Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-02-23 15:17:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đêm tuyết rơi rất dày, nơi này thể so với thành phố A, mới hơn 10 giờ mà đường đã có người.

Sau khi hai người tắm xong thì lại ăn thêm một chút, cũng thuận tiện quyết ̣nh ngày mai trượt tuyết.

Chính là đột ngột như vậy.

Tuy rằng Từ Nhĩ từng uống rượu khi tuyết rơi, nhưng Tống Thụy Trì bên cạnh vừa mở lon bia, đầu óc của cậu lại tự động cảm thấy vào một ngày như này nên uống mấy ngụm.

Chỉ là nói đến rượu, Từ Nhĩ lại nghĩ tới chuyện ngu ngốc do chính mình làm mấy hôm trước.

“Uống ?” Tống Thụy Trì nâng rượu lên một chút: “Đây là rượu thật.”

Từ Nhĩ liếc Tống Thụy Trì một cái.

Chưa đủ, lại véo cánh tay hắn.

Cuối cùng Từ Nhĩ vẫn uống một chút vào cuối bữa khuya.

Không nhiều lắm, chỉ hai ngụm.

Hai người dây dưa với , thành công kéo dài thời gian đến giờ ngủ bình thường.

Mà chính hai ngụm rượu này khiến Từ Nhĩ cảm nhận được tửu lượng kém của chính mình một cách rõ ̀ng.

Đầu choáng váng, có chút cảm giác như lúc nào cũng sẽ ngã xuống được, mí mắt rất nặng, người cũng nóng lên.

Sau khi lên giường thì hô hấp rất nặng nề, tim cũng đập thình thịch.

Không bao lâu , Tống Thụy Trì cũng lên giường, giống như thói quen ở nhà, hắn tắt đèn chính rồi mở đèn đầu giường.

Từ Nhĩ cũng khóa điện thoại lại rồi đặt sang một bên, cậu xoay người, thấy bàn tay của Tống Thụy Trì duỗi tới.

Từ Nhĩ biết Tống Thụy Trì muốn làm gì, chỉ là cậu có nghĩ đến việc để Tống Thụy Trì làm gì đó.

Cậu bắt lấy tay Tống Thụy Trì, dán lên mặt mình.

“Nóng quá.” Từ Nhĩ nói với Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì đến gần hơn chút: “Mặt rất đỏ.”

Từ Nhĩ “Ừm ừm” hai tiếng, híp mắt: “Em cảm nhận được.”

Từ Nhĩ rất thích Tống Thụy Trì dùng lòng bàn tay sờ mặt cậu, giống như bây giờ vậy, Tống Thụy Trì sờ rất nhẹ, lần nào cũng rất ôn nhu.

Từ Nhĩ lại nắm được tay Tống Thụy Trì dán vào lòng bàn tay mình, đó nhắm hai mắt lại.

Cậu cảm nhận được động ́c của Tống Thụy Trì dừng lại một chút.

Vì thế cậu mở bừng mắt.

Tống Thụy Trì hôn xuống.

Từ Nhĩ lại nhắm mắt.

Có lẽ là bởi vì uống rượu, có lẽ là bởi vì vừa đánh răng, nụ hôn của Tống Thụy Trì lạnh lẽo hơn bình thường.

Trên môi Từ Nhĩ rất nóng, lần này hoàn toàn bị kích thích, dây thần kinh đập thình thịch, phân biệt được là đang tỉnh ́o hôn mê.

Tống Thụy Trì vẫn luôn ôm lấy mặt cậu, nụ hôn cũng dần dần sâu hơn.

Rất nhanh, nhiệt độ đôi môi của hai người đã hòa làm một.

Chăm sóc cho môi của Từ Nhĩ xong, ngón tay của Tống Thụy Trì cong, nâng cằm Từ Nhĩ lên, nụ hôn tiếp theo dừng cổ Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ chớp mắt, tay cũng chịu khống chế mà nắm lại một chút.

Cái nắm này, một nửa là chăn, một nửa là quần áo của Tống Thụy Trì.

Không khí lập tức trở nên mật, bên trong và bên ngoài ổ chăn là hai nhiệt độ khác , có lẽ tuyết vẫn còn rơi ở bên ngoài tấm rèm.

Giờ phút này, câu trời tuyết nên uống rượu của Từ Nhĩ đột nhiên đổi, biến thành tuyết rơi nên nằm trong lòng người yêu.

Từ Nhĩ nắm tay Tống Thụy Trì bao lâu, tay của Tống Thụy Trì duỗi tới, nắm lấy cổ tay Từ Nhĩ, đè tay cậu ở bên gối.

