Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-02-13 16:37:08
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên .

Khi mùi hương canh cá trong phòng bếp truyền ngoài, Soso cũng qua, xổm ở cửa phòng bếp mà xem.

còn thiếu một chút, Tống Thụy Trì giảm lửa canh cá, cũng cầm lấy điện thoại.

Trong nhóm náo nhiệt.

Thạch T.ử Diệc: [Ái chà chà.]

Thạch Từ Diệc: [Sẽ là Từ Nhĩ tặng nữa đó chứ?]

Ứng Cảnh: [Bằng thì còn thể là ai?]

Ứng Cảnh: [Cậu từng thấy khoe hoa khác tặng ?]

Hứa Hạo: [Nhìn bối cảnh thì là ở nhà , Tống Tống.]

Hứa Hạo: [Lại đưa về nhà ?]

Tiểu Hạ: [A! Mình làm chứng, đưa về nhà đó!]

Tiểu Hạ: [Hôm nay gặp hai họ ở siêu thị, mua vật dụng hàng ngày cùng đồ ăn, điều nghĩa là gì nào ?]

Thạch T.ử Diệc: [Như sống chung ?]

Ứng Cảnh: [Như sống chung ?]

Hứa Hạo: [Như sống chung ?]

Tiểu Hạ: [Như sống chung ?]

Trần Vũ: [Như sống chung ?]

Tống Thụy Trì xuất hiện: [Kết hôn.]

Phát ngôn của khiến trong nhóm náo nhiệt.

Chúc mừng chúc mừng, tiền cưới chuẩn xong , khi nào làm hôn lễ, lung rung rối loạn cả lên.

Tống Thụy Trì thêm một câu: [Chờ thông báo.]

Mọi đều: [Được .]

Một lát .

Thạch T.ử Diệc thật sự tò mò: [Không là thẳng nam ? Sao tặng hoa !]

Ứng Cảnh: [ ! Trêu chọc Tống Tống của chúng như !]

Trần Vũ: [Coi Tống Tống của chúng là cái gì chứ!]

Hứa Hạo: [Thẳng nam là thể bắt nạt khác như !]

Tống Thụy Trì cũng thêm một câu: [ .]

Thạch T.ử Diệc: [Tống Tống, chúng đừng để ý đến nữa.]

Ứng Cảnh: [Đừng chơi với nữa.]

Tống Thụy Trì ấn mở bàn phím, nhưng do dự một lát vẫn chữ gì.

Cuối cùng vẫn cất điện thoại , tắt lửa.

Mà giờ phút , Từ Nhĩ đang làm gì?

Cậu chằm chằm TV bật, vẫn nhúc nhích.

Ánh mắt tiêu cự, nhưng bộ đầu óc đều là hình ảnh hôn Tống Thụy Trì.

Thật sự là đả kích quá lớn.

Dường như ký ức rõ ràng hơn một chút, cậu thể nhớ tới, cậu đè lên ghế sô pha cúi hôn Tống Thụy Trì.

Đè lên sô pha.

Từ Nhĩ cúi đầu, tay đặt ở vị trí giống với hình ảnh trong ký ức, cũng đè xuống một chút.

Chờ đến khi ý thức đang làm gì, Từ Nhĩ như chim sợ cành cong, lập tức rút tay .

Cậu đang làm cái gì ?

Từ Nhĩ mạnh mẽ yêu cầu chính suy nghĩ về chuyện , lên chuẩn tìm chuyện gì đó để làm.

Lần , cậu mới ngửi hương đồ ăn trong khí.

Lúc Tống Thụy Trì đang mở cửa phòng bếp, Từ Nhĩ cũng qua, dựa cửa bên cạnh Soso.

Rất nhanh, Tống Thụy Trì thấy cậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-49.html.]

“Sắp xong .” Tống Thụy Trì .

Từ Nhĩ : “Quá thơm đó, đầu bếp Tống.”

Tống Thụy Trì: “Có cộng điểm ?”

