Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:25:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ra khỏi sân bay, Từ Nhĩ lập tức cảm nhận được nhiệt độ của thành phố W.

Còn may là trước khi tới, Tống Thụy Trì đã chuẩn bị hai chiếc áo lông, lúc này mặc vào cũng đến mức bị gió thổi cho ngốc.

Lên xe, Từ Nhĩ lại lần nữa xem dự báo thời tiết, thấy biểu tượng tuyết rơi biến mất thì trong lòng mới được an ủi một chút.

“Tống Thụy Trì.” Từ Nhĩ hỏi: “Nếu hai ngày này tuyết rơi thì phải làm ?”

Tống Thụy Trì: “Không làm cả.”

Từ Nhĩ: “Anh có tiếc nuối ? Đi ngàn dặm xa xôi lại có cái gì.”

Tống Thụy Trì: “Anh sẽ tiếc nuối vì tuyết rơi.”

Từ Nhĩ: “Vậy sẽ tiếc nuối vì cái gì?”

Tống Thụy Trì: “Sẽ tiếc nuối vì em vui.”

Từ Nhĩ cười một chút: “Anh nói như vậy rồi, vậy nếu em vui thì chẳng phải là rất tội lỗi ?”

Tống Thụy Trì hỏi: “Vậy em có vui ?”

Từ Nhĩ gật đầu: “Vui, đã vui vẻ từ sớm rồi.”

Tống Thụy Trì: “Cho nên có tuyết rơi cũng .”

Từ Nhĩ vốn đã rất vui vẻ, Tống Thụy Trì nói như vậy thì càng vui hơn.

Cái miệng của Tống Thụy Trì thật sự biết cách nói chuyện.

“Hai người tới đây ngắm tuyết à?”

Phía trước, ̀i xế hỏi.

Từ Nhĩ trả lời: “Đúng vậy.”

Tài xế nhiệt tình nói: “Thời tiết thế này có lẽ sẽ có tuyết, hai người tới đây mấy ngày?”

Từ Nhĩ: “Hai ngày.”

Tài xế: “Yên tâm , sẽ để hai người tới công cốc , có lẽ chạng vạng hôm nay sẽ có tuyết rơi.”

Từ Nhĩ vui vẻ, nói với Tống Thụy Trì: “Thật tốt quá.”

Tài xế hỏi: “Hai người từ chỗ nào tới vậy?”

Từ Nhĩ: “Thành phố A.”

Tài xế: “Thành phố A rất tốt.”

Từ Nhĩ cười khách sáo: “Haha.”

Điện thoại trong túi Từ Nhĩ rung lên một chút, lấy xem, vẫn là Từ Thần.

Cậu đã trả lời câu hỏi phía trước của Từ Thần rồi, đó Từ Thần lại hỏi câu khác, Từ Nhĩ thấy, bây giờ cậu lại hỏi thêm một câu.

Từ Thần: [Vậy Tống Thụy Trì có mang ?]

Từ Thần: [Thành phố W có tuyết rơi ?]

Từ Nhĩ trả lời câu hỏi phía trước: [Anh ấy cũng .]

Lại trả lời câu tiếp theo: [Vẫn , nhưng có lẽ trong lát nữa sẽ có.]

Từ Nhĩ: [Đến lúc đó chụp cho em xem.]

Từ Thần: [Sao lại biết ấy mang?]

Từ Thần: [Hâm mộ muốn chết, em cũng muốn đến phía bắc ngắm tuyết.]

Từ Nhĩ: [Đồ của bọn ở trong cùng một vali.]

Từu Nhĩ: [Em muốn tới thì cũng có thể tới, hiện ̣i em học ít, phải là muốn dâu thì ?]

Từ Thần: [À, vậy được rồi, vậy mà lại mang.]

Từ Thần: [ mà, tốt nhất vẫn là mang theo, hiểu chứ?]

Từ Thần: [ Tống Thụy Trì nhất ̣nh sẽ hiểu.]

Từ Thần: [Anh nói như vậy, trái tim em cũng rung động rồi.]

Từ Thần: [ em thiếu sự quyết đoán của , muốn là có đơn giản như vậy.]

Từ Thần thoạt nhìn như thể nói, Từ Nhĩ thoạt nhìn cũng thể trả lời.

Hai em như ám hiệu vậy, còn thêm một ít nội dung khác để giảm xóc.

Từ Nhĩ: [Đương nhiên là hiểu...]

Từ Nhĩ: [Bọn tới đây chơi, ngắm tuyết chơi hai ngày rồi sẽ về.]

Từ Nhĩ: [Chỉ cần em muốn, hiện ̣i liền có thể .]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-120.html.]

Từ Thần: [Không xung đột.]

Một câu xung đột của Từ Thần khiến cho Từ Nhĩ ngây ngốc.

Từ Nhĩ: [Cái gì xung đột?]

