Tống Thụy Trì pha nhiều cà phê lắm, uống xong một ly, thời gian cũng còn sớm.
Trong lòng Từ Nhĩ đương nhiên rất thích ngồi như vậy, có soái ca, có mèo đáng yêu, cậu có thể ngồi ngây ngốc như vậy cả một ngày lặp lại.
mà, nhưng mà.
Không biết đây là lần thứ mấy Từ Nhĩ chạm vào màn hình điện thoại rồi, cho đến khi cậu thấy thời gian đã điểm 11 giờ, cậu mới chậm ̃i ngồi thẳng.
“Nên về nhà rồi.” Từ Nhĩ nói.
Tống Thụy Trì “Ừm” một tiếng, thu hồi tay từ đầu mèo.
Soso có ai sờ, lập tức mở mắt.
bởi vì buồn ngủ, nó rất nhanh đã nhắm mắt lại lần nữa.
“Tôi đưa cậu về.” Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ: “Ừm.”
Ngày hôm qua khi ngắm mặt trời mọc, Từ Nhĩ khẳng ̣nh thể tưởng tượng được, chủ nhân của thanh âm được trong lúc vô tình đang ở ngay bên cạnh cậu.
Cũng khẳng ̣nh thể tưởng tượng được bây giờ cậu lại ngồi ở ghế phó lái trong chiếc SUV vội vàng chạy qua mí mắt cậu vào hôm đó.
Duyên phận thật kỳ diệu.
Danh sách bài hát xe Tống Thụy Trì giống như trong nhà, xe có mùi hương nhàn nhạt, đã là buổi đem an tĩnh, dường như khí quầy bar vừa rồi đã kéo dài tới đây.
Chỉ có một điều ổn, chính là khoảng cách giữa nhà bọn họ cũng quá xa, mới hết ba bài hát, Từ Nhĩ đã tới nơi rồi.
Khoảnh khắc nhìn thấy cửa tiểu khu, trong đáy lòng Từ Nhĩ sinh cảm xúc hụt hẫng.
cậu còn phân tích được cảm xúc này thì xe của Tống Thụy Trì đã ngang qua cửa tiểu khu, dừng lại bên cạnh chỗ đỗ xe.
Từ Nhĩ suy đoán: “Anh muốn đưa tới cửa à?”
“Ngữ khí này của cậu…” Tống Thụy Trì cởi dây an toàn: “Không cho ?”
Từ Nhĩ: “Cho chứ, đương nhiên là cho, chỉ đang thấy kinh ngạc thôi.”
Nói xong, Tống Thụy Trì tắt xe.
Động ́c rất nhanh nhẹn, Từ Nhĩ cũng cởi dây an toàn: “Nếu cho thì ?”
Tống Thụy Trì: “Tôi cứ đưa.”
Từ Nhĩ nở nụ cười: “Được được được.”
Chưa từng có người đưa Từ Nhĩ về đến cửa nhà.
nếu người này là Tống Thụy Trì, Từ Nhĩ cũng có thể hiểu được.
Bởi vì bọn họ rất giống , bọn họ thích làm cái gì, muốn làm cái gì đều kỳ quái.
Đi được nửa đường, Tống Thụy Trì nhắc tới Từ Thần.
“Em trai cậu…” Dường như hắn đang suy nghĩ một chút: “Từ bỏ ảnh có chữ ký thôi, quá xấu hổ.”
Từ Nhĩ cười: “Nhất ̣nh phải có thì ?”
Tống Thụy Trì đầu nhìn Từ Nhĩ, đột nhiên ôm lấy cậu, nắm mặt cậu từ bên .
Từ Nhĩ cười tiếng, trốn qua phía dưới cánh tay của Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ: “Đau.”
Tống Thụy Trì rất có ý từ mà dùng bàn tay ấn lên chỗ bị niết mặt Từ Nhĩ.
Tống Thụy Trì: “Tìm thời gian ̉nh gọi em trai cậu ngoài cùng ăn cơm .”
Từ Nhĩ nhướng mi.
Đương nhiên là tốt, đương nhiên là tốt.
Từ Nhĩ lại mặt dày hơn chút: “Ảnh có chữ ký thì ?”
Tống Thụy Trì: “Nhất ̣nh phải có à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-21.html.]
