Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-02-23 15:17:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tâm tình của Từ Nhĩ rất kích động.

Có lẽ nên chỉ dùng từ kích động để hình dung, có thể thêm một từ bình tĩnh.

Rất mâu thuẫn, nhưng đây chính là trạng thái của cậu vào giờ phút này.

Vừa rồi ở suối nước nóng dám nghĩ tới, lúc này lại kéo dài.

Tống Thụy Trì bắt chẹt cậu đến đáng sợ, vẫn luôn dẫn đường cho cậu.

Vào khoảnh khắc đụng tới, nội tâm của Từ Nhĩ “Wow” một tiếng.

Tống Thụy Trì thực sự đáng để “Wow”.

Chỉ là Từ Nhĩ đủ lợi hại, đến cuối cùng là Tống Thụy Trì cầm cổ tay của cậu tới.

Vẫn là Tống Thụy Trì lợi hại, hắn rất biết, rất biết.

Sau khi chấm dứt, Tống Thụy Trì xoay người, đó Từ Nhĩ thấy âm thanh ngừng rút giấy của Tống Thụy Trì.

Một động ́c rất bình thường, lúc này lại vô cùng sắc tình trong tai Từ Nhĩ.

Sau đó hai người lại ôm nằm trong chốc lát, trò chuyện như có như , cuối cùng rửa sạch rồi ngủ.

...

Ngày hôm , chuyện đầu tiên Từ Nhĩ làm khi rời giường là kéo rèm .

Sau khi nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ thì lại “Wow” một tiếng.

Nhà quê phía nam lần nữa online.

Tuyết rơi một đêm, tuyết đọng bên ngoài đặc biệt dày, lúc này phía dưới có người quét tuyết đường, cũng có người quét tuyết xe của chính mình.

Cuộc sống hàng ngày của người phía bắc đặc biệt hiếm lạ đối với người phía nam, Từ Nhĩ cứ như vậy ngồi ở bên cửa sổ xem, cho đến khi Tống Thụy Trì vệ sinh cá nhân xong, từ phòng tắm.

“Sao lại ngồi dưới đất?” Tống Thụy Trì tới bên cạnh, nói.

Từ Nhĩ vỗ xuống tấm thảm: “Có muốn ngồi cùng ?”

Tống Thụy Trì nói một tiếng “Bẩn” rồi ngồi xổm xuống, ôm Từ Nhĩ lên, đặt sô pha.

“Mấy giờ chúng trượt tuyết?” Từ Nhĩ hỏi.

Tống Thụy Trì: “Buổi chiều, mấy giờ cũng được, ăn cơm xong rồi .”

Từ Nhĩ reo lên một tiếng: “Em thấy người khác trượt tuyết đều phải thuê huấn luyện viên, chúng cần ?”

Tống Thụy Trì hỏi: “Em muốn là muốn huấn luyện viên?”

Từ Nhĩ nắm lấy cánh tay của Tống Thụy Trì, dùng khuôn mặt cọ vào: “Muốn muốn .”

Tống Thụy Trì nở nụ cười, sờ cằm Từ Nhĩ: “Buổi sáng đã đáng yêu như vậy rồi.”

Từ Nhĩ: “Một ngày hôm nay em đều sẽ rất đáng yêu.”

Ý cười của Tống Thụy Trì càng sâu hơn, cũng cúi người xuống, nhưng đến bước cuối cùng.

Từ Nhĩ tất nhiên là hiểu, vì thế hôn lên môi Tống Thụy Trì một cái thật mạnh.

Tống Thụy Trì thật sự rất thích hôn.

Từ Nhĩ cũng vệ sinh cá nhân, thuận tiện gửi ảnh tuyết vừa mới chụp cho Từ Thần.

Từ Thần gửi một sticker đầy hâm mộ, hỏi tiếp: [Hiện ̣i mới dậy à?]

Từ Nhĩ: [Đúng vậy.]

Từ Thần: [Hôm qua có vui ?]

Từ Nhĩ: [Không bằng em trực tiếp hỏi .]

Từ Thần: [Hahahahaha.]

Từ Thần: [Hôm qua còn yêu đương thuần khiết ?]

Từ Nhĩ suy nghĩ: [Thuần khiết, nhưng hoàn toàn.]

Từ Thần hoàn toàn xem hiểu: [Chà.]

Từ Thần: [Sao lại nhịn lại vậy?]

Kỳ thật ngày hôm qua Từ Nhĩ muốn, ngâm suối nước nóng lại uống rượu, khi lên giường cậu chỉ buồn ngủ, cho nên việc này đối với cậu mà nói có chút đột nhiên, phản ứng cơ thể có chút căng thẳng.