Từ Thần: [Việc hai người chơi hai ngày và cái , xung đột.]

Từ Thần: [Hahaha có gì có gì, em tùy tiện nói thôi.]

Từ Thần: [Làm em cũng thẹn thùng rồi.]

Từ Nhĩ gửi một sticker rất chung chung.

Từ Nhĩ: [... Anh mới thẹn thùng này.]

Từ Thần: [Hahahaha.]

Từ Thần: [Thật là.]

Từ Thần: [Anh yêu đương thuần khiết thì thôi , Tống Thụy Trì cũng vậy à?]

Từ Nhĩ trộm liếc Tống Thụy Trì một cái.

Từ Nhĩ: [Dù hiện ̣i cũng là yêu đương thuần khiết.]

Từ Thần: [Được được.]

Từ Nhĩ: [Được được.]

Im lặng kết thúc.

Từ Nhĩ cất điện thoại, Tống Thụy Trì hỏi: “Từ Thần lại dạy em cái gì rồi?”

Từ Nhĩ sửng sôt: “Hả? Không có, tùy tiện tâm sự thôi.”

Tống Thụy Trì: “Biểu tình của em rất nghiêm túc.”

Từ Nhĩ sờ mặt: “Em rất nghiêm túc ?”

Lần này, cậu đột nhiên nhớ tới lúc trước Trần Nam từng nói, đại khái là khi một người đang xem tiểu thuyết hoặc truyện tranh, nội dung càng sắc thì biểu tình của người đó càng thêm nghiêm túc.

Từ Nhĩ rất chột dạ, cậu yếu đuối mà nói một câu “Không có” rồi đầu nhìn ngoài cửa sổ.

Tổ hợp yêu đương thuần khiết nhanh chóng tới khách sạn.

Xuống xe hai bước là còn độ ấm nữa, Từ Nhĩ nhìn thẳng vào cửa, hô một tiếng cho tinh thần hăng hái rồi trực tiếp vào trong.

Đương nhiên, họ cũng phải chỉ có một bộ áo lông này, sáng nay Tống Thụy Trì đã đặt đơn, mua một ít quần áo cùng giày phù hợp với mùa này ở thành phố W.

Lúc này, mấy thứ đó đã ở trong phòng khách sạn của họ.

Mà càng kỳ diệu hơn chính là, họ vừa vào phòng kéo cửa sổ thì tuyết đã rơi bên ngoài.

“Wow wow wow wow!” Từ Nhĩ trực tiếp kêu to: “Tống Thụy Trì, lại đây xem ! Tuyết rơi rồi!”

Dứt lời, cậu trực tiếp kéo người đến bên mép giường: “Anh xem , xem ! Tuyết rơi rồi, tuyết rơi rồi.”

Tuyết rơi rất lớn, bay qua cửa sổ, in lên kính cửa sổ như một bức tranh.

“Tống Thụy Trì!” Từ Nhĩ bắt lấy tay của Tống Thụy Trì, chỉ vào cửa sổ: “Anh xem bông tuyết này , thì là thế này.”

Từ Nhĩ nhanh chóng vẽ một bông tuyết đơn giản giữa trung: “Thật kỳ diệu, hóa bông tuyết hình dáng như bông tuyết thật.”

Từ Nhĩ vừa nói vừa lay Tống Thụy Trì, Tống Thụy Trì chỉ nhìn Từ Nhĩ mà cười.

Xin lỗi, nhà quê phía nam lần đầu nhìn thấy tuyết, thật sự rất kích động.

Tuyết bay qua, Từ Nhĩ ghé vào cửa sổ, khóa mắt vào một bông tuyết.

Từ dùng để đếm tuyết là hạt à? Hay là bông?

Không quan trọng quan trọng, cậu khóa chặt một viên, ánh mắt gắt gao nhìn theo, cho đến khi nó lẫn vào đống tuyết, nơi mà thị lực của Từ Nhĩ nhìn thấy.

“Tuyết rơi rồi.”

Từ Nhĩ đầu cười, lại nói câu này với Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì cười gật đầu: “Tuyết rơi rồi.”

Dùng mắt thường cũng có thể thấy tuyết càng ngày càng lớn, bông tuyết to hơn, tần suất nhiều hơn, mật độ dày hơn.

“Chụp ảnh ?” Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ gật đầu: “Được, được.”

Từ Nhĩ lấy điện thoại , cậu đang chuẩn bị đặc ̉ bông tuyết thì Tống Thụy Trì lại nói: “Chụp cho em.”

Từ Nhĩ “A” một tiếng, đưa điện thoại cho Tống Thụy Trì: “Cũng đúng.”

Từ Nhĩ thật sự rất vui vẻ, nhưng cậu biết ̣o dáng, chỉ biết đứng ̣i chỗ, giơ tay chữ V.

 

Loading...