Tống Thụy Trì: “Được, em hiểu.”
Từ Nhĩ trừng mắt nhìn Tống Thụy Trì, hỏi Từ Thần: “Còn chơi nữa ?”
Từ Thần: “Em có thể.”
Từ Nhĩ đầu hỏi Tống Thụy Trì: “Anh chơi ?”
Tống Thụy Trì lắc đầu: “Em chơi .”
Buổi chiều này, họ trải qua trong game.
...
Màn đêm buông xuống, bữa cơm tối mà Từ Thần rất chờ mong đã tới.
Ba người họ tới nhà hàng trước, khi Tống Thụy Trì gọi đồ ăn xong, Từ Thần liền nhắn vào trong nhóm, bảo Trần Nam và Kha Lâm nhanh lên, có được vậy, sắp ăn rồi.
Giục một hồi, cuối cùng Trần Nam tới trước.
Trần Nam tất nhiên biết có cả Tống Thụy Trì, khi mở cửa vào thì sửng sốt một chút.
cũng nghĩ nhiều, chỉ nghĩ nếu Từ Nhĩ đã đưa thêm bạn bè tới thì cũng nên thiện với Tống Thụy Trì, cười cười rồi nhanh chóng vào chỗ.
Sau đó hỏi: “Từ Nhĩ, bạn gái của cậu ? Còn tới à?”
Từ Nhĩ: “Hả? Mình có bạn gái.”
Từ Thần bắt đầu nhịn cười.
Trần Nam nghi hoặc: “Cậu có bạn gái? Không phải nói tối nay đưa bạn gái tới ăn cơm à?”
Từ Nhĩ: “Mình nói là đưa người yêu tới.”
“Có gì khác chứ?” Trần Nam nói xong. đầu nhìn Từ Thần: “Cậu cười gì?”
Từ Thần chút khách sáo mà cười to hơn: “Hahaha.”
Trần Nam hiểu nhưng cũng cười theo: “Cái gì vậy, có ý gì?”
Từ Nhĩ duỗi tay về phía Tống Thụy Trì: “Chính thức giới thiệu với cậu, đây là người yêu của mình.”
Tống Thụy Trì vô cùng phối hợp mà đứng lên, vươn tay phải với Trần Nam.
Tốc độ quá nhanh, Trần Nam còn hiểu được hết nhưng cũng đã vươn tay phải, bắt tay với Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì: “Xin chào, lúc trước từng gặp.”
Trần Nam gật đầu: “Đúng đúng, lúc trước từng gặp.”
“Đợi một chút.” Trần Nam nhíu mày, nhìn Từ Nhĩ: “Đợi một chút đợi một chút, người yêu của cậu?”
Từ Nhĩ cười: “Đúng vậy.”
Trần Nam lại nhìn Từ Thần đang cười như bị bệnh tâm thần: “Mọi người đừng đùa nữa.”
Từ Nhĩ lắc đầu: “Không đùa, là thật.” Cậu dịch lại gần Tống Thụy Trì hơn một chút: “Bạn trai của mình.”
Trần Nam chậm ̃i: “Hả?”
“Không phải, từ từ, chậm đã.”
Từ Thần vô cùng thích biểu tình của Trần Nam vào giờ phút này.
Toàn bộ vẻ khiếp sợ nhất thế giới đều dán ở mặt.
Sau khi khiếp sợ, Trần Nam chậm ̃i lại.
“Hả?”
“Đừng hả nữa.” Từ Tần vỗ tay cười: “Hahaha, nào nào nào, uống một ly.”
Vì thế mọi người cùng uống một ly.
“Không phải chứ.” Trần Nam đặt ly xuống: “Thật sự lừa mình à?”
Từ Nhĩ bật cười: “Thật sự lừa cậu.”
Trần Nam nhíu mày, não bộ nhanh chóng xoay tròn.
Hình như cũng phải là có dấu hiệu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-141.html.]
