Khu tiếp theo chính là thịt và rau.
Tống Thụy Trì chính an bài thì thật sự là tự an bài, bộ hành trình đều hỏi ý kiến Từ Nhĩ nửa câu.
Mua thịt bò, cà chua, tôm, nghêu, còn một ít rau cùng trái cây. Quay đầu , hai chọn quà cho cháu của Từ Nhĩ, đầy đủ mới trở về nhà.
“Cảm giác thật long trọng.”
Từ Nhĩ sắp xếp đồ với Tống Thụy Trì xong, cảm thán một câu.
“Phải long trọng chứ.” Tống Thụy Trì : “Lần đầu tiên xuống bếp cho Từ mà.”
Từ Nhĩ thể tự động hiểu lời của Tống Thụy Trì là đang trêu chọc , cậu chân thành liếc Tống Thụy Trì một cái: “Em nghiêm túc đ.á.n.h giá .”
Tống Thụy Trì: “Thủ hạ lưu tình.”
Từ Nhĩ: “Khó lắm, em công bằng.”
Tống Thụy Trì đóng cốp xe : “Em ăn kẹo của .”
Những lời thật sự một câu chỉnh, thậm chí Từ Nhĩ còn thể tự động bổ sung câu tiếp theo.
Em ăn kẹo của cậu, chính là , của, cậu?
Được .
Cũng đúng lắm.
Hai tách vòng lên xe, Từ Nhĩ thuận miệng ném xuống một câu: “Em còn ăn.”
Nếu đến cái kẹo mút thì...
Chờ đến khi lên xe cài dây an , Từ Nhĩ : “Ảnh nền vòng bạn bè của chúng đều là cầu vồng.”
Từ Nhĩ vốn là hai họ thật sự quá trùng hợp, nghĩ tới Tống Thụy Trì hỏi: “Em cầu vồng ý nghĩa gì ?”
Từ Nhĩ nghi hoặc mà lặp : “Cầu vồng ý nghĩa gì?” Cậu hỏi: “Cầu vồng còn ý nghĩa gì? Sau cơn mưa trời sáng ?”
Tống Thụy Trì: “...”
Tống Thụy Trì hỏi: “Sao em để hình cầu vồng?”
Cái thì dễ trả lời: “Bởi vì lúc nghỉ, em đặt vé tàu cao tốc mãi vẫn , một ngày khi thấy cầu vồng, em liền đặt vé .” Từ Nhĩ còn vui vẻ: “Em cảm thấy nó thể mang vận may đến cho em.”
Tống Thụy Trì: “...”
Tống Thụy Trì: “...”
“Hửm?” Từ Nhĩ thấy biểu tình của Tống Thụy Trì thích hợp: “Làm ?”
Tống Thụy Trì lái xe khỏi bãi đỗ xe: “Không việc gì.”
nếu Tống Thụy Trì hỏi như : “Cho nên cầu vồng ý nghĩa gì?”
Tống Thụy Trì : “Mang đến vận may cho khác.”
Từ Nhĩ: “Không thì thôi .”
Tống Thụy Trì hỏi: “Vì buổi tối hôm đó mua hoa cho ?”
Từ Nhĩ nghi hoặc: “Hả?”
về vấn đề : “Hỏi .”
Biểu tình của Tống Thụy Trì biến thành thể trông cậy gì một câu trả lời ho.
“Chỉ là mua thôi, em thấy nam sinh khác cũng tặng hoa cho nam sinh, em tặng hoa cho thì làm ?” Từ Nhĩ còn hỏi: “Không thể tặng ?”
Tống Thụy Trì: “Nam sinh nào tặng hoa cho nam sinh?”
Từ Nhĩ như điều đương nhiên: “Chính là đến nhà ga thì thấy, một nam sinh tặng hoa cho bạn.” Từ Nhĩ thẳng một chút: “Không cũng thấy ?”
Tống Thụy Trì : “Lớn tiếng như làm gì?”
