Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-01-31 15:10:53
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ Từ Nhĩ có thể tưởng tượng được cuộc đối thoại của bọn họ trong giờ phút này.

“Em giúp cầm.”

“Không cần, em lên xe .”

Ừm, hẳn là như vậy.

“Quen à?”

Bên cạnh, Tống Thụy Trì đã nói chuyện điện thoại xong.

Từ Nhĩ lắc đầu: “Không quen.”

Ánh mắt Tống Thụy Trì nhìn theo: “Cậu nhìn bọn họ hai lần.”

Từ Nhĩ cười cười: “Xem soái ca, hai người lẫn.”

Tống Thụy Trì lại hướng mắt về bên : “Đẹp trai đến vậy à?”

Từ Nhĩ thu hồi tầm mắt: “Anh đẹp trai hơn.”

Tống Thụy Trì ̣n một chút, mang theo ngữ khí nói: “Cảm ơn.”

Ba phút , bọn họ cũng lên xe.

Đã còn là thời gian ăn cơm nữa, lúc bọn họ tới thì vừa vặn cần chờ.

mà vẫn rất náo nhiệt, hơn nữa Từ Nhĩ xác ̣nh được, Tống Thụy Trì xác thực ăn ruột già.

Bữa tối là lúc cả hai người đều nói chuyện nhiều, nhưng lại kết thúc bằng bầu khí vui sướng.

Ăn xong thì người trong tiệm cũng đã ít , Từ Nhĩ lau miệng, hỏi Tống Thụy Trì: “Ăn ngon ?”

Tống Thụy Trì gật đầu: “Cũng tệ lắm.”

Từ Nhĩ nói: “Tôi rất thích ăn cá của tiệm này.”

Tống Thụy Trì: “Đã nhìn .”

Từ Nhĩ ngượng ngùng cười, sờ bụng mình theo bản năng.

Ăn nhiều rồi.

“Kế tiếp làm gì?” Tống Thụy Trì hỏi.

“Hả? Về nhà đó.” Từ Nhĩ có chút nghi hoặc: “Không thì , có an bài à?”

Từ Nhĩ bật cười: “Không có.”

Từ Nhĩ: “A.”

Tống Thụy Trì lại hỏi: “Buổi tối cậu ̣nh làm gì?”

Từ Nhĩ suy nghĩ: “Sửa bản thảo.”

Tống Thụy Trì gật gật đầu, lại uống một ngụm nước rồi mới nói: “Được.” Hắn lại hỏi: “Cậu làm công việc gì?”

Từ Nhĩ nghĩ đến công việc của Tống Thụy Trì, đơn giản nói: “Thiết kế công trình.” Cậu cười cười: “Tôi cũng vẽ tranh.”

Tống Thụy Trì nói tiếp: “Nửa cùng ngành.”

Từ Nhĩ nở nụ cười: “Cũng có thể.”

Rời khỏi quán ắn, hai người trực tiếp gọi xe, vốn dĩ căn cứ vào khoảng cách gần nhất thì nên đưa Tống Thụy Trì về nhà trước, nhưng Tống Thụy Trì lại kiên quyết đưa Từ Nhĩ về trước.

Từ Nhĩ đành phải nói ̣a chỉ tiểu khu cho ̀i xế.

Hơn nữa, Tống Thụy Trì rất cố chấp.

Còn có, cậu phát hiện hình như Tống Thụy Trì đang nhìn mình.

Quay đầu, quả nhiên là Tống Thụy Trì đang nhìn cậu.

“Hửm?” Từ Nhĩ nghi hoặc: “Làm vậy?”

Tống Thụy Trì nói với cậu: “Tay.”

Từ Nhĩ: “Tay?”

Tống Thụy Trì: “Đưa bàn tay .”

Từ Nhĩ hiểu, nhưng vẫn lời mà duỗi .

Tống Thụy Trì có chút bất đắc dĩ: “Đưa lòng bàn tay .”

Từ Nhĩ lòng bàn tay lại.

Giây tiếp theo, Tống Thụy Trì lấy một đồ vật từ trong túi , đặt lòng bàn tay Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ sửng sốt một chút: “Cái gì?”

Cậu chỉ phát biểu sự nghi hoặc, cũng phải đang hỏi đây là cái gì.

Đây là cái gì, liếc mắt một cái cũng có thể hiểu.

Từ Nhĩ: “Socola?”

Tống Thụy Trì: “Tôi rất thích.”

Từ Nhĩ rút tay về nhìn, bình thường cậu ăn socola, nhưng nếu Tống Thụy Trì thích...

Từ Nhĩ lập tức bóc vỏ, trực tiếp nhét cả miếng to vào trong miệng.

Không đơn thuần là socola, bên trong còn có hạnh nhân.

Từ Nhĩ gật gật đầu: “Ừm, cũng tệ lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-18.html.]

