Lần này Tống Thụy Trì lên tiếng, thật sự hoàn toàn có tiếng động.
Từ Nhĩ cũng có thể nhìn Tống Thụy Trì đặc biệt buồn ngủ, cho nên cậu cũng làm gì nữa, hơn nữa nghĩ đến Tống Thụy Trì buồn ngủ như vậy phần lớn là bởi vì mình nên cũng vô cùng áy náy.
cũng kéo dài được bao lâu, bởi vì cậu cũng rất buồn ngủ.
Kỳ thật cậu còn nghĩ đến gấu bông, biết có lấy được .
Hẳn là lấy được, Tống Thụy Trì lợi hại vậy mà.
Thôi, ngày mai rồi hỏi.
Vì thế rất nhanh đã vào giấc ngủ.
Vì thế rất nhanh...
Trời đã sáng.
Lần này Từ Nhĩ tỉnh lại, rất nhanh đã hiểu được tình cảnh của chính mình, cho nên vừa mở mắt đã nhìn về phía Tống Thụy Trì.
Được rồi, có ai.
Cậu lại sờ lên đệm, ấm ấm, có lẽ là vừa rời giường.
Từ Nhĩ lại lần nữa nhắm hai mắt lại, lấy lại tinh thần trong mấy giây, đó mới rầu rĩ ngồi dậy.
Mặt trời đã lên cao, ánh sáng chiếu vào qua tấm rèm.
Không mơ mộng, ngủ rất thoải mái.
Điện thoại ở ngay tủ đầu giường, đang sạc, bên cạnh điện thoại là một cái ly trong suốt.
Điện thoại đã đầy điện, Từ Nhĩ rút dây , màn hình hiển thị 9 giờ 33 phút, phía dưới còn có thông báo WeChat.
Đến từ Tống Thụy Trì.
“Nước ấm.”
Từ Nhĩ đầu nhìn nước, cũng cầm lấy cái ly.
Độ ấm xuyên qua thành ly tới lòng bàn tay, xác thật là ấm, nhưng Từ Nhĩ lập tức uống, mà lắng trước.
“Đại Lang, uống nước .”
Bên giường đột nhiên truyền đến một thanh âm.
Từ Nhĩ đầu nhìn về hướng , thấy Tống Thụy Trì từ phòng tắm.
“Không có độc.” Tống Thụy Trì bên lại nói một câu.
Từ Nhĩ vội vàng: “Không có, phải…”
Cậu cũng biết nên nói cái gì, việc nước này xác thật là thể hiểu được, vì thế cậu đành phải ngửa đầu uống.
Hơn nửa ly nước, vài giây đã uống xong rồi.
Sau đó cậu nói: “Tống Thụy Trì, thật hài hước.”
Tống Thụy Trì: “Từ , cậu rất khiến người khác ngạc nhiên đấy.”
Từ Nhĩ cười một chút, hỏi Tống Thụy Trì: “Tôi cũng rất hài hước đấy.”
Tống Thụy Trì: “Đúng đúng.”
Có lẽ là vừa rửa mặt xong, cả người Tống Thụy Trì có vẻ thoải mái hơn rất nhiều, tóc mái cũng có ướt.
Mà bộ đồ mặc ở nhà của hắn...
Từ Nhĩ duỗi tay nhắc nhở Tống Thụy Trì: “Áo của ướt rồi.”
Tống Thụy Trì có vẻ đã biết việc này, khi Từ Nhĩ nói xong thì đôi tay hắn giao , nắm lấy, nhấc lên, áo cứ thế được cởi .
Việc cởi áo quan trọng, vừa cởi...
“Quần cũng ướt.” Từ Nhĩ nói.
Hẳn là ướt quá nhiều, thấm tới quần.
Tống Thụy Trì lập tức cởi quần, mà là đầu mở tủ quần áo.
Từ Nhĩ cứ nhìn hắn như vậy, nhìn hắn dùng ngón tay lục quần áo, nhìn hắn rút một bộ quần áo từ trong tủ .
Dáng người còn khá tốt, cái vai này, cái lưng này, cái eo này.
Từ Nhĩ nuốt một ngụm nước miếng mà chính bản cũng biết.
Cho đến khi Tống Thụy Trì mặc áo xong, đặt tay quần.
