ Nhĩ cũng , cậu chỉ lo ăn.

Không hổ là thường xuyên nấu cơm, bữa cơm của Tống Thụy Trì vặn , đủ cho hai ăn hết bộ đồ ăn.

Cơm nước xong xuôi, hai cùng thu dọn.

Sau khi chấm dứt, Từ Nhĩ tiên là rửa tay, Tống Thụy Trì phía xếp hàng.

Chờ cậu rửa xong, tiếp nhận khăn mặt Tống Thụy Trì đưa liền ở một bên.

Nhìn dáng vẻ rửa tay của Tống Thụy Trì, Từ Nhĩ một câu: “Chúng giống như sống chung .”

Tống Thụy Trì đột nhiên ho khan.

Từ Nhĩ : “Làm ?”

Tống Thụy Trì lắc đầu: “Nói lời kinh .”

Từ Nhĩ nghi hoặc: “Hả? Sống chung thì làm ?”

Tống Thụy Trì: “Không .”

Đã đến cái , Từ Nhĩ lập tức nhớ chuyện cũ.

“Khi em mới nghiệp đại học từng sống chung với khác.”

Động tác rửa tay của Tống Thụy Trì đột nhiên chậm , chậm rãi đầu Từ Nhĩ: “Với ai?”

“Không quen, em tìm mạng, hai phòng, khi đó công ty ở gần nên ở chung.” Từ Nhĩ ngửa đầu suy nghĩ: “Hơn bốn tháng gì đó, đó em đổi công ty khác.”

Tống Thụy Trì vô cùng bất đắc dĩ: “Cái đó là ở ghép.”

Từ Nhĩ “A” một tiếng: “ .” Cậu : “Như chúng mới gọi là sống chung.”

Tống Thụy Trì: “...”

Tống Thụy Trì hỏi như điều đương nhiên: “Chúng sống chung ?”

Từ Nhĩ: “Không .”

Tống Thụy Trì: “Vậy em đang cái gì?”

“Không ý , giả thiết mà.” Từ Nhĩ đột nhiên lớn tiếng hơn chút: “Làm gì ! Có ý gì, ở chung với em ?”

Tống Thụy Trì nghẹn , đó hỏi: “Muốn cùng sống chung ?”

Từ Nhĩ: “Không .”

Tống Thụy Trì: “Anh đang nghiêm túc hỏi em.”

Từ Nhĩ: “Hả?”

Tống Thụy Trì: “Hả?”

Từ Nhĩ suy nghĩ, vẫn : “Không , cách công ty quá xa.”

Tống Thụy Trì mở miệng, nhưng gì, nữa ngậm .

Hơn nữa đây là nhà riêng Tống Thụy Trì tự mua, sống chung còn đây, Từ Nhĩ nào hổ như .

Từ Nhĩ về phía phòng khách, tiếp tục về ở ghép lúc : “Người bạn cùng phòng đó của em, tuy rằng là ở chung bốn tháng, nhưng về cơ bản là bọn em đều gặp mặt, hiện tại nếu gặp mặt đường thì cũng là xa lạ.” Từ Nhĩ xuống sô pha: “Khá , cần giao lưu.”

Tống Thụy Trì hỏi: “Em thích giao lưu với khác ?”

Từ Nhĩ: “Cũng hẳn, xem tình huống.”

Tống Thụy Trì đột nhiên hỏi: “Anh cái gì khác?”

“Anh cái gì khác…” Đầu tiên là Từ Nhĩ lặp những lời , đó suy nghĩ về những lời mới : “Đương nhiên là khác .”

Từ Nhĩ suy nghĩ xem rốt cuộc là khác chỗ nào: “Lần đầu tiên gặp em thích .” Cậu bổ sung: “Ở núi đó.”

Tống Thụy Trì : “Lời thích dễ dàng ?”

Từ Nhĩ đột nhiên ngượng ngùng, ngoài miệng : “Cũng cái gì.”

Tống Thụy Trì hỏi: “Cho nên tới xin WeChat của , phần nhiều là vì em trai, là bởi vì mới gặp ?”

Kỳ thật Từ Nhĩ , khi ở quán cà phê cậu hề nhận Tống Thụy Trì chính là soái ca núi, nhưng suy nghĩ sâu xa một phen, hình như cái cũng đúng lắm.

Người luôn tiềm thức, hiện tại nghĩ , dựa việc Tống Thụy Trì là thần tượng của em trai hình như xác thật đủ để làm Từ Nhĩ nghênh ngang đến gần như .

“8-2 , đúng, 7-3?” Từ Nhĩ suy nghĩ, sửa miệng: “8-9?”

