Tống Thụy Trì: “Biết.”
Từ Nhĩ: “Em biết bơi.”
Tống Thụy Trì: “Mùa hè đưa em .”
Nói đến bơi lội.
“Mùa hè vừa rồi em chèo thuyền vượt thác với mấy người Trần Nam.” Từ Nhĩ làm động ́c: “Đến cuối cùng mọi người bắt đầu té nước, đó nghịch đến điên rồi, em bị kẻ ̣ch kéo xuống nước.”
Tống Thụy Trì: “Sau đó thì ?”
“Sặc nước một chút rồi được Trần Nam kéo lên.” Từ Nhĩ nói: “Mấy giây đó thực sự đáng sợ, em cảm giác như em sắp chết vậy.”
Tống Thụy Trì xoa đầu Từ Nhĩ: “Hè sang năm dạy cho em.”
Từ Nhĩ: “Có chắc sẽ dạy được , huấn luyện viên?”
Tống Thụy Trì: “Chắc.”
Đi khỏi thang máy liền có nhân viên phục vụ đón tiếp, Tống Thụy Trì báo số phòng, nhân viên phục vụ lập tức dẫn họ vào trong.
Xuyên qua mấy cái hành lang, họ tới trước một cửa phòng.
Mở cửa như vào một vùng trời mới, bên trong là núi giả cây giả, còn có cửa sổ có thể xem cảnh đêm thành phố, thoạt nhìn rất tồi.
Tống Thụy Trì vào trước, Từ Nhĩ cũng theo, nhân viên phục vụ phía hỏi họ có muốn uồng đồ uống rồi đóng cửa lại.
Độ ấm trong phòng cũng khá cao, ở góc có một thác nước nhỏ, lúc này đang ̣o gợn sóng cho mặt nước.
Từ Nhĩ còn đang thưởng thực, đầu đã thấy Tống Thụy Trì cởi áo tắm.
Từ Nhĩ lập tức đầu lại tiếp tục thưởng thức.
Cái gì nhỉ.
À, thác nước.
“Em mặc áo choàng tắm ngâm à?” Tống Thụy Trì đã treo áo chòng tắm của mình lên rồi.
Từ Nhĩ: “Vậy chẳng phải sẽ nặng chết ?”
Tống Thụy Trì: “Anh giúp em cởi nhé?”
Từ Nhĩ: “Em tự cởi.”
Lúc này Từ Nhĩ mới cởi áo choàng tắm của mình, Tống Thụy Trì đã xuống nước.
Mỗi bước đều có bậc thang, khi đứng vững thì ngồi xuống.
Từ Nhĩ treo áo choàng tắm của mình lên cùng với áo của Tống Thụy Trì, cậu xem xét nước, khi hiểu rõ độ ấm thì cũng xuống theo.
Chỉ là khi vào trong nước, cậu còn ngồi xuống đã bị Tống Thụy Trì kéo tay túm qua.
Mặt nước xôn xao rung động, Từ Nhĩ có cách nào đứng vững dưới nước trở nên xiêu vẹo, thất tha thất thiểu đến bên cạnh Tống Thụy Trì.
Kỳ thật là có chút thẹn thùng.
Tống Thụy Trì vừa kéo, khoảng cách của hai người trở nên rất gần.
Từ Nhĩ từng nhìn dáng vẻ chỉ mặc quần lót của Tống Thụy Trì nhiều lần, nhưng ở gần như vậy là lần đầu tiên.
Nội tâm của cậu thực sự mất tự nhiên, nhưng đầu óc lại nói cho cậu biết, cái này có là gì .
Lúc thì, chỉ là đàn ông thôi, chỉ là Tống Thụy Trì thôi.
Lúc thì, là Tống Thụy Trì đó, là Tống Thụy Trì đó.
Thế giới nội tâm mâu thuẫn dẫn tới việc ánh mắt Từ Nhĩ có chỗ đặt, liếc tới liếc lui, cuối cùng vẫn là nhìn vào thác nước nhỏ bên cạnh mình.
