Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-02-23 15:21:20
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy rằng cả buổi sáng ngày cuối cùng này đều ở thành phố W, nhưng kỳ thật cũng làm được gì nhiều.

Cơm nước xong xuôi, Từ Nhĩ cùng Tống Thụy Trì gửi đặc sản đã mua vào hôm qua về thành phố A.

Lại mua thêm vali hành lý, thu dọn quần áo hai ngày nay là có thể xuất phát đến sân bay rồi.

Thời gian rất dư dả, hai người ở khách sạn, thu dọn nhanh chậm.

Trong lúc thu dọn, Từ Nhĩ rất khó để nhìn thấy cái hộp nhỏ nào đó.

Khi Từ Nhĩ đang ngồi xổm thu dọn vali hành lý, Tống Thụy Trì đã ném qua.

Cũng vào lúc này, Từu Nhĩ mới nhìn thấy Tống Thụy Trì mua nhãn hiệu nào, kích cỡ và mùi vị .

Từ Nhĩ nhìn thấy, vội vàng nhét vào trong quần áo.

Hôm qua Tống Thụy Trì còn dạy cái gì nhỉ.

Dạy Từ Nhĩ cách đeo.

Lần duy nhất Từ Nhĩ được dạy về việc này là trong một video trong giờ sinh học hồi cao trung.

Qua nhiều năm, lại giúp người khác đeo.

À đương nhiên, cũng là giúp cả chính mình.

...

Thu dọn đồ đạc xong, họ tới sân bay.

Đây cũng là điều mà Từ Nhĩ rất thích ở Tống Thụy Trì.

Rõ ̀ng là một người rất trì hoãn, nhưng khi Từ Nhĩ gọi sớm thì vẫn sẵn lòng cùng cậu tới sân bay trước giờ.

Nói du lịch là để kiểm tra tình cảm quả thực tồi, Từ Nhĩ cảm thấy mình và Tống Thụy Trì khỏi quá phù hợp.

Cái này thích hợp, cái cũng thích hợp.

Trước khi gặp được Tống Thụy Trì, Trần Nam từng nói với Từ Nhĩ, người cô đọc lại ngại giao tiếp như Từ Nhĩ, cuối cùng nhất ̣nh sẽ gặp được một tình yêu ́o bạo, người phải bù trừ được cho Từ Nhĩ.

Hiện ̣i Từ Nhĩ cảm thấy, hoàn toàn đúng.

Họ tính là ́o bạo, chín bỏ làm mười thì chính là Từ Nhĩ xin WeChat trước.

Còn về tính cách, cái gì gọi là bổ sung cho chứ, họ đã lên tới trình độ linh hồn phù hợp rồi.

Trâu bò muốn chết.

Có lẽ là có chút nhàm chán, suy nghĩ sâu.

Từ Nhĩ ngáp một cái.

Cũng có chút buồn ngủ.

Ở bên cạnh, điện thoại của Tống Thụy Trì đổ chuông.

Hắn lấy xem, là Thạch Tử Diệc.

Tống Thụy Trì ấn , cũng mở loa ngoài.

“Người em, buổi tối chơi mạt chược ?” Bên thẳng vào vấn đề.

Tống Thụy Trì bật cười: “Bọn mình đang ở vậy nhỉ?”

Thạch Tử Diệc: “Không phải lát nữa là cậu về rồi ?”

Tống Thụy Trì: “Cũng có nhanh như vậy.”

Thạch Tửu Diệc: “Không có việc gì, khi nào tới thì chơi.”

“Không được.” Tống Thụy Trì từ chối: “Không phải cậu có đủ người rồi à?”

Thạch Tử Diệc than thở: “Tên nhóc Tiểu Minh lại tới, cậu có biết thứ hai tìm người khó như thế nào ?”

Tống Thụy Trì: “Mình cũng tới được.”

Thạch Tử Diệc buông tiếng thở dài: “Vậy ăn khuya thì ? Hai người tới ?”

