Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 23
Cập nhật lúc: 2026-02-03 15:03:14
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên thế giới này có nhiều người giống như vậy, mỗi con người khác đều có thể va chạm ̣o thành nhiều ngọn lửa giống , cậu đặc biệt tò mò với từng chuyện này.
Nguyên nhân của cuộc cãi vã hôm nay là một chuyện rất nhỏ, trưởng phòng A nhờ một nhân viên của trưởng phòng B chạy việc vặt, chỉ đơn giản vậy thôi, nhưng bởi vì hai trưởng phòng này vốn dĩ hợp , vì thế cứ vậy mà cãi .
Một người nói dựa vào cái gì mà dùng người ở phòng chúng , phòng các người có ai , một người nói chuyện lớn dến mức như thế, phải nhỏ mọn như vậy. Lấy chuyện này làm trung tâm, lấy ân oán suốt nửa năm làm bán kính, dưa sinh dưa, ăn dưa cả đêm.
Không thể nói, mồm mép của hai vị trưởng phòng đều rất lợi hại, ồn ào đến vậy cũng quá khó coi, trong sự lịch sẽ mang dấu ấn châm chọc, trong sự châm chọc lại kéo theo sự giẫm đạp, vô cùng xuất sắc.
Lướt hết 99+ tin nhắn trong nhóm, đã đến 12 giờ.
Từ Nhĩ chuẩn bị ngủ.
Cậu ấn mở Weibo, khi vô thức lướt trong vài giây, đột nhiên nghĩ tới cái gì.
Vì thế cậu ấn thanh tìm kếm, gõ “Tống Thụy Trì.”
Hay lắm, cái gì cũng có.
Đang muốn từ bỏ, cậu lại nhớ tới một việc.
Vì thế cậu lại ấn mở Weibo của Từ Thần.
Quả nhiên, trong hơn 300 ̀i khoản được Từ Thần follow, tìm được Tống Thụy Trì.
Tên Weibo là “Liễu Chi Nhất Thất”, avatar là logo phòng làm việc, nếu phải Từ Nhĩ biết phòng làm việc của Tống Thụy Trì, cậu nhất ̣nh sẽ xem nhẹ ̀i khoản này.
Từ Nhĩ ấn vào.
Mấy bài đăng Weibo gần đây có chút thú vị, Từ Nhĩ trực tiếp ấn mở album.
Album tốt hơn rất nhiều, bên trong có rất nhiều ảnh chụp Tống Thụy Trì làm việc.
Từ Nhĩ cũng biết được Từ Thần có nhiều ảnh của Tống Thụy Trì như vậy là từ .
Vì thế trong thời gian vốn để ngủ, Từ Nhĩ chôn mình trong album của Tống Thụy Trì.
Có ảnh hắn điêu khắc gỗ, có ảnh hắn vẽ tranh, có ảnh hắn ở tiệc rượu.
Từ Nhĩ lướt luotwx, ấn vào một tấm Tống Thụy Trì đang điêu khắc gỗ, phóng to .
Người này làm việc nghiêm túc đến nhíu mày, Từ Nhĩ cũng phát hiện, nơi hắn cầm d.a.o có vết chai.
Móng tay cắt rất ngắn, tròn tròn.
Từ Nhĩ đang xem nghiêm túc, màn hình đột nhiên có thông báo.
Hay lắm, là tin nhắn từ Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ như bị bắt ̣i trận, lần này, một luồng nhiệt khí ập xuống từ ̉nh đầu, tập kích toàn cậu.
Nóng quá.
Tin nhắn của Tống Thụy Trì chỉ có hai chữ.
[Ngủ ngon.]
Từ Nhĩ nhanh chóng thu hỏ hình ảnh, nhưng trước khi rời khỏi Weibo, cậu lưu tấm ảnh này lại.
Sau đó mới vào Wechat.
Từ Nhĩ: [Ngủ ngon.]
Haha, lần ngủ ngon thứ một trăm trong ngày.
Tống Thụy Trì: [Ngủ ngon thật ngủ ngon giả?]
Từ Nhĩ: [Ngủ ngon thật, muốn ngủ rồi.]
Từ Nhĩ: [ là ngủ ngon giả.]
Tống Thụy Trì: [Tôi cũng lập tức là sự thật đây.]
Tống Thụy Trì: [Được, ngủ .]
Từ Nhĩ: [Được.]
Nói ngủ liền ngủ, Từ Nhĩ buông điện thoại rồi nhắm hai mắt lại.
...
Ở một bên khác, Tống Thụy Trì cũng chuẩn bị buông điện thoại, đúng lúc này, Weibo của hắn có thông báo like.
Đây là Weibo phòng làm việc, bình thường thì hắn sẽ để ý tới thông báo thế này, nhưng đôi mắt hắn lại nhìn thấy...
