Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:24:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Nhĩ cười: “Em biết, vậy?”

Tống Thụy Trì bất đắc dĩ: “Sao ánh mắt em nhìn lại trong sạch như vậy?”

“Hả?” Từ Nhĩ xong thì cười một chút, cậu ngửa cằm: “Phải nhìn thế nào?”

Đổi một ánh mắt khác, Từ Nhĩ híp mắt: “Thế nào mới tính là trong sạch?”

Lại đổi một cái, Từ Nhĩ phồng má: “Như thế này ?”

Lại đổi một cái nữa, Từ Nhĩ cúi đầu giương mắt: “Như thế này?”

Tống Thụy Trì để Từ Nhĩ tiếp tục biểu diễn nữa, tiến lại gần hôn Từ Nhĩ một cái.

Quá đột nhiên, Từ Nhĩ lập tức sửng sốt, cũng bưng kín miệng của mình, lại che miệng của Tống Thụy Trì lại, rồi buông miệng Tống Thụy Trì , ngó trái ngó phải.

Toàn bộ khuôn mặt của Tống Thụy Trì đều là nụ cười thành công, dường như hắn đang biểu diễn cho Từ Nhĩ biết, cậu đây mới là trong sạch.

Vừa rồi Từ Nhĩ còn hưng phấn, bây giờ như được Tống Thụy Trì vuốt lông vậy, lập tức dịu ngoan.

“Đã lâu rồi em ngồi máy bay.” Lời nói của Từ Nhĩ cũng ôn nhu lại: “Thời gian khi tốt nghiệp trôi qua thật nhanh, ̉nh ngoài chơi.”

Cậu lại nói: “Kỳ thật cũng tính là ̉nh, cuối tuần có ̉nh, chỉ là em cảm thấy có lẽ bạn bè của em đều muốn du lịch mệt sống mệt chết vào mấy ngày cuối tuần khó lắm mới có để nghỉ ngơi.”

Cậu nói xong lời này, lại cười hehe với Tống Thụy Trì: “Vẫn là ca ca tốt.”

Tống Thụy Trì bật cười: “Ca ca tốt chỗ nào?”

“Ca ca chỗ nào cũng tốt.” Từ Nhĩ nhướng mi với Tống Thụy Trì: “Hiện ̣i em đã hết trong sáng ?”

Tống Thụy Trì cười rất vui vẻ: “Quá vẻ rồi, bảo bảo.”

Từ Nhĩ thu hồi biểu tình: “... A”

Xác thật, Từ Nhĩ có thể cảm nhận được cái gọi là trong sạch của Tống Thụy Trì.

Tiếng “bảo bảo” này gọi thật tự nhiên, ở giữa sân bay người đến người vẫn có thể làm trái tim Từ Nhĩ nhộn nhạo.

Từ Nhĩ căn bản thể học được ngay.

cậu nghĩ, gọi ca ca tính ?

Có lẽ chỉ tính một chút thôi, căn bản là kém hơn mấy chữ “bảo bảo”, hơn nữa ai cũng có thể nói ca ca ngọt ngào một chút.

Như vậy...

Trong đầu Từ Nhĩ đột nhiên xuất hiện một từ, là bình luận thường xuyên xuất hiện nhất Weibo của Tống Thụy Trì.

Chồng.

Sau khi từ này xuất hiện trong đầu, hình ảnh Từ Nhĩ gọi Tống Thụy Trì là chồng cũng xuất hiện.

Từ Nhĩ nhịn được mà nhíu mày, da gà cũng nổi lên.

Về mặt khách quan, sức mạnh từ sự mật của từ lớn, còn về mặt chủ quan, cậu đủ dũng khí để gọi nó là chuyện khác.

Từ “chồng” này thật sự tốt, tính công kích cũng cao.

Người chờ ở cửa soát vé ngày càng nhiều, màn hình bên cạnh cũng rất khả quan mà hiển thị máy bay sẽ cất cánh đúng giờ.

Lúc này ̉nh rỗi có việc gì, Từ Nhĩ liền tìm em trai nhà mình.

Từ Nhĩ tìm được Từ Thần trong WeChat, thẳng vào vấn đề.

Từ Nhĩ: [Tin tốt tin tốt.]

Từ Nhĩ: [Thoát ế rồi.]