Từ Nhĩ: [Dù thì cũng có.]

Có lẽ là Tống Thụy Trì cũng cảm nhận được trạng thái của Từ Nhĩ, hắn biết Từ Nhĩ chuẩn bị xong.

Từ Thần ở đầu bên trả lời: [Haha.]

Từ Thần: [Được.]

Từ Thần: [Hôm nay ̣nh làm gì?]

Từ Nhĩ: [Buổi chiều trượt tuyết.]

Từ Thần: [Mẹ nó mẹ nó, đều là cái em muốn chơi!]

Từ Nhĩ: [Hehehehe.]

Từ Nhĩ đánh răng xong, Tống Thụy Trì đã quần áo xong, vào cạo râu.

Từ Nhĩ nhường vị trí cho cậu, chuẩn bị rửa mặt thì lại đột nhiên phát hiện.

Đầu tiên là chỉ vào Tống Thụy Trì trong gương, rồi lại xoay người chỉ vào Tống Thụy Trì bên cạnh, ngay vị trí cổ.

Tống Thụy Trì thấy vậy thì ngẩng đầu nhìn vào gương.

Trên cổ có một vết đỏ.

Tống Thụy Trì cầm d.a.o cạo râu chỉ vào chính mình: “Đây là cái gì?”

Từ Nhĩ mím môi cười.

Người này biết rõ còn cố hỏi, biểu tình lại mượt mà như vậy, Từ Nhĩ thực sự rất yêu.

“Ai làm vậy?” Từ Nhĩ cũng hỏi.

Tống Thụy Trì lặp lại: “Ai làm vậy?”

Từ Nhĩ căn bản nhịn được mà nở nụ cười, cậu nhìn vị trí đó: “Khăn quàng cổ hẳn là che được.”

Tống Thụy Trì: “Không che.”

Từ Nhĩ đầu hàng: “Vẫn là che .”

Tống Thụy Trì cạo râu xong thì ngoài, Từ Nhĩ lén đầu nhìn lại, đó kéo áo ngủ của mình .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-127.html.]

Hay lắm, người đang ông này lưu chút dấu vết nào ở chỗ có thể nhìn thấy, nhưng ở chỗ thể nhìn thấy thì có rất nhiều.

Thoạt nhìn còn rất sắc.

Từ Nhĩ nhanh chóng kéo áo xuống, nhưng nghĩ lại, lần nữa kéo lên thưởng thức một chút.

...

Hôm nay lạnh hơn hôm qua một chút, dự báo thời tiết nói tối sẽ có gió lớn.

Buổi trưa hai người ăn đồ ăn phía bắc, cơm nước xong xuôi thì đến trung tâm thương mại gần đó mua ít trang bị trượt tuyết, đó đến sân trượt tuyết.

Buổi chiều, khi mới trượt tuyết, có thể dùng hai chữ để hình dung Từ Nhĩ: Vụng về.

Quá vụng về, ngã từ đầu tới cuối, đứng cũng ngã, động đậy cũng ngã, cười đùa cũng ngã, ngẩng đầu cũng ngã.

Tống Thụy Trì còn cười cậu, chụp ảnh video.

huấn luyện viên này cười thì cười, lúc dạy học vẫn rất nghiêm túc.

Cho nên dưới sự dẫn dắt của Tống Thụy Trì, Từ Nhĩ đã nhanh chóng khống chế được kỹ năng cơ bản, cuối cùng cũng có thể bám theo huấn luyện viên Tống mà trượt một đoạn.

Hôm nay Tống Thụy Trì cũng đã đăng vòng bạn bè về Từ Nhĩ, là video cậu giẫm lên ván trượt tuyết.

Mà hôm nay Từ Nhĩ cũng đã đăng vòng bạn bè về Tống Thụy Trì, nhưng cái khác biệt là, cậu đăng video Tống Thụy Trì trượt tuyết vô cùng đẹp trai.

Nước này chủ yếu là để thể hiện tinh thần lấy ơn báo oán.

Để khi Tống Thụy Trì nhìn thấy thì có chỗ dung .

Hổ thẹn gì bằng.

Tự biết xấu hổ.

Ốc mang nổi mình ốc.

Tự mình hối lỗi!

Thực xin lỗi, có chút điên rồi.

Từ Nhĩ thật sự rất vui.

Buổi chiều cực kỳ vui vẻ, khi rời khỏi sân trượt truyết, ăn cơm tối xong họ tới thành băng, chỉ là gió buổi tối thực sự quá lớn, cũng lạnh hơn nhiều, hai người xem xong cái mình muốn xem liền trở về khách sạn.

