Sao Mà Vẫn Không Hiểu! - Chương 114

Cập nhật lúc: 2026-02-22 15:24:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thạch Tử Diệc: [Mẹ nó, mình còn gõ xong lời khách sáo.]

Thạch Tử Diệc: [Được được được.]

Ứng Cảnh: [Đúng là phải cảm ơn Thạch Tử Diệc vì làm cái gì.]

Ứng Cảnh: [Lão Thạch cứ như vậy , cũng đừng thổi phòng chính mình đặc biệt có thể trợ công nữa.]

Ứng Cảnh: [Nếu cậu sức, có lẽ hiện ̣i Tống Tống vẫn đang cuồng với Từ Nhĩ.]

Thạch Tử Diệc: [Cậu câm miệng .]

Ứng Cảnh: [Thế nào, có phải Tống Tống của chúng rất vui vẻ ?]

Tống Thụy Trì: [Đương nhiên.]

Thạch Tử Diệc: [Còn phải nói nữa.]

Thạch Tử Diệc: [Không chừng lúc này còn đang ở nhà vụng trộm vui vẻ đó.]

Thạch Tử Diệc: [Nói đến, Từ Nhĩ ? Đêm dài từ từ, cậu lại nói chuyện phiếm với bọn mình? Hả?]

Tống Thụy Trì: [Cậu ấy ngủ rồi.]

Thạch Tử Diệc: [OK OK.]

Ứng Cảnh: [OK OK.]

Tiểu Hạ: [OK OK.]

Trần Vũ: [OK OK.]

Bầu khí trong nhóm đột nhiên có chút nói thành lời.

Dường như mọi người đều muốn nói cái gì đó, nhưng ai mở lời.

Cuối cùng vẫn là Ứng Cảnh chuyển đề ̀i: [Về Tống Tống ái của chúng có còn gọi là đến ?]

Tống Thụy Trì: [Sẽ .]

Ứng Cảnh: [Mình khóc rất lớn tiếng.]

Tống Thụy Trì nói: [Bảo bối là cả thế giới.]

Thạch Tử Diệc: [Mẹ nó, Tống Thụy Trì, hiện ̣i cậu lại buồn nôn như vậy.]

Tống Thụy Trì: [Đúng vậy, câu làm quen .]

Trong nhóm lại bắt đầu nói linh tính, Tống Thụy Trì liền thoát ngoài.

hắn rất nhanh lại ấn vào, lướt tới phần thể nói vừa rồi.

Được rồi...

Đi ngủ.

Tống Thụy Trì vừa mới ngủ, Từ Nhĩ đã ở trong mộng được một lúc lâu rồi.

Bởi vì ngủ muộn, Từ Nhĩ cơ hồ là trực tiếp tiến vào giấc mộng, tuy rằng phải giấc mộng quá quan trọng, lúc thì cái này lúc thì cái , nhưng trong mộng đều là những thứ vui vẻ, mơ vô cùng thoải mái.

...

Ngày hôm , hiếm khi Từ Nhĩ tỉnh dậy được.

Một hồi chuông báo thức lúc 6 giờ hơn, kêu một lúc lâu cũng chỉ có thể đánh thức Tống Thụy Trì.

Từ Nhĩ cũng đã bước một chân khỏi giấc mơ, cơ thể bắt đầu động đậy.

Cậu được âm thanh quen thuộc truyền đến.

“Rời giường thôi, bảo bảo.”

Từ Nhĩ lập tức mở mắt.

Cũng lập tức nghĩ tới hành trình ngày hôm nay.

Tống Thụy Trì như đã hiểu Từ Nhĩ đang suy nghĩ cái gì, trấn an mà sờ đầu cậu: “Vẫn kịp, hiện ̣i mới 6 giờ 17 phút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-114.html.]

Từ Nhĩ nhanh chóng phân tích một chút, xác thực là kịp.

“Có phải