Tống Thụy Trì đầu dùng ánh mắt dò hỏi Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ suy nghĩ, cảm thấy có thể nên gật đầu.

Chỉ là bên này vừa mới lặng lẽ đồng ý, Thạch Tử Diệc đã nói: “Tới chuẩn bị cho các cậu một phần quà thoát ế.”

Tống Thụy Trì: “Không .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-131.html.]

Thạch Tử Diệc: “Hahaha, nói đùa thôi, buổi tối ăn đầu vịt, phải cậu nói Từ Nhĩ rất thích ăn đầu vịt , tới .”

Tống Thụy Trì: “Cái gì cậu ấy cũng thích ăn.”

Từ Nhĩ: “Em nào có!”

Hiên nhiên là Thạch Tử Diệc đang nói cho Từ Nhĩ : “Từ Nhĩ! Đầu vịt , đầu vịt xào, lẩu đầu vịt, cậu thích cái nào?”

Từ Nhĩ còn trả lời, Tống Thụy Trì đã nói giúp: “Cậu ấy đều ăn, gọi hết .”

Thạch Tử Diệc: “Được! Gọi hết! An bài toàn bộ!”

Từ Nhĩ: “Anh nói như vậy như thể em ăn rất khỏe đấy.”

Thạch Tử Diệc cười: “Ăn được là phúc, ăn được là phúc.”

Tống Thụy Trì: “ cũng nhất ̣nh, bọn mình về tới nơi rồi nói.”

Thạch Tử Diệc: “Được.”

...

Mấy giờ , máy bay đáp xuống thành phố A.

Ngủ máy bay một giấc dài, đúng lúc tinh thần rất tốt, lại còn đói bụng, có thể ăn cái gì đó.

Càng đúc lúc hơn là đám bạn của Tống Thụy Trì chơi mạt chược thành, đã sớm giải ́n rồi, lúc này đang ở nhà hàng.

Hai người mang đồ về nhà, lại nói vài câu với Soso rồi ăn khuya.

Trên đường, Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì: “Thạch Tử Diệc nói sẽ chuẩn bị quà, là thật ?”

Dáng vẻ của Tống Thụy Trì vô cùng hiểu biết: “Nếu thật sự có thì cũng phải thứ gì đứng đắn.”

Từ Nhĩ: “Như vậy em lại càng chờ mong hơn.”

Tống Thụy Trì bật cười: “Đến lúc đó nếu xấu hổ thì trốn vào trong lòng .”

Từ Nhĩ: “Hả? Còn sẽ xấu hổ à?”

Tống Thụy Trì bày tỏ ý kiến.

cho dù đã chuẩn bị, khi Từ Nhĩ và Tống Thụy Trì mở cửa phòng riêng vẫn bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ.

Mấy người trong phòng riêng giơ biểu ngữ: “Nhiệt liệt chúc mừng Tống Tống thoát ế, thành công bắt được Từ Nhĩ Nhĩ đáng yêu nhất vũ trụ.”

Sau đó là tiếng pháo hoa tay liên tiếp truyền tới, hơn nữa còn có một đám người hò hét.

Tống Thụy Trì: “...”

Từ Nhĩ: “...”

Hai người đứng ở cửa, ̣o thành vẻ đối lập hoàn toàn với một đám người đang cười ở trong phòng.

“Ca ca!”

Thạch Tử Diệc đột nhiên hô lên.

Sau đó, Ứng Cảnh cũng cười mà gọi:”Ca ca xem .”

“Ca ca.”

“Ca ca, nói chuyện?”

“Ca ca, nói một câu .”

“Ca ca xem , pháo hoa hình dáng như pháo hoa thật.”

“Ca ca.”

“Ca ca.”

...

Từ Nhĩ: “...”

Tống Thụy Trì: “...”

Tay của Tống Thụy Trì còn đặt tay nắm cửa.

Đúng lúc.

Tống Thụy Trì kéo một cái, cửa đóng lại.

Cáo từ.

 

Loading...