Cái càng nặng nề hơn hô hấp khi uống rượu chính là hô hấp vào giờ phút này.

Từ Nhĩ nghiêng người, được Tống Thụy Trì ôm, khi thì hôn, khi thì ôm, biết từ lúc nào, quần áo của hai người đều rối loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-126.html.]

Tim đập cũng càng nhanh hơn, trong lúc hôn môi, Từ Nhĩ có cảm giác bị đụng phải.

Không biết là nơi nào đụng vào, có lẽ là chân Tống Thụy Trì, có lẽ là hông Tống Thụy Trì.

Tiềm thức của Từ Nhĩ hoange sợ, cũng làm động ́c muốn bị phát hiện theo bản năng.

Cậu rụt lại một chút, ̣o thành một ít khoảng cách.

Cũng là lần này, Tống Thụy Trì ngừng lại.

Từ Nhĩ chỉ đỏ mặt, cả người cũng đỏ lên, ngón tay bên gối uốn lượn, lông mày nhăn lại, đôi mắt mơ hồ.

Tống Thụy Trì ngẩng đầu hôn lên trán Từ Nhĩ, cũng hôn lông mày Từ Nhĩ, lại ôm Từ Nhĩ vào trong lòng.

Từ Nhĩ ôm cổ Tống Thụy Trì, cậu nhớ tới video say rượu lần đầu .

Cho nên rất nhanh, Từ Nhĩ đã tìm được nốt ruồi dễ phát hiện cổ Tống Thụy Trì rồi hôn lên.

Có chút đủ, Từ Nhĩ lại mút một chút.

Tống Thụy Trì cảm nhận sự đau đớn, kêu lên một tiếng.

Da đầu Từ Nhĩ tê dại, đầu ngón tay nhũn .

Tống Thụy Trì ôm chặt hơn nữa.

Cơ thể Từ Nhĩ chịu khống chế mà có chút khó chịu, bởi vì tự chủ được mà rối rắm, cậu có chút tiến thoái lưỡng nan.

Dường như Tống Thụy Trì có thể cảm nhận được cảm xúc của Từ Nhĩ, chậm ̃i xoa đầu cậu.

Rượu dần dần tan , cơ thể Từ Nhĩ nóng đỏ như vậy nữa, nhiệt độ cơ thể dần dần trở lại bình thường.

Thứ duy nhất tan chỉ có cảm giác .

Hết thảy đều tiến hành trong im lặng.

Họ lại hôn môi.

Bàn tay của Tống Thụy Trì rất nóng, hắn ôm lấy Từ Nhĩ, cũng dần dần xuống.

Từ Nhĩ ngăn cản, cậu nhắm mắt lại, toàn bộ giác quan đều đang nhìn chằm chằm tay Tống Thụy Trì.

Cho đến khi đụng vào.

Động ́c của Tống Thụy Trì dừng lại, như là cho Từ Nhĩ một ít thời gian chuẩn bị.

Từ Nhĩ vùi đầu vào vai Tống Thụy Trì, tay cũng gắt gao ôm lấy hắn.

Một sự giải phóng nhỏ diễn trong im lặng, bàn tay đang siết chặt áo của Tống Thụy Trì từ từ thả lỏng.

Tống Thụy Trì lần nữa ôm lấy Từ Nhĩ, nhẹ nhàng trấn an.

Chờ đến khi ổn ̣nh, Từ Nhĩ lén ngẩng đầu.

Chỉ lộ một con mắt cũng vẫn bị Tống Thụy Trì bắt được, Từ Nhĩ cười một tiếng rồi trốn vào trong lòng hắn.

Cũng hỏi Tống Thụy Trì: “?%&.”

Tống Thụy Trì cười nhẹ nhàng: “Nói cái gì vậy?”

Từ Nhĩ trầm mặc nửa giây: “Rõ ̀ng là được.”

Tống Thụy Trì vẫn còn giả bộ: “Không được, em nói lại lần nữa .”

Từ Nhĩ lại lấy thêm dũng khí: “Anh muốn ?”

Tống Thụy Trì: “Cái gì?”

Từ Nhĩ: “Không nói!”

Tống Thụy Trì thấp giọng cười, hắn nắm tay Từ Nhĩ.

Cảm giác lần nữa bị phóng đại, sự ỷ lại trong lòng Từ Nhĩ lại dâng lên.

“Bảo bảo.” Tống Thụy Trì nói bên tai Từ Nhĩ, cũng nắm tay Từ Nhĩ đua wvaof trong chăn: “Giúp .”

 

Loading...