Từ Nhĩ: “Cộng!”

Từ Nhĩ bao lâu, Tống Thụy Trì bưng món đầu tiên .

Cuối cùng Từ Nhĩ cũng thể giúp đỡ, bưng thức ăn cầm bát đũa, bày bát đũa , xới cơm, khi chuẩn xong hết thảy, hai xuống mặt đối mặt.

Tuy rằng từ siêu thị trở về xách theo túi lớn túi nhỏ long trọng, nhưng lúc bàn cơm, bát lớn bát nhỏ đều thể là đồ ăn thông thường.

Sẽ cho một cảm giác như bày bộ những thứ đồ ăn lòe loẹt sặc sỡ nhất, thực sự khiến Từ Nhĩ nhẹ nhàng tự tại hơn.

Miếng đầu tiên, cậu ăn thịt kho tàu đặt ở ngay mặt .

Cậu chậm rãi nhấm nháp, vị giác của cậu tập trung, cậu nhai kỹ nuốt chậm, nhưng đến khi nuốt xuống thì Tống Thụy Trì vẫn câu nào, chỉ lo múc canh.

Từ Nhĩ tự : “Anh hỏi em thử ?”

Lúc Tống Thụy Trì mới: “Ăn ngon ?”

Từ Nhĩ: “Ngon.”

Vẻ mặt của Tống Thụy Trì bình tĩnh: “Được.”

Đây là sự tự tin của khả năng nấu ăn ?

Làm cho một đoạn của Từ Nhĩ vẻ dư thừa.

“Anh như khiến em vẻ như vẻ.” Từ Nhĩ đổi món khác.

Tống Thụy Trì nở nụ , đó vẫn lời nào.

Hắn lời nào.

Từ Nhĩ: “Sao phủ định em?”

Tống Thụy Trì: “Sao em thể vẻ chứ.”

Từ Nhĩ: “Anh vẫn đừng nên chuyện thì hơn.”

Tống Thụy Trì nở nụ , đặt canh mặt Từ Nhĩ: “Cho điểm , Từ lão sư.”

“Em nào dám nhận tiếng Từ lão sư .” Từ Nhĩ giơ ngón tay cái: “Điểm tuyệt đối!”

Tống Thụy Trì: “Cảm ơn Từ lão sư.”

Từ Nhĩ: “Thôi .”

Canh cá cũng ngon, tật gì.

Sau khi ăn hết các món một , Từ Nhĩ hỏi: “Bình thường nấu cơm ?”

Tống Thụy Trì: “Có.”

“Trách .” Từ Nhĩ : “Em thấy mấy chai lọ trong phòng bếp của đều dấu vết sử dụng rõ ràng.”

Trách , bình thường nấu ăn mới như .

Ví dụ như bạn bè đến nhà Từ Nhĩ ăn cơm, của cậu căn bản sẽ chờ mong mà hỏi ăn ngon khi bạn ăn xong miếng đầu tiên.

Haha, thực sự chút vẻ.

“Bình thường em đều ăn cơm bên ngoài ?” Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ: “Cũng hẳn, trong công ty căn tin.”

Tống Thụy Trì: “Tình hình chung là tối thứ ba thứ năm sẽ tự nấu ăn, cuối tuần mà việc gì cũng sẽ làm.”

Từ Nhĩ gật gật đầu: “Rất thường xuyên.”

Tống Thụy Trì : “Xem lời mời của còn đủ rõ ràng.”

Lúc Từ Nhĩ mới “A” một tiếng, đôi mắt của cậu cong xuống: “Thật giả?”

Tống Thụy Trì bật ; “Giả.”

Từ Nhĩ: “Thật!”

Từ Nhĩ : “ gần đây em thường xuyên tăng ca, thứ ba thứ năm tan làm khả năng là…”

Tống Thụy Trì: “Anh chờ em.”

Tống Thụy Trì trả lời nhanh, Từ Nhĩ căn bản phản ứng ngây ngô một tiếng, đó mới : “Được!”

 

Loading...