Từ Nhĩ lập tức bình tĩnh, phát hiện bản chút quá mức kích động.
Cậu ho khan, bình thường: “Anh thấy ?”
Tống Thụy Trì: “Thấy.”
Nghe lời , Từ Nhĩ lập tức thả lỏng : “Là đó.”
Tống Thụy Trì : “Đương nhiên là thể tặng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-47.html.]
Qua một lát, Tống Thụy Trì hỏi: “Cho nên tặng hoa cũng là do em nhất thời hứng khởi ?”
Từ Nhĩ: “Không ?”
Tống Thụy Trì gật đầu: “Được.”
Xác thật là nhất thời hứng khởi.
Hơn nữa chỉ đó là nhất thời hứng khởi, hiện tại cũng .
, xong mấy lời , Từ Nhĩ liền mở WeChat của bà chủ cửa hàng bán hoa .
Ba phút , cậu chuyển khoản cho bà chủ.
Tắt điện thoại, Từ Nhĩ khoanh hai tay ngực.
Đương nhiên là cậu sẽ thừa nhận bản đang phân cao thấp, cậu thích tặng hoa cho Tống Thụy Trì đấy, làm nào?
Cậu cứ tặng đấy.
Trong chặng đường kế tiếp, hai đều yên lặng.
Từ Nhĩ đặc biệt yên lặng, yên lặng lâu, dần dần bình tĩnh .
Cũng cảm thấy hành vi của chính chút thể tưởng tượng.
Cảm xúc của cậu ít khi d.a.o động lớn như , cậu cũng rốt cuộc là làm , rõ ràng là cũng xảy cái gì cả.
Vì thế cậu ấn mở WeChat của bà chủ cửa hàng bán hoa.
Đương nhiên là hủy đơn, chỉ là cậu xem bó hoa chọn thôi.
Không vấn đề gì, , là màu tím đậm, hợp với Tống Thụy Trì của hôm nay.
...
Về đến nhà, cậu giúp đỡ sắp xếp đồ vật xong, Tống Thụy Trì liền đuổi cậu khỏi phòng bếp, một là , để Từ Nhĩ chờ ở bên ngoài.
Vì thế Từ Nhĩ liền chơi với Soso.
Chơi đùa, đưa đồ ăn, sờ một chút, chụp thêm ảnh, Từ Nhĩ bắt đầu thấy mệt, trực tiếp ngủ sô pha.
Giấc ngủ sâu, cũng dài, mơ thấy một giấc mộng ngắn.
Cuối cùng cậu điện thoại đ.á.n.h thức, gọi báo hoa của cậu tới .
Tống Thụy Trì còn ở trong bếp, thử, đang nếm canh.
Từ Nhĩ cầm hoa tiến cửa, cậu ở điểm mù tầm từ phòng bếp, chút ngây .
Cũng chút hoảng hốt.
Vì thế bất tri bất giác, cậu ngây ngay tại chỗ.
Cho đến khi...
“Em ở chỗ làm gì?”
Tống Thụy Trì phát trong phòng khách ai nên .
Ánh mắt đầu tiên của là Từ Nhĩ vẫn nhúc nhích, đó mới hoa trong tay cậu.
Từ Nhĩ như là gọi về thế giới , cậu hoảng hốt một chút, đó đối mắt với Tống Thụy Trì.
Im lặng.
Sự đối mắt cuối cùng vẫn Tống Thụy Trì phá vỡ.
“Hửm?” Tống Thụy Trì phát âm thanh đầy nghi hoặc.
Từ Nhĩ l.i.ế.m môi, cậu đưa hoa cho Tống Thụy Trì, mà còn nắm chặt hơn.
Từ Nhĩ: “Em... A.”
Tống Thụy Trì cảm nhận sự thích hợp.
“Làm ?” Hắn hỏi Từ Nhĩ.
“Tống Thụy Trì.”
Từ Nhĩ : “Em nhớ về đêm hôm qua.”