Dưới tầng khách sạn có một hoa viên nhỏ, lúc họ qua, có mấy đứa trẻ đang đắp người tuyết.

Cảm giác hưng phấn của Từ Nhĩ lại dâng lên, cậu về mà nhất ̣nh kéo Tống Thụy Trì tham gia cùng.

“Nơi này mở khóa rất nhiều lần đầu tiên của em.”

Từ Nhĩ vừa đắp tuyết vừa cảm thán.

Kỳ thật lời này có gì, nhưng có lẽ là trong đầu Từ Nhĩ có cái gì đó, mấy thứ sắc tình nổi lên, tự mình hiểu sai.

Còn may thế giới này có thuật đọc tậm, bằng nếu bị Tống Thụy Trì sẽ mất mặt chết mất.

Tống Tụy Trì: “Làm bảo bảo tò mò suốt hai ngày ?”

“Đúng vậy đúng vậy.” Từ Nhĩ vừa nói vừa cười: “Bảo bảo tò mò dễ hơn nhà quê phía nam nhiều.”

Tống Thụy Trì cười: “Em gọi chính mình là nhà quê phía nam à?”

Từ Nhĩ vốn thực sự chỉ gọi chính mình, nhưng Tống Thụy Trì lại hỏi như vậy: “Anh cũng đừng mong thoát, chúng đều là như vậy.”

Tống Thụy Trì nói: “Bà ngoại là người phía bắc.”

Từ Nhĩ sửng sốt một chút: “Được được được.”

Chỉ có một mình cậu là nhà quê phía nam bị tổn thương, Từ Nhĩ khịt mũi, ngẩng đầu, lau nước mắt căn bản tồn ̣i.

Từ Nhĩ: “Huhuhu.”

Diễn có chút lố, lập tức chọc cười Tống Thụy Trì, hắn nắm cằm Từ Nhĩ: “Đáng yêu quá, bảo bảo.”

Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Cái này quá buồn nôn rồi.”

Tống Thụy Trì càng hăng say hơn, còn ôm lấy Từ Nhĩ: “Đáng yêu quá, bảo bảo.”

“Tiểu Nhĩ bảo bảo.”

“Sure bảo bảo.”

“Bảo bảo.”

Cái gì cũng nói được.

Người tuyết của Từ Nhĩ lớn, cậu chỉ muốn làm một chút thôi, khi đắp xong thì bạn nhỏ ở bên cạnh nhiệt tình đưa cành cây và cà rốt cho Từ Nhĩ, để người tuyết của cậu cũng có mắt mũi.

Cuối cùng, bạn nhỏ còn giúp họ chụp chung với người tuyết.

“Thật viên mãn.” Rời khỏi hoa viên, Từ Nhĩ cảm thán: “Rõ ̀ng mới chỉ đến hai ngày.”

Tống Thụy Trì: “Thích thì này lại tới.”

Từ Nhĩ nói: “Đi nữa thì tới thành phố W nữa, nơi khác.”

Tống Thụy Trì: “Lần đưa em tới núi R.”

Từ Nhĩ lập tức gật đầu: “Được được.”

Tống Thụy Trì: “Chỗ đó rất đẹp.”

Từ Nhĩ lại gật đầu: “Được được được được được được được được được.”

Hiện ̣i chỉ viên mãn, còn có cả chờ mong.

Lúc này họ đang ở cửa hàng tiện lợi, đắp người tuyết có chút lạnh, họ mua cà phê uống cho ấm áp.

Thuận tiện mua thêm chút đồ ăn vặt, ngày mai phải rồi.

Cửa hàng tiện lợi là tự phục vụ, Tống Thụy Trì quét mã, Từ Nhĩ ở một bên đưa đồ cho hắn.

Cuối cùng, chuyến mua sắm kết thúc, Từ Nhĩ vẫn bị cái giá bên cạnh hấp dẫn.

Đầu tiên là liếc nhìn một chút, đó lé một mắt, cuối cùng lại liếc.

Có rất nhiều loại.

Lúc đầu Từ Nhĩ xem hiểu, đó trong lòng lại rất rối rắm sợ hãi.

Nhìn thấy Tống Thụy Trì sắp tính tiền xong, Từ Nhĩ cố lấy dũng khí, chọn một cái thuận mắt.

Ngay khi tay cậu đụng vào hộp, Tống Thụy Trì ở bên cạnh mở miệng.

Hắn nói: “Anh mua rồi.”

Hắn cũng nói: “Đủ dùng.”

 

Loading...