Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 128

Cập nhật lúc: 2026-02-23 15:17:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đương nhiên là Từ Nhĩ buông lỏng tay .

Cậu chỉ mới nhấc lên một chút, thả thì cái hộp màu hồng nhạt đong đưa một chút, trở về chỗ cũ.

“Hay là em thích cái này hơn?” Tống Thụy Trì lại nói chuyện.

Nói thì nói, tay còn lướt qua Từ Nhĩ, cầm cái hộp Từ Nhĩ vừa thả lại lên.

Từ Nhĩ vội vàng bắt được tay Tống Thụy Trì: “Em , thích.”

Từ Nhĩ cảm thấy mình bị Tống Thụy Trì đùa giỡn.

Cảm giác dương dương tự đắc đầy chói lọi của Tống Thụy Trì thực sự rất thiếu đánh, chỉ sợ là rất lâu Từ Nhĩ cũng học được.

Trên đường trở về, hai người đều rất im lặng.

Im lặng đến mức có cảm giác hiểu rõ trong lòng nhưng nói .

Từ Nhĩ càng im lặng hơn, giờ phút này trái tim cậu bị treo lơ lửng, quá câu, nhưng cách mặt đất rất xa, còn có gió, sẽ đong đưa trái phải.

Hoàn toàn là một cách tra tấn.

xét thấy chính cậu đưa mình lâm vào hoàn cảnh này, tất nhiên là cậu có lời nào để nói.

Cũng đã muộn rồi, là thời gian mà ở phía bắc còn người đường.

Từ Nhĩ tắm trước, tắm xong liền ngồi sô pha cạnh cửa sổ, uống cà phê, nhìn thế giới với những ngọn gió ào ào bên ngoài.

Cũng suy nghĩ, Tống Thụy Trì mua từ khi nào?

Sao mình lại biết?

A.

Chẳng lẽ là vào buổi sáng ngày hôm qua khi mua quần áo ?

Có khả năng!

Từ Nhĩ chỉ chọn màu sắc quần áo, quá trình còn lại đều là do Tống Thụy Trì làm.

Khi tới khách sạn cũng là Tống Thụy Trì sắp xếp lại quần áo.

Từ Nhĩ cầm cà phê lên, uống, chỉ để cạnh cằm.

Có cảm giác như đang phá án.

Đủ dùng.

Từ Nhĩ chậm ̃i uống một ngụm.

Đủ dùng là bao nhiêu?

Tiện đà, cậu nghĩ, động ́c vừa rồi của mình ở cửa hàng tiện lợi thật sự là có dũng khí.

Mẹ nó, một kiểu ám chỉ rất lớn.

Kỳ thật Từ Nhĩ có chút khẩn trương, cũng có chút căng thẳng, nhưng khác với ngày hôm qua.

Ngày hôm qua là sự căng thẳng khi ngờ tới, hôm nay là sự căng thẳng khi nghĩ quá nhiều.

Bắt đầu từ động ́c ở cửa hàng tiện lợi, đêm nay của cậu như đã được báo trước, rất khó để giữ đầu óc nghĩ đến chuyện sắp xảy .

Hắn nghĩ, sẽ là dáng vẻ gì đây?

Sẽ là cảm giác gì đây?

Từ Nhĩ nhẹ nhàng hít vào một , lại chậm ̃i thở .

Giống như để giảm bớt căng thẳng, lại uống một ngụm cà phê.

Phía truyền đến động tĩnh, Từ Nhĩ đầu xem, Tống Thụy Trì khỏi phòng tắm.

Cũng giống rất nhiều lần trước, hẳn chỉ quấn khăn tắm.

Từ Nhĩ cứ như vậy mà cầm cà phê nhìn Tống Thụy Trì, nhìn hắn vừa lau tóc vừa tới trước tủ quần áo.

Sau đó Tống Thụy Trì cởi khăn tắm .

“Phụt.”