[Từ Tiểu Nhĩ like cho bạn]
Tống Thụy Trì ấn thông báo này để vào Weibo, thấy được là 5 phút trước, chính là một tấm ảnh hắn điêu khắc gỗ.
Từ Tiểu Nhĩ.
Tống Thụy Trì ấn vào ̀i khoản Weibo Từ Tiểu Nhĩ này.
Không cần hoài nghi, chính là Từ Nhĩ, bài đăng đầu tiên Weibo chính là tấm ảnh tốt nghiệp nghiên cứu sinh của cậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-23.html.]
Tống Thụy Trì cười.
Từ Tiểu Nhĩ follow hắn, nhưng lại ấn like.
Bài đăng thứ hai ̀i khoản Weibo Từ Tiểu Nhĩ là một email nhậm chức, cậu nói: [Sắp trở thành người làm công rồi]
Mười mấy bình luận, tất cả đều dùng cùng một kiểu nói: [Cố lên]
Tống Thụy Trì ấn vào từng ̀i khoản trong khu bình luận, có ̀i khoản tên là [Đừng chắn đường lão tử], có follow phòng làm việc.
Tìm được em trai Từ Nhĩ rồi.
Hắn còn muốn tiếp tục xem Weibo, điện thoại đột nhiên reo lên.
Người gọi [Thạch Tử Diệc].
Tống Thụy Trì rời khỏi Weibo vị em trai này, bắt máy.
“Chưa ngủ ?” Thanh âm bên rất nhỏ.
Tống Thụy Trì: “Có việc thì nói.”
Thạch Tử Diệc: “Một người hai người?”
Tống Thụy Trì lập tức biết được ý đồ của đối phương: “Một.”
Thạch Tử Diệc thở dài: “A…”
Thạch Tử Diệc: “Nghe nói ngày hôm qua tiểu soái ca ngủ ở nhà cậu.”
Cậu nói lời này xong, đầu bên điện thoại truyền đến âm thanh siêu lớn: “Cậu trực tiếp nói tên mình !”
Thạch Tử Diệc vui tươi hớn hở: “Nghe nói tối nay hai người cũng hẹn hò à?”
Tống Thụy Trì: “Muốn hỏi cái gì?”
“Ai nha, phải bọn mình tò mò .” Thạch Tử Diệc bên bắt đầu rồi: “Hả? Tống, Tống Tống, Tống Tống Tống.”
Tống Thụy Trì: “Đừng gọi.”
Thạch Tử Diệc “Ai nha” một tiếng: “Chưa từng yêu đương đó mà.”
Tống Thụy Trì cười: “Cút .”
Thạch Tử Diệc cũng cười: “Cái này phải, cậu giống.”
Tống Thụy Trì: “Mình giống chỗ nào?”
Thạch Tử Diệc: “Cậu chính là giống, cho nên tình huống hiện ̣i là như thế nào?”
Tống Thụy Trì: “Không có tình huống.”
Thạch Tử Diệc “Chậc” một tiếng: “Cậu đừng im lặng nói gì, mấy trai đây đều kiên cường hậu thuẫn cho cậu, có chuyện gì thì chia sẻ trong nhóm, bọn mình đưa ý kiến giúp cậu.”
Tống Thụy Trì: “Không.”
Thạch Tử Diệc: “Đừng như vậy chứ.”
Tống Thụy Trì: “Mấy cậu cho ý kiến xem náo nhiệt?”
Thạch Tử Diệc: “Sao cậu có thể nghĩ bọn mình như vậy chứ, bọn mình rất quan tâm cậu, cậu còn biết sự thật lòng của mấy trai đây à?”
Tống Thụy Trì: “Ừm ừm ừm.”
Thạch Tử Diệc: “Âm dương quái khí cái gì vậy?”
Thạch Tử Diệc nói xong, điện thoại của cậu đã truyền đến âm thanh thông báo.
Tống Thụy Trì đã gửi tin nhắn vào nhóm mà Thạch Tử Diệc vừa nói.
Thạch Tử Diệc ấn mở xem, là ảnh chụp một bó hoa.
“Cái gì vậy?” Thạch Tử Diệc hỏi xong thì lập tức hiểu : “Cậu ấy tặng à?”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Thạch Tử Diệc lập tức tiếp thu: “Ừm ừm ừm.”
Tống Thụy Trì cười: “Còn có việc ?”
Thạch Tử Diệc: “Là ngày gì mà cậu ấy tặng cho cậu?”
Tống Thụy Trì: “Không biết.”
“Không biết?” Thạch Tử Diệc nói đầy kỳ quái, đó hỏi: “Nói , đến bước nào rồi?”
Trong đầu Tống Thụy Trì đột nhiên hiện hình ảnh người nào đó ở trước cửa nhà.
Tống Thụy Trì cười: “Cúp đây.”
Thạch Tử Diệc: “Này, đừng…”
“Đã…”