Hơn 8 giờ, còn là cuối tuần, có lẽ Từ Thần còn tỉnh.

Nếu khi tỉnh dậy Từ Nhĩ vẫn còn ở máy bay, trả lời được tin nhắn của Từ Thần, có lẽ Từ Thần sẽ bùng nổ mất.

Lần này Từ Nhĩ phải bay 2 tiếng rưỡi, nếu Từ Nhĩ nói mình cố ý thì Từ Thần có tin ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-115.html.]

“Làm vậy?”

Có lẽ là thấy Từ Nhĩ cười có chút quỷ dị, Tống Thụy Trì hỏi một câu.

Từ Nhĩ quơ quơ điện thoại: “Không có gì, báo cáo với Từ Thần về chuyện của chúng thôi.” Nói đến đây, Từ Nhĩ vui vẻ nói với Tống Thụy Trì: “Đúng rồi! Lần trước em nói với về người yêu cũ của Từ Thần, đối phương là nam! Từ Thần vậy mà cũng cong.”

Tống Thụy Trì gật đầu: “Vậy .”

Từ Nhĩ như bị dội gáo nước lạnh: “Sao kinh ngạc chút nào thế?”

Tống Thụy Trì: “Chỉ có em ngốc.”

“Cái gì chứ?” Từ Nhĩ phản ứng lại: “Anh biết ?”

Tống Thụy Trì: “Có thể đoán được.”

Từ Nhĩ bĩu môi: “Gaydar của rất linh hoạt nhỉ.”

Tống Thụy Trì cười: “Em còn biết cả gaydar.”

Từ Nhĩ kiêu ngạo: “Nói đùa chứ, hiện ̣i em biết rất nhiều, em chính là đồng tính luyến ái.”

Lời này nói , Tống Thụy Trì cũng cười.

Thực sự khá buồn cười.

“Wow.” Tống Thụy Trì nhéo mặt Từ Nhĩ: “Bé nhà lợi hại như vậy.”

Từ Nhĩ gạt tay Tống Thụy Trì: “Tốt nhất là khen em thật lòng.”

Lên máy bay, thắt dây an toàn, Từ Nhĩ vẫn cảm thấy lần này quá kỳ diệu.

Toàn bộ những điều trước mắt đều giống như đứng giữa ranh giới hiện thực và hư ảo, cậu có bạn trai rồi? Cậu sắp cùng bạn trai đến thành phố W ngắm tuyết?

Còn cách thời gian cất cánh một lúc, các hành khách đều đã ngồi xuống.

Lúc này tay của Từ Nhĩ có lạnh, Tống Thụy Trì nhờ tiếp viên hàng lấy chăn lông, cũng nắm lấy tay Từ Nhĩ.

Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ: “Lạnh ?”

Từ Nhĩ lắc đầu: “Không lạnh.”

Chăn đến rất nhanh, Tống Thụy Trì mở túi, điện thoại đặt bàn của hắn rung lên một chút.

Từ Nhĩ nhận lấy chăn, mà Tống Thụy Trì đã xem hết tin nhắn, rất thích hợp mà đầu nhìn Từ Nhĩ.

Từ Nhĩ nghi hoặc: “Làm vậy?”

Tống Thụy Trì: “Trợ lý của gửi tới hai hình ảnh.”

Từ Nhĩ: “Hình ảnh gì?”

Tống Thụy Trì đưa điện thoại cho Từ Nhĩ xem.

Từ Nhĩ rất quen với tấm đầu tiên.

“Đúng vậy, là livestream vào hôm đó.”

Hình ảnh là chụp màn hình từ livestream, màn hình, Tống Thụy Trì đứng cạnh cửa, nhìn vào màn hình.

Tay Tống Thụy Trì chạm vào màn hình, lướt sáng trái, mở hình ảnh thứ hai.

Nụ cười của Từ Nhĩ cứng lại bên miệng.

Hình ảnh thứ hai cũng là livestream, nhưng là chụp khu bình luận.

Trong mấy dòng bình luận, có một cái bị khoanh tròn màu đỏ lại.

Từ Tiểu Nhĩ: [Chồng ơi!!!!]

Từ Nhĩ chậm ̃i mím môi.

Không ngờ phải Tống Thụy Trì, bảo bảo của cậu ngầm ́o bạo vậy đó.

 

Loading...