Từ Nhĩ đột nhiên phun ngụm cà phê trong miệng .

Sau đó cậu điên cuồng ho khan.

Tống Thụy Trì , , mặc.

Từ Nhĩ mắng “Mẹ nó” trong lòng, vội vàng rút giấy lau.

Bị quyến rũ rồi.

Từ Nhĩ hoảng loạn lau khô, hoảng loạn vứt giấy vào thùng ́c, cuối cùng bình tĩnh ngồi lại, tiếp tục ngắm cảnh tuyết ngoài cửa sổ.

Chỉ là đôi mắt của cậu đã mơ hồ, toàn bộ lực chú ý đều đặt ở phía .

Tống Thụy Trì mặc quần áo xong.

Tủ quần áo bị đóng lại.

Âm thanh rót nước.

Âm thanh đường.

Từ xa tới gần.

Tống Thụy Trì ở phía , một bàn tay chạm vào cổ Từ Nhĩ coi như chào hỏi, đó vòng lên phía trước.

Đáy lòng Từ Nhĩ căng chặt, rồi lập tức buông lỏng, rồi lại lập tức căng chặt.

Tống Thụy Trì ngồi tay vịn sô pha bên cạnh Từ Nhĩ.

“Cho uống một ngụm.” Tống Thụy Trì nói.

Từ Nhĩ nâng cà phê lên, đưa đến bên miệng Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì nhấp một ngụm rất nhỏ rồi cúi đầu.

Từ Nhĩ cho rằng hắn muốn hôn, liền tiến lại gần, nhưng khi sắp đụng vào thì Tống Thụy Trì lại chặn bả vai Từ Nhĩ.

“Chưa kéo rèm.”

Từ Nhĩ cũng dừng lại.

Cậu cảm thán “Đúng rồi nhỉ” trong lòng, rồi lập tức đứng lên kéo rèm lại.

Sau khi kéo xong thì xoay người, Tống Thụy Trì vậy mà lại ở ngay phía , đột nhiên ôm Từ Nhĩ lên, trái tim Từ Nhĩ lại lần nữa bị treo lên cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-128.html.]

Tống Thụy Trì đặt Từ Nhĩ ở giường, cũng rất bình tĩnh mà tắt đèn.

Toàn bộ đèn.

Trong phòng lập tức tối , Từ Nhĩ nằm giường, đôi mắt liên tục chớp, nỗ lực muốn nhìn được cái gì đó.

Trước mắt chính là Tống Thụy Trì.

“Thấy được ?” Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ.

Đôi mắt dần dần thích ứng với ánh sáng, Từ Nhĩ nói: “Ừm.”

Tống Thụy Trì chống một tay, khi Từ Nhĩ đã thích ứng được với bóng tối, cậu thấy Tống Thụy Trì nắm tay mình, đó hôn lên cổ tay một cái.

“Em rất căng thẳng.”

Tống Thụy Trì nói.

Từ Nhĩ thực sự rất căng thẳng, tim đập thình thịch.

May mà vừa rồi Tống Thụy Trì làm động ́c gì quá lớn, hiện ̣i cậu cứ chậm ̃i tiến tới, cần sự kích thích bất ngờ nào.

Tống Thụy Trì nói như vậy, Từ Nhĩ vẫn rất nghiêm túc suy nghĩ về những lời này, đó trả lời: “Em căng thẳng.”

Tống Thụy Trì cười.

Từ Nhĩ: “Anh cười cái gì?”

Tống Thụy Trì: “Nói căng thẳng một cách căng thẳng như vậy, em sợ cái gì?”

Từ Nhĩ lập tức nghiến răng, khuôn mặt đỏ lên.

Cậu sợ cái gì chứ?

Cậu sợ nếu mình nói khẩn trương, Tống Thụy Trì sẽ cứ như vậy mà buông tha cho cậu.

Thẹn quá hóa giận, dù gì thì có Tống Thụy Trì cũng có thể nhìn thấu cậu.