Hình như 5-5 cũng .

“Không .” Cuối cùng Từ Nhĩ .

Tống Thụy Trì hỏi tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-50.html.]

Soso tới từ ban công, ngang qua bên Từ Nhĩ.

Ở chung nhiều ngày như , Từ Nhĩ thể hiểu một ít hành vi của Soso, cho nên khi một một mèo đối diện vài giây, Từ Nhĩ vẫn lấy đồ ăn bàn .

Cho Soso ăn xong, Từ Nhĩ nghĩ, nên về nhà .

Vì thế cậu ngẩng đầu Tống Thụy Trì.

Giống như cậu thể hiểu Soso, lúc Tống Thụy Trì cũng hiểu cậu.

Tống Thụy Trì gì về việc nên về nhà , mà hỏi: “Đi ngoài chơi ?”

Từ Nhĩ đang nhàm chán lập tức thẳng: “Chơi cái gì?”

Tống Thụy Trì suy nghĩ: “Sợ tối ?”

Từ Nhĩ lắc đầu: “Không sợ.”

Tống Thụy Trì: “Sợ ma ?”

Từ Nhĩ: “Không sợ.”

Tống Thụy Trì: “Gần làng đại học một quán trải nghiệm dị giới, chơi ?”

“Có thể.” Từ Nhĩ hỏi: “Là thứ gì?”

Tống Thụy Trì: “Có chút giống mật tất, nhưng cần giải mật mã, chỉ trải nghiệm chuyện xưa thôi.”

Từ Nhĩ gật đầu: “Được.”

Ngay đó, Từ Nhĩ hỏi: “Anh từng với ai ?”

Tống Thụy Trì đột nhiên thôi, liếc Từ Nhĩ một chút: “Làm ?”

Từ Nhĩ hỏi đến nghẹn họng.

Từ Nhĩ cũng rõ vì bản hỏi câu .

“Không gì.” Từ Nhĩ lấy điện thoại : “Gọi là gì thế, em tra thử.”

Tống Thụy Trì báo tên quán, cũng : “Đi với đám bạn.”

Từ Nhĩ nhanh chóng tra điện thoại, cậu cũng phát hiện, quán xác thực kiểu chơi hai , nhưng bình luận đều ...

“Càng nhiều càng chơi vui hơn.” Từ Nhĩ bình luận, ngẩng đầu hỏi Tống Thụy Trì: “Chúng chỉ chơi hai thôi ?”

Tống Thụy Trì nhịn mà hít một , tiếp: “Anh hỏi bạn một chút nhé?”

Từ Nhĩ gật đầu: “Có thể.”

Tống Thụy Trì bật : “Lúc thì sợ giao tiếp nữa ?”

Từ Nhĩ hehe: “Trong đều , sáu bảy là tổ hợp mỹ nhất.” Cậu gõ điện thoại: “Hơn nữa trò chơi kiểu nhất định là tương tác nhiều với NPC, cần xã giao.” Cậu “A” một tiếng: “Em hỏi thử Từ Thần.”

Tống Thụy Trì: “Được.”

Hai lượt gọi , chỉ là khéo, lúc Từ Thần đang ở trong giảng đường, nhất định là .

Tống Thụy Trì còn đang gọi , Từ Nhĩ tiếp tục ấn mở xem bình luận.

Càng xem càng thấy hứng thú, càng xem càng thấy chơi vui.

Trách Tống Thụy Trì hỏi cậu sợ tối sợ ma , khu bình luận dọa , nhưng cho dù là thì vẫn sẽ đến trải nghiệm câu chuyện khác.

Mà một lúc đó, Tống Thụy Trì gửi ba tin nhắn.

Câu một: [Có ai ?]

Câu hai: [Dị giới.]

Câu ba: [Mình và Từ Nhĩ.]

Ba câu , trực tiếp bắt bốn đang chơi điện thoại trong nhóm.

Tống Thụy Trì ước lượng thời gian một chút: [Trong vòng 40 phút sẽ đến.]

Mọi sôi nổi: [Không thành vấn đề!]

Tiếp theo, Tiểu Hạ hỏi: [Mình thể dẫn Nguyên Nguyên tới ?]

Tiểu Hạ: [Bảy cũng thể chơi.]

Tống Thụy Trì trực tiếp: [Không thể.]

Tiểu Hạ: [? Vì ? Lần cũng .]

Tống Thụy Trì: [Lần .]

Tống Thụy Trì: [Hai quá tình tứ.]

Tiểu Hạ: [Vì !]

Tiểu Hạ gửi một meme ủy khuất.

 

Loading...