Xe đường, Từ Nhĩ nhận được tin nhắn của Tiểu Hà.
Không có một chữ nào, hoàn toàn là dấu chấm hỏi.
“Làm vậy?”
Có lẽ là Từ Nhĩ cười quá rõ ̀ng nên Tống Thụy Trì đặt câu hỏi.
Từ Nhĩ buông điện thoại muốn mở miệng, nhưng ý thức được trong xe chỉ có cậu và Tống Thụy Trì nên nhắm mắt lại một chút, nói một câu đơn giản: “Tiểu Hà nhắn tin.”
Tống Thụy Trì hiểu, hỏi tiếp.
Từ Nhĩ cầm điện thoại trả lời Tiểu Hà.
Cậu nói dối: [Không lừa , La tổng và Lâm tổng là mẹ và cô của người yêu .]
Tiểu Hà xem xong, gửi càng nhiều dấu chấm hỏi hơn.
Từ Nhĩ cười cười, lại giải thích một câu: [Tôi cũng vừa mới biết thôi.]
Tiểu Hà: [!!!]
Tiểu Hà: [Hay lắm.]
Tiểu Hà: [Tôi nói ngay mà.]
Tiểu Hà: [Tôi nói đúng rồi chứ gì! Chính là ánh mắt mẹ vợ nhìn con rể.]
Từ Nhĩ ̣n lại trong lòng một chút, cũng hoàn toàn đúng.
Từ Nhĩ đang nghĩ nên nói cho Tiểu Hà như thế nào, Tiểu Hà đã tự hỏi.
Tiểu Hà: [ lại thấy người đón là một nam sinh?]
Từ Nhĩ: [Không dối gạt , người yêu của là nam.]
Tiểu Hà: [???]
Tiểu Hà: [!!!]
Từ Nhĩ: [Đúng vậy.]
Tiểu Hà: [Hahaha, giấu rất sâu đấy.]
Tiểu Hà: [Tôi nhìn thấy chút gì.]
Từ Nhĩ: [Đôi khi có thẳng.]
Tiểu Hà: [Sao lại là đôi khi, nhìn rất thẳng luôn đấy.]
Từ Nhĩ ̣n lại.
Tuy rằng cũng đến mức cố gắng chứng minh mình là cong, nhưng ai gặp cũng nói thẳng thì dường như tốt cho lắm.
Cuối cùng, Từ Nhĩ nói với Tiểu Hà: [Tôi chỉ nói cho biết thôi đấy.]
Tiểu Hà: [Tôi hiểu! Giữ kín như bưng!]
Từ Nhĩ: [Thứ hai mời uống trà sữa.]
Tiểu Hà: [Cảm ơn thiết kế Từ!]
Tiểu Hà: [Tôi muốn vị cherry!]
Từ Nhĩ: [Được.]
“Con trai à.” Phía , mẹ Tống Thụy Trì đột nhiên mở miệng.
Từ Nhĩ vội vàng cất điện thoại , bảo trì tư thế ngoan ngoãn.
Mẹ Tống Thụy Trì: “Lát nữa con dừng lại ở tiệm trái cây , mẹ mua ít chuối.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-146.html.]
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Mẹ Tống Thụy Trì đột nhiên vỗ vào lưng ghế của Từ Nhĩ: “Con đừng khẩn trương, bảo bối.”
Từ Nhĩ vỗn chỉ khẩn trương, nhưng một tiếng bảo bối của mẹ Tống Thụy Trì đã trực tiếp khiến cả người cậu căng thẳng.
Tống Thụy Trì bật cười: “Mẹ đừng gọi em ấy là bảo bối.”
Mẹ Tống Thụy Trì trêu chọc: “Bảo bối mà cũng thể gọi à?”
Tống Thụy Trì nói: “Không thể.”
Mẹ Tống Thụy Trì cười: “Bảo bối của một mình con à?”
Tống Thụy Trì: “Mẹ nói xem.”
Da đầu Từ Nhĩ có chút tê dại.
Từ Nhĩ biết Tống Thụy Trì ở chung với người nhà rất thoải mái. Từ vài chi tiết nhỏ mà cậu được, Từ Nhĩ có thể cảm nhận thấy mẹ Tống Thụy Trì được ba hắn nuông chiều như một cô bé, bầu khí trong nhà hắn cũng rất nhẹ nhàng.
hoàn cảnh trưởng thành của Từ Nhĩ giống như vậy.
Cậu lớn như vậy rồi, người duy nhất dính lấy cậu chính là Tống Thụy Trì, cậu cũng chỉ có thể tiếp nhận Tống Thụy Trì dính lấy mình.
Có vài xưng hô mật với Tống Thụy Trì cũng đòi hỏi cậu cân nhắc rất lâu mới có thể xấu hổ gọi thành tiếng.
“Vậy thì gọi là gì được?” Phía , mẹ Tống Thụy Trì buồn rầu: “Gọi Tiểu Từ thì có xa lạ.”
Tống Thụy Trì nói rất rõ ̀ng: “Từ, Nhĩ.”
Mẹ Tống Thụy Trì ghét bỏ: “Quá chính thức rồi.”
Từ Nhĩ đầu: “Dì, dì có thể gọi con là Tiểu Nhĩ, người nhà con đều gọi như vậy.”
Mẹ Tống Thụy Trì gật đầu: “Được, Tiểu Nhĩ, vậy cứ gọi con là Tiểu Nhĩ.”
Từ Nhĩ có chút co quắp mà mím môi, giây tiếp theo, Tống Thụy Trì duỗi tay nắm tay cậu.
Không lâu lắm, chỉ mấy giây là buông .
Sự an ủi cần lời nói này giúp Từ Nhĩ thả lỏng hơn rất nhiều, cậu cũng biết, lời vừa rồi của Tống Thụy Trì là đang giải vây cho cậu.
Rất nhanh đã đến nhà cô, họ thuận tiện mua ít chuối ở tiệm trái cây ở tiểu khu của cô.
Không bao lâu , họ cũng về đến nhà.
Buổi chiều mẹ Tống Thụy Trì đã mua rất nhiều đồ, khi về nhà thì dì giúp việc nhận lấy, hai người phụ nữ liền vào trước.
Từ Nhĩ lại có chút xấu hổ, cậu giữ chặt tay Tống Thụy Trì: “Em tay , làm bây giờ?”
Lúc đường cậu đã nghĩ đến việc này, chỉ là có hai vị trưởng bối ở phía , Từ Nhĩ tiện mở miệng hỏi.
Tống Thụy Trì nắm tay Từ Nhĩ: “Không , đột ngột mà.”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Cũng đột ngột đến vậy, là đưa em đến trung tâm thương mại gần đây mua ít đồ .”
Tống Thụy Trì vẫn nói: “Không .”
Từ Nhĩ: “Có .”
Tống Thụy Trì bật cười: “Đừng khẩn trương, bảo bối.”
Từ Nhĩ thậm chí còn hiểu Tống Thụy Trì đang lặp lại lời mẹ hắn nói, chỉ một lòng nghĩ đến việc lần đầu tới nhà người lại tay , thật sự quá to gan.
Trong lúc giằng co, mẹ Tống Thụy Trì lại : “Làm vậy? Sao còn vào?”
Tống Thụy Trì: “Bọn con mua ít đồ.”
Mẹ Tống Thụy Trì nghi hoặc: “Mua cái gì?”
Tống Thụy Trì: “Mua đồ.”