Từ Nhĩ nắm tay Tống Thụy Trì, trực tiếp cắn.

“A.”

Có lẽ là thật sự đau, tiếng kêu của Tống Thụy Trì khá lớn.

có lẽ là đau đến vậy, Tống Thụy Trì kêu xong còn có thể cười.

Hắn cũng nói: “Em thật đáng yêu.”

Từ Nhĩ: “Em đáng yêu.”

“Em đáng yêu.” Tống Thụy Trì rất kiên trì: “Em đáng yêu muốn chết, bảo bảo.”

Tống Thụy Trì nói xong lời này liền cúi đầu.

Hắn nhẹ nhàng chạm vào môi Từ Nhĩ, nhẹ đến mức thậm chí còn cảm nhận được, đó lập tức rời .

Chỉ rời một chút, vì thế Từ Nhĩ ngửa cằm.

Lại một lần nữa chạm vào, nhưng cũng chỉ một chút, Từ Nhĩ bị kéo lên theo, cũng ôm lấy cổ Tống Thụy Trì.

Bốn năm lần như vậy đã thèm, Từ Nhĩ trực tiếp giữ đầu Tống Thụy Trì, ấn hắn xuống.

Tống Thụy Trì bật cười đón lấy.

Nghịch ngợm một hồi, dường như sự căng thẳng của Từ Nhĩ đã dần tiêu tan, còn quá lớn như trước nữa.

Lúc này thế giới đã rời khỏi não cậu, cơ thể chỉ còn lại hai chữ: Khát vọng.

Tống Thụy Trì bắt lấy tay đang đặt ở gáy hắn của Từ Nhĩ, khóa đầu Từ Nhĩ, cũng thăm dò môi lưỡi.

Hô hấp đan xen, một cái tay khác của Từ Nhĩ cũng bị Tống Thụy Trì bắt lấy.

Mà đó bị Tống Thụy Trì nhét vào trong chăn.

Trong chăn có nhiệt độ ấm hơn khi hai người họ ở bên , còn có hương sữa tắm do vừa mới tắm xong.

Những phân tử nhỏ bé vờn quanh họ, cùng với âm thanh vụn vặt và bầu khí kích thích đều đang kích động họ.

Tiếng gió ngoài cửa sổ rất lớn, có lẽ bên ngoài lại bắt đầu có tuyết rơi.

Dự báo thời tiết nói sẽ có.

Một tiếng gió rít, Từ Nhĩ được tiếng rên của Tống Thụy Trì.

Từ Nhĩ kiềm chế được mà nuốt nước miếng.

Wow.

Mà lúc này, Tống Thụy Trì nói một câu: “Em tùy ý .”

Từ Nhĩ tùy ý, nhưng cũng phải là có kết cấu.

Tống Thụy Trì cũng dừng, miệng của hắn thực sự rất lợi hại.

Tay cũng rất lợi hại.

Rất nhanh, Từ Nhĩ đã tùy ý được nữa.

Tống Thụy Trì lại bắt lấy tay của cậu.

“Bảo bảo, thả lỏng.”

Đầu óc Từ Nhĩ đã vẩn đục, cậu đổ mồ hôi, cổ có một ít, trán cũng có một ít.

Tống Thụy Trì rất chậm, cũng rất ôn nhu.

Hắn nắm tay Từ Nhĩ buông, cho đến khi Từ Nhĩ thở một .

Sau đó, hết thảy đều rất xa lạ.

Cũng là những thứ mà Từ Nhĩ từng cảm nhận.

Cậu từ thích ứng được đến dần dần hòa nhập.

Lại đến...

“A.”

Từ Nhĩ nhịn được mà kêu tiếng.

Lại đến hưởng thụ.

Vào khoảnh khắc cuối cùng, trước mắt tối đen, linh hồn rời .

Từ Nhĩ còn là Từ Nhĩ nữa.

 

Loading...