Thác nước khá ấm, Từ Nhĩ dùng tay chạm vào, lại đổi phương hướng, tươi cho hoa giả ở bên cạnh.
Quay đầu, Từ Nhĩ phát hiện Tống Thụy Trì đang nhìn mình.
Nếu đã như vậy, Từu Nhĩ hắt ít nước còn sót lại tay lên người Tống Thụy Trì.
Nước bắn tung tóe, còn có một ít ở mặt Tống Thụy Trì, hắn đầu tránh một chút.
Không khí yên tĩnh hai giây.
“Aaa.”
Hai người bắt đầu hắt nước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-124.html.]
Từ Nhĩ bị hắt đến nỗi ướt cả mặt, cậu nghiêng đầu nhắm mắt lại, lộn xộn mà hắt về phía Tống Thụy Trì.
Chỉ là được bao lâu, Từ Nhĩ bắt đầu mệt mỏi.
Cậu thật sự so được với Tống Thụy Trì, tay rất mỏi.
Từ Nhĩ thở phì phò ngồi xuống, nhìn Tống Thụy Trì, ngây ngốc bật cười: “Nóng quá.”
Tống Thụy Trì hắt ít nước lên mặt Từ Nhĩ.
Từ Nhĩ lập tức đứng lên, lại múc nước đầy tay.
Tống Thụy Trì: “Vẫn tới à?”
Từ Nhĩ thực sự tới.
cậu chỉ dám tới từng chút một thôi.
Cậu chậm ̃i di chuyển, một tay đỡ nước qua, đổ một nửa còn một nữa, cứ thế tới gần Tống Thụy Trì.
Khi đến trước mặt Tống Thụy Trì thì chỉ còn một ít nước.
“A.”
Từ Nhĩ phát âm thanh, nhẹ nhàng hắt nước trước ngực Tống Thụy Trì.
Sau đó cậu nhìn ít nước này xuống dọc theo con đường lồi lõm.
Trượt một hồi lại rơi trở về mặt nước.
Từ Nhĩ “Wow” một tiếng tỏng lòng.
Ngẩng đầu, Tống Thụy Trì đang nhìn cậu.
Từ Nhĩ: “Hehe.”
Tống Thụy Trì nhẹ nhàng chớp mắt: “Sờ .”
Sờ, ?
Màng tai Từ Nhĩ chấn động, tự kiềm chế được mà mím môi.
Sao hắn lại...
Biết...
Từ Nhĩ...
Rất muốn sờ.
Từ Nhĩ lại hehe, vẻ rụt rè bình tĩnh hai giây rồi mới đặt tay lên.
Lá gan lớn, chỉ dám dùng ngón tay.
Đi theo con đường mà dòng nước vừa rồi chảy xuống, bắt đầu từ giữa lồng ngực, ở nơi vệt nước còn đọng lại, xuống một đường lồi lõm.
Rất nhanh, ngón tay đã tới mặt nước.
Từ Nhĩ suy nghĩ trong lòng, đến nơi này là được rồi, còn xuống có phải là quá đường đột .
tay cậu lại chịu khống chế.
Cậu trơ mắt nhìn tay mình vùi vào trong nước.
Bởi vì một ít gợn sóng và hiệu ứng khúc xạ, Từ Nhĩ nhìn rõ tay của mình.
Chỉ có thể cảm nhận.
Cảm nhận được cái gọi là nhân ngư tuyến trong truyền thuyết cơ thể của Tống Thụy Trì.
Từ Nhĩ mím môi chặt hơn, sức nóng dâng lên ̉nh đầu.
trong một khoảnh khắc, cậu dừng lại.
Không khí ngưng đọng, Từ Nhĩ tỉnh ́o hơn, laập tức rút tay về.
Chỉ là tay của cậu còn rời khỏi mặt nước đã đột nhiên bị bắt lấy.
Sau đó, Tống Thụy Trì dùng lực mạnh hơn, ấn tay Từ Nhĩ trở lại.
Lúc này chỉ là ngón tay, mà là cả bàn tay chạm vào.