Sau đó Tống Thụy Trì ngừng một chút,
Sau đó Tống Thụy Trì đầu qua.
Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn , đồng tử của Từ Nhĩ chấn động một chút.
Nam sinh quần áo trước mặt nam sinh phải chuyện gì kỳ quái, nhưng đối phương nhìn chằm chằm vào mình như vậy thì lại quá đứng đắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-13.html.]
Từ Nhĩ chớp chớp mắt, làm bộ mình chỉ vô tình liếc mắt một cái thôi, đó chậm ̃i di chuyển tầm mắt.
Nhìn tấm rèm, nhìn cái bàn, nhìn cái ly trong tay.
Tống Thụy Trì bên đầu , khóe miệng nhếch lên thành một vòng cung nhợt nhạt.
Từ Nhĩ uống một ngụm nước lớn.
Phòng ngủ rất an tĩnh, âm thanh quần áo của Tống Thụy Trì rất nhỏ, động ́c cũng nằm trong phạm vi tầm nhìn của Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ liếm môi, uống nốt chỗ nước còn lại.
Vừa uống hết ly nước thì đột nhiên có một bộ quần áo bị ném lên giường,
Áo phông màu trắng, quần dài màu nâu thẫm rộng thùng thình.
Từ Nhĩ: “Cho ?”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Từ Nhĩ: “Quần áo của ?”
Tống Thụy Trì: “Máy giặt.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Hôm qua có tắm ?”
Tống Thụy Trì: “Tắm sạch rồi.”
Từ Nhĩ: “Tắm như thế nào?”
Tống Thụy Trì: “Tôi giúp cậu tắm.”
Từ Nhĩ: “Hả?”
Tóng Thụy Trì nở nụ cười: “Lừa cậu thôi, tự cậu tắm.”
Từ Nhĩ cạn lời: “Sao cứ lừa thế.”
Tống Thụy Trì: “Tôi nghĩ tới cái gì cậu cũng tin.”
Từ Nhĩ ngồi thẳng một chút: “Tôi có cái gì cũng tin.”
Tống Thụy Trì: “Cậu tắm rửa xong, giúp cậu quần áo.”
Từ Nhĩ lại sửng sốt một chút: “Hả?”
Tống Thụy Trì lại cười: “Giả đấy.”
Từ Nhĩ: “...”
Tôi nghĩ tới cái gì cậu cũng tin.
Từ Nhĩ: “Vậy được rồi.”
rất nhanh, cậu lại ngồi thẳng: “Anh còn như vậy thì về sẽ tin tưởng nữa.”
Tống Thụy Trì: “Thật xin lỗi, dám nữa.”
Từ Nhĩ lại lần nữa dừng một chút.
Wow, lần đầu tiên cậu thấy một người xin lỗi nhanh như vậy.
“Vậy được rồi.” Từ Nhĩ cười trộm một chút: “Lần này tha thứ cho .”
Tống Thụy Trì gật gật đầu: “Cảm ơn Từ , Từ đại nhân đại lượng.”
“Đúng rồi.” Từ Nhĩ hỏi: “Gấu bông thì ?”
Tống Thụy Trì: “Lấy được rồi.”
Từ Nhĩ: “Vậy là tốt rồi.”
Tống Thụy Trì: “Không uổng công say.”
Từ Nhĩ cười hehe.
“Từ .”
Từ Nhĩ đột nhiên lặp lại xưng hô vừa rồi của Tống Thụy Trì: “Vì cứ gọi là Từ vậy?”
Nói xong thì cậu dùng một tay cởi áo .
Tống Thụy Trì nói: “Cậu bảo gọi như vậy.”
Từ Nhĩ mặc áo Tống Thụy Trì đưa vào: “Tôi?” Cậu khỏi nghi hoặc; “Rốt cuộc là hôm qua đã làm gì?”
Từ Nhĩ xốc chăn lên, chuẩn bị cởi quần.
Sau đó cậu phát hiện, Tống Thụy Trì cũng đang nhìn chằm chằm vào mình.
Nếu nói như vậy có chút thích hợp thì cậu phải nói, tầm mắt của Tống Thụy Trì vẫn luôn ở chỗ cậu.
Giống như cũng có gì, Từ Nhĩ tiếp tục động ́c.