Giọng nói của Tống Thụy Trì rất ủy khuất, giống như bị Từ Nhĩ bắt nạt vậy, làm cho Từ Nhĩ cũng ủy khuất theo, cảm thấy chính mình thật gì.
“Không có cần .” Từ Nhĩ đưa tay qua xoa đầu Tống Thụy Trì, an ủi hắn: “Cần cần cần.”
Tống Thụy Trì nắm lấy tay Từ Nhĩ, hôn vào lòng bàn tay cậu một cái.
Hai người cứ như vậy mà ngắm tuyết một lát.
“Cứ tiếp tục ngắm như vậy ?” Từ Nhĩ hỏi.
Tống Thụy Trì: “Ngắm đủ rồi à?”
Từ Nhĩ chậc một tiếng: “Lúc đầu còn tương đối hưng phấn, ngắm rồi lại có chút tẻ nhạt.”
Như là để phối hợp với những lời này, Từ Nhĩ nói xong còn ngáp một cái.
Tống Thụy Trì: “Buồn ngủ à?”
Từ Nhĩ: “Có một chút.”
Tống Thụy Trì: “Có đói bụng ?”
Từ Nhĩ: “Không đói.”
Tống Thụy Trì: “Ngủ , tỉnh lại rồi nói.”
Từ Nhĩ cười: “Được.”
Mấy lời như tỉnh lại rồi nói này đặc biệt thích hợp với chuyến du ngoạn của họ.
Chủ đề của chuyến này của họ là an bài ái gì cả, nghĩ đến cái gì thì làm cái đó.
Hiện ̣i chính là muốn ngủ.
Vậy thì ngủ.
Đã ăn máy bay rồi, lúc này cần lo về vấn đề cơm trưa.
Kéo tấm rèm vào, hai người liền nằm lên giường ngủ.
Từ Nhĩ cứ gặp được cái gì là dễ dàng mơ thấy cái đó, giấc ngủ trưa này trực tiếp khiến cậu mơ thấy buổi tối thứ sáu.
biết giấc mơ này có ý gì, người khóc lóc thảm thiết biến thành Từ Nhĩ, ở ghế sô pha nhà Tống Thụy Trì, ôm Soso, nước mắt ào ào mà nói với Tống Thụy Trì thể cần em.
Khi tỉnh lại, Từ Nhĩ cạn lời, mà còn thể kể, kể rồi cậu thật sự sợ Tống Thụy Trì bảo cậu khóc.
Không biết vì cái gì, cậu cứ cảm thấy Tống Thụy Trì sẽ làm việc này.
Giấc ngủ này bổ sung thêm cảm giác rất lớn, cực kỳ thoải mái.
Sau khi rời giường, việc thứ nhất Từ Nhĩ làm chính là mở rèm cửa.
Sau đó cậu lại “Wow” một tiếng.
Tuyết nhỏ nhiều, rơi lâu như vậy, chỉ cần liếc mắt một cái là thấy khắp nơi trắng xóa.
Quá đẹp, nhà quê phía nam lần nữa chấn động, lại bắt đầu chụp ảnh.
“Anh xem kìa.” Từ Nhĩ chụp xong thì cất điện thoại : “Họ đều dùng ô.”
Quay đầu, Tống Thụy Trì đội một cái mũ lên đầu Từ Nhĩ: “Có tuyết rơi đều ai dùng ô.”
“Như vậy à, may là nhìn thấy, bằng em đã có thể lấy ô ngoài rồi.” Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì: “Dùng ô thì sẽ như thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-122.html.]
“Không thế nào cả.” Tống Thụy Trì: “Chỉ là liếc mắt một cái sẽ bị nhận là người phía nam.”
Từ Nhĩ nở nụ cười: “Vây xem người phía nam .”
Đã đạt được mục ́ch của chuyến này, kế tiếp làm gì cũng là dệt hoa gấm.
Vệ sinh cá nhân đơn giản một chút, thu dọn xong, họ ăn lẩu thịt dê nóng hổi.
Đôi mắt thỏa mãn, miệng cũng cần được thỏa mãn.
Thay quần áo xong liền ngoài.
Ngủ đủ rồi, cả người đều thanh tỉnh hơn rất nhiều. Trong thang máy, Từ Nhĩ ngâm nga một bài hát, cũng quan tâm gì mà nhìn bảng dịch vụ của mỗi tầng trong khách sạn này.
Vì thế cậu thấy được.
“Suối nước nóng.”
Từ Nhĩ đầu đối diện với Tống Thụy Trì, hai người đều thấy được cùng một chữ trong mắt đối phương: An bài.
Kiểu ăn ý này thực sự quá tốt, Tống Thụy Trì chính là soulmate ̉nh cao nhất của cậu.
Cho nên khi khỏi thang máy, Tống Thụy Trì liền gọi điện thoại cho khách sạn, đặt lịch suối nước nóng vào buổi tối.
Chỗ ăn lẩu thịt dê xa, ngồi xe tới mười phút đã đến nơi.
Bây giờ là buổi chiều, trong tiệm có quá nhiều khách, hai người chậm ̃i mà ăn một bữa no nê.
Khi ngoài, trời đã bắt đầu tối , có một vài chỗ cũng lên đèn. Bụng của Từ Nhĩ rất căng, hai người quyết ̣nh bộ một đoạn, có much ́ch, đến chỗ nào thì vào chỗ đó, mệt mỏi thì gọi xe về khách sạn.
Tuyết đã ngừng rơi, tuyết mặt đất cũng được quét ̣o thành một con đường, khắp nơi đều trắng xóa, thực sự rất đẹp.
Bên này có nhiều thứ giống thành phố A, Từ Nhĩ tò mò mà trò chuyện với Tống Thụy Trì cả một đường, cậu phụ trách đặt câu hỏi, Tống Thụy Trì phụ trách giải đáp thắc mắc.
“Anh giống như người phía bắc vậy.” Trong lúc đó, Từ Nhĩ cảm thán: “Sao lại hiểu như vậy?”
Tống Thụy Trì: “Từng làm việc ở thành phố E, đúng lúc là mùa đông.”
Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Lịch trình phong phú thật đó, Tống lão sư.”
Lại thêm một chút, trước mắt là một mảnh đất trống.
Bên cạnh mảnh đất trống có một ít câu, Từ Nhĩ nhìn tuyết đọng đó, nhớ tới một ít video từng lướt thấy.
“Tới đây tới đây tới đây.” Từ Nhĩ chỉ vào cái cây bên : “Giúp em chụp một chút.”
Cậu chạy tới bên cây, tiên dùng tay lắc nhẹ cây, đó giơ chân đá lên một cái.
Trong tưởng tượng của cậu, tuyết cây sẽ thật , rơi ào ào xuống cậu. Không ngờ một cú đá đó làm cả mảng tuyết lớn rơi bịch xuống.
Từ Nhĩ còn dang hai tay tạo dáng, kết quả là tuyết phủ kín, ngơ ngác im.
Tống Thụy Trì đang video thì bật thành tiếng.
Từ Nhĩ: “...”
Từ Nhĩ đầy tuyết đầu: “Không giống em tưởng tượng gì cả.”
Cậu phủi tuyết , chạy tới chỗ Tống Thụy Trì, thấy Tống Thụy Trì đang chăm chú xem video .
Xem một đủ, cậu tua đoạn tuyết rơi mấy giây , xem xem mấy .
“Buồn lắm ?” Từ Nhĩ cũng nhịn mà .