Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-02-03 15:12:21
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thụy Trì: “Ừm.”

Ứng Cảnh “Wow” một tiếng: “Thật sự là mình nghĩ tới, cậu ấy là thẳng thì cứ dính lấy cậu làm gì?”

Tống Thụy Trì: “Hỏi rất .”

Thạch Tử Diệc lại bóc vỏ một con tôm hùm đất cho Tống Thụy Trì: “Có thể là có hiểu lầm gì đó ?”

Vừa dứt lời, điện thoại của Tống Thụy Trì đã đổ chuông.

Bốn người cùng xem, màn hình điện thoại hiển thị 4 chữ “Từ Tiểu Nhĩ Nhĩ”.

Tống Thụy Trì đưa điện thoại đến trước mặt Thạch Tử Diệc: “Cậu hỏi cậu ấy một chút, xem mình có hiểu lầm gì .”

Thạch Tử Diệc như thấy củ khoai lang phỏng tay, lui nửa bước.

Tống Thụy Trì ấn điện thoại.

Ba người bạn lập tức an tĩnh.

“Anh đưa hộp thuốc cho em à?” Từ Nhĩ ở đầu bên hỏi.

Tống Thụy Trì: “Không phải .”

Từ Nhĩ nghi hoặc: “Hả? Không phải ?” Cậu nói thầm: “Không có khả năng chứ, vậy thì là ai?”

Lúc này Tống Thụy Trì mới nói: “Là .”

“Đúng vậy mà.” Từ Nhĩ đoán đúng thì vực dậy tinh thần: “Sao lại mua cho em nhiều đồ như vậy?”

Tống Thụy Trì: “Dùng được nhiều, chuẩn bị sẵn.”

Từ Nhĩ: “Cảm ơn, tri kỷ quá .”

“Không cần khách sáo.” Tống Thụy Trì nói: “Bôi thuốc xong thì chụp cho xem.”

Từ Nhĩ cười: “Em sẽ dùng.”

Tống Thụy Trì: “Anh muốn kiểm tra.”

Từ Nhĩ: “Biết rồi biết rồi, sẽ chụp cho xem.”

Cúp điện thoại, toàn bộ phòng khách như được ấn nút play, tất cả đều hoạt động.

Ngay giây tiếp theo...

“Tống lão sư tri kỷ muốn chết.”

“Anh muốn kiểm tra.”

Tống Thụy Trì chỉ về phía cửa.

“Ai nha ai nha.” Thạch Tử Diệc cầm lấy tay Tống Thụy Tì: “Không nói nói.”

Từ Nhĩ nhanh chóng gửi ảnh chụp qua.

Không biết có cái gì đẹp, khi Tống Thụy Trì ấn mở, ba người lập tức xúm vào xem.

Vì thế Tống Thụy Trì giơ điện thoại trong lòng bàn tay lên, đưa về phía trước.

Xem cho đủ .

“Hahaha.”

Ba người lui trở về.

“Cũng thật là, thẳng thì lại tặng hoa cho cậu chứ?” Ứng Cảnh nói một câu.

Thạch Tử Diệc gật đầu: “Đúng vậy, còn xin Wechat của cậu, thẳng thì xin Wechat của nam làm gì chứ.”

Tống Thụy Trì vừa ăn vừa mở miệng: “Có thể là xin giúp em trai cậu ấy, em trai cậu ấy biết mình từ trước, nói là rất thích mình.”

Ba người bạn: “A…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-32.html.]

Thạch Tử Diệc: “Như vậy cũng thể nói rõ được, vậy giúp em trai đu idol là được rồi, làm mấy trò lung tung rối loạn đó làm gì!”

Tống Thụy Trì ăn thịt xiên: “Không có lung tung rối loạn.”

Thạch Tử Diệc phục: “Quen biết ngày đầu tiên đã tương ́c qua lại với cậu vòng bạn bè, cái này phải ? Làm cậu nhộn nhạo cả người.”

Tống Thụy Trì rót rượu cho chính mình: “Cũng làm gì.”

Ứng Cảnh: “Vậy cái mà mình thấy phải là thật chứ, cậu ấy theo cậu như đồ trang sức để làm gì?”

Tống Thụy Trì nói: “Cậu ấy chỉ ngại giao tiếp thôi.”

Ba người đồng thời như bị ̣n.

Được được được.

“Sao cậu còn giúp cậu ấy nói chuyện vậy chứ?” Trần Vũ cười.

Tống Thụy Trù cũng cười, uống cạn một ly rượu như tự phạt.

Thạch Tử Diệc: “Vậy vì cậu ấy lại tặng hoa cho cậu? Cái này phải giải thích thế nào đây?”

Tống Thụy Trì cầm điện thoại: “Cậu hỏi cậu ấy , mình cũng thử.”

Thạch Tử Diệc lập tức lúng túng: “Coi như mình hỏi.”

ngay lập tức, Thạch Tử Diệc lại nói: “Thật đáng chết, thẳng thật đáng chết.”

Tống Thụy Trì còn lời nào để nói.

Hắn thật sự có gì để nói, hắn giơ ly rượu lên, cụng ly với mọi người, lại lần nữa một uống sạch.

Kế tiếp cũng nói nhiều về Từ Nhĩ nữa, bọn họ thực sự quen quá lâu, cũng có bao nhiêu chuyện để nói.

Vì thế đề ̀i dần dần dịch chuyển, có cái gì nói cái đó, bọn họ cứ như vậy mà vừa chơi game vừa nói chuyện đến ̣ng sáng.

Tửu lượng của mấy người ở đây đều rất tốt, hôm nay cũng có ý ̣nh uống nhiều, mọi người đều đang tỉnh ́o.

Cũng sắp giải ́n rồi, Ứng Cảnh rửa tay trở về, khi ngang qua quầy bar nhìn thấy hoa, lại mở miệng.

“Hoa này còn khá đẹp.” Ứng Cảnh: “Cậu nói xem có phải , Tống Tống?”

Tống Thụy Trì vừa mới bị cồn gột rửa tâm hồn: “...”

Ứng Cảnh nở nụ cười: “ nói nói lại, thẳng mà tặng hoa cho nam là có ý gì chứ?”

Trần Vũ: “Đúng vậy, ngoài hỏi thăm một chút, sự thật có phải như vậy ?”

Thạch Tử Diệc: “Nếu mà là cậu đoạt giải gì đó hoặc là một ngày lễ thì còn có thể hiểu được, chỉ là một ngày bình thường, cậu ấy tặng hoa cho cậu làm gì? Còn là vào thời gian nhạy cảm chỉ vừa quen biết được mấy ngày nữa chứ.”

Ứng Cảnh: “Đúng vậy.”

Tống Thụy Trì nhìn đến hoa mắt, cũng đáp lời: “Đúng vậy.”

Mọi người cùng nở nụ cười.

Ứng Cảnh: “Cả buổi tối, Từ Nhĩ bị chúng nhắc mãi như vậy, lỗ tai có đỏ lên ?”

Thạch Tử Diệc: “Hay là, cậu hỏi thử chuyện hoa ?”

Tống Thụy Trì: “Từ chối.”

Thạch Tử Diệc: “Sao lại hỏi?”

Tống Thụy Trì: “Muốn hỏi thì cậu hỏi .”

“Nếu bây giờ cậu ấy ở đây, mình thật sự sẽ giúp cậu hỏi.” Thạch Tử Diệc vung tay lên: “Tiểu tử này! Dám bắt nặt Tống Tống của chúng !”

Dứt lời.

“Leng keng.”

Chuông cửa vang lên.

 

Loading...