Từ Nhĩ phát âm thanh khẳng ̣nh: “Ừm.”
Tống Thụy Trì vô cùng bất đắc dĩ: “Từ đã mở miệng, còn có thể cho ?”
Từ Nhĩ: “Hai tấm , bổn Từ cũng muốn.”
Tống Thụy Trì: “Được được được.”
Bước chân của Từ Nhĩ cũng nhẹ nhàng hơn.
Tống Thụy Trì: “Vui vẻ như vậy à?”
Từ Nhĩ càng vui vẻ: “Đương nhiên.”
Tống Thụy Trì: “Vui vẻ vì có ảnh có chữ ký, là vui vẻ vì trêu chọc được ?”
Từ Nhĩ: “Đều có.” Cậu suy nghĩ: “Trêu chọc được càng vui vẻ hơn chút.”
Tống Thụy Trì: “Từ thật biết cách nắm bắt người khác.”
Từ Nhĩ ngờ tới mình còn có bản lĩnh này, biểu tình càng vui vẻ: “Tôi nắm bắt được ?”
Tống Thụy Trì: “Cậu nói xem?”
Thêm mấy mét nữa chính là tòa nhà Từ Nhĩ ở, Từ Nhĩ vốn ̣nh chỉ đường, lại đột nhiên nhớ tới khi cậu uống say thì hai người đã đến nơi này rồi, lập tức ngậm miệng.
Quả nhiên Tống Thụy Trì vô cùng quen cửa quen nẻo mà theo cậu vào thang máy.
Cửa thang máy đóng lại, Từ Nhĩ nhìn con số chậm ̃i lên, cảm giác chán nản trong xe vừa rồi lại tăng lên.
Rất thể hiểu được, cho nên đây chính là kết quả của việc đẩy nhanh một tình bạn hữu nghị , sẽ khó có thể tự kiềm chế như vậy?
Nếu bây giờ nói với Tống Thụy Trì vào nhà cậu ngủ thì Tống Thụy Trì sẽ nghĩ như thế nào?
Điên rồi.
Từ Nhĩ cười trong lòng.
Sau đó cậu đột nhiên cảm giác được tay Tống Thụy Trì chạm vào mình.
Từ Nhĩ rụt lại một chút theo bản năng, có lẽ là dựa vào quá gần, cậu thu tay vào trong túi quần.
Tới cửa nhà, Từ Nhĩ nhớ đến việc Tống Thụy Trì nói cậu uống nhiều quá quên mật mã.
“Lúc trước đưa mật mã cho một đồng nghiệp, nhờ người nọ lấy đồ giúp.” Từ Nhĩ cúi đầu ấn số: “Sau đó liền sửa lại.”
Giải thích xong thìm ở cửa, Từ Nhĩ xoay người: “Được rồi, cảm ơn Tống đã đưa về nhà.”
Tống nói: “Không cần khách sáo.”
Từ Nhĩ nở một nụ cười thật tươi với Tống Thụy Trì: “Vậy ngủ ngon nhé.”
Giọng nói vang lên, đèn cảm ứng bật sáng.
Lần này, có một phần ký ức thuộc về thời khắc tỉnh ́o đột nhiên đ.â.m vào trong đầu Từ Nhĩ.
Cũng là ở hành lang này, cũng là ánh sáng này, cũng là dáng vẻ này, cậu nhìn Tống Thụy Trì.
cụ thể là cái gì, đầu óc vẫn thể co cậu một hình ảnh rõ ̀ng.
“Ngủ ngon.”
Tống Thụy Trì cũng nói.
Tống Thụy Trì nói xong lại rời , hai người đối diện trong đêm đen.
Rồi đó, tay Từ Nhĩ bị bắt lấy.
Tống Thụy Trì tiến lên một bước về phía cậu, tới trước mặt cậu.
Bởi vì càng lúc càng gần, Từ Nhĩ ngửa đầu lên một chút, cậu nhìn ánh mắt đang nhìn mình của Tống Thụy Trì, từ đối diện đến dần dần xuống.
Tiếp theo Tống Thụy Trì nghiêng đầu, cúi đầu.
Từ Nhĩ cũng cúi đầu theo, cậu biết Tống Thụy Trì đang nhìn cái gì, cậu cũng nhìn về phương hướng .
“Làm vậy?” Từ Nhĩ hỏi.