“Cũng tệ lắm?” Tống Thụy Trì nghiêng đầu, nhìn thẳng vào Từ Nhĩ: “Cho cậu một cơ hội nữa.”

Từ Nhĩ thiếu chút nữa cười tiếng, lập tức sửa miệng: “Ăn ngon quá !”

Tống Thụy Trì nở nụ cười.

Tiếp theo tay Từ Nhĩ đột nhiên bị kéo qua, Tống Thụy Trì lại lấy một viên từ trong túi , đặt trong lòng bàn tay Từ Nhĩ.

Tống Thụy Trì: “Khen tưởng.”

Từ Nhĩ bịt miệng cười, ngữ khí nhẹ nhàng: “Được được được.”

Việc Tống Thụy Trì mang socola theo người này rất có cảm giác khắc sâu.

Cảm giác khắc sâu?

Dường như đầu óc Từ Nhĩ kích động cái gì đó, khi nào cậu lại có cảm giác này với Tống Thụy Trì?

Chờ Từ Nhĩ nuốt viên socola xuống, Tống Thụy Trì hỏi: “Biết pha cà phê ?”

Từ Nhĩ: “Cà phê?”

Tống Thụy Trì: “Cà phê.”

Từ Nhĩ phân tích một chút, lúc này cái Tống Thụy Trì nói đến phải cà phê hòa tan.

Từ Nhĩ: “Từng thấy người khác pha, biết mình có thể , làm vậy?”

Tống Thụy Trì: “Tôi rất thích uống cà phê.”

Từ Nhĩ mê man một lúc lâu: “Vậy biết ?”

Tống Thụy Trì: “Biết một chút, trong nhà có máy.”

Từ Nhĩ: “Wow, thật lợi hại.”

Tống Thụy Trì nở nụ cười, hoàn toàn bị chọc cười.

Sau đó hắn dùng sức xoa tóc Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ ngây ngốc, có ý gì vậy?

Tống Thụy Trì: “Về đến nhà cậu rồi.”

Đúng vậy, xe đã dừng.

Vì vậy, Từ Nhĩ xuống xe, cũng nhìn theo Tống Thụy Trì rời .

khi cái xe biến mất khỏi tầm mắt một lúc lâu, Từ Nhĩ cũng nhúc nhích, cậu chỉ ngây ngốc nhìn theo hướng xe chạy.

Có lẽ là 2 phút, có lẽ là 5 phút, Từ Nhĩ mới hồi phục tinh thần.

Cậu trực tiếp về nhà, mà lại gọi một cái xe khác.

Sau 40 phút, cậu xuất hiện ở cửa nhà Tống Thụy Trì.

Ừm, đúng vậy, sai.

Quá mức mượt mà, cần xếp hàng, toàn bộ hành trình đều là đèn xanh, qua cổng còn đúng lúc gặp được một người trong khu trở về, thang máy cũng ở cùng một tầng.

Thật an tĩnh, Từ Nhĩ ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn biển số nhà Tống Thụy Trì.

Có mạo muội.

mặc kệ.

Cậu ấn chuông cửa.

Khoảnh khắc tiếng chuông cửa vang lên, cậu vậy mà lại khẩn trương.

Là cậu thích làm mấy việc xúc động nhất thời, hôm nay xúc động muốn tặng cho Tống Thụy Trì, nghĩ đến có vẻ tồi.

Vì thế cậu bắt đầu ảo tưởng về biểu tình lát nữa của Tống Thụy Trì.

Hẳn là sẽ kinh ngạc.

Nhất ̣nh sẽ kinh ngạc.

Có lẽ là có chút nôn nóng, Từ Nhĩ cảm thấy mình chờ lâu rồi.

Đang chuẩn bị ấn chuông cửa lần nữa thì khóa cửa vang lên.

“Cạch” một tiếng, cửa mở từ bên trong.

Nghênh đón cậu chính là Tống Thụy Trì vừa mới tắm rửa xong, tóc còn ướt.

“Hehe.”

Từ Nhĩ nở nụ cười với Tống Thụy Trì.

Tiếp theo, cậu đưa đồ tay qua.

Là một bó hoa.

Sau khi Từ Nhĩ cẩn thận miêu ̉ Tống Thụy Trì với bà chủ cửa tiệm bán hoa, hai người thương lượng làm hoa theo yêu cầu, lạnh lùng cao quý, cũng rất đắt, là một bó hoa rất xứng với Tống Thụy Trì.

Từ Nhĩ cưởi, có chút biết nói gì mà bổ sung: “Chào buổi tối, Tống .”

Tống cúi đầu xem hoa, một giọt nước dọc theo lọn tóc rơi xuống đóa hoa đẹp nhất trong bó hoa.

Sau đó hắn cười.

Giây tiếp theo.

Tống Thụy Trì một tay nhận hoa, một tay duỗi về phía Từ Nhĩ, kéo vào trong lòng.

 

Loading...