“ mà, cậu lại...” Trần Nam vẫn nhịn được mà cảm thán: “Đột nhiên lại đồng tính luyến ái.”
Từ Nhĩ ngượng ngùng cười: “Tình yêu tới.”
Trần Nam hoàn toàn ̣n lời: “Được được được.” Không thể phủ nhận: “Đúng là tình yêu của cậu tới.”
Nói xong lại lần nữa nâng ly: “Cụng ly cụng ly.”
Đặt ly xuống, Trần Nam vẫn còn có chút hoài nghi: “Thật sự phải đang lừa mình à?”
Từ Thần buông tiếng thở dài: “Vẫn tin à?”
Từ Nhĩ bổ sung: “Hay là bọn mình hôn một cái cho cậu xem?”
Thẳng nam khiếp sợ: “Này này này.” Sau đó bật cười: “Từ Nhĩ, hiện ̣i cậu biết nói mấy lời này rồi, thật hiếm có.”
Từ Nhĩ: “Tùy tiện nói thôi, đừng coi là thật.”
Trần Nam: “Vậy mình thật sự phải nhìn, cậu mau hôn .”
Từ Nhĩ: “He, mình cứ đấy.”
Thời gian kế tiếp, Trần Nam bắt đầu xem xét lại tình hình với Từ Thần.
Càng xem xét càng thấy thích hợp, Trần Nam vô cùng vui vẻ, cho đến khi có âm thanh truyền đến từ ngoài cửa.
Kha Lâm và bạn gái tới.
Trần Nam lập tức câm miệng, biểu tình nhanh chóng biến hóa.
Người mới vài phút trước còn hiểu gì, bây giờ lại như trở thành người trong sách, nhịn cười, vẻ mặt xem kịch y như Từ Thần mà nhìn chằm chằm Kha Lâm.
“Chào.”
Kha Lâm tiến vào, ánh mắt cũng dừng người Tống Thụy Trì, nhưng bởi vì họ từng gặp mặt nên Kha Lâm vô cùng khách sáo mà nói với Từ Nhĩ: “Bạn của cậu cũng tới à.”
Trần Nam cùng Từ Thần đập tay.
Từ Nhĩ bị hai người bên cạnh chọc cho cũng có chút muốn cười: “Đúng vậy.”
Kha Lâm hỏi: “Bạn gái của cậu ?”
Trần Nam nhịn được, bật cười thành tiếng.
Kha Lâm cũng cười theo, thể hiểu được: “Sao vậy? Cười cái gì?”
Trần Nam lắc đầu: “Không có gì có gì.”
Từ Nhĩ tiếp tục: “Mình có bạn gái.”
Kha Lâm nghi hoặc: “Không phải nói tối nay đưa bạn gái tới à?”
Lời nói giống y hệt , Trần Nam cười to.
Kha Lâm càng nghi hoặc hơn: “Làm gì vậy?”
Từ Nhĩ: “Không phải bạn gái, là người yêu, mình đưa người yêu tới.”
Kha Lâm có vẻ hiểu.
hiển nhiên là bạn gái của Kha Lâm hiểu.
“A!”
Bạn gái nắm lấy tay Kha Lâm: “Bạn trai, là bạn trai!”
Kha Lâm hổ là người bạn trai được huấn luyện tốt, lập tức hiểu .
việc này cũng ảnh hưởng tới sự khiếp sợ của Kha Lâm.
“Hả?”
Kha Lâm để lộ biểu tình khiến Trần Nam và Từ Thần vô cùng vừa lòng: “Từ Nhĩ, cậu cong à?”
“Ái chà.” Từ Thần cười nhạo Trần Nam: “Anh ấy hiểu hơn .”
Từ Nhĩ còn bắt đầu cười, Từ Thần lại nói: “Anh, cũng đừng cười, ấy cũng hiểu hơn .”
Từ Nhĩ: “...”
Từ Nhĩ kiên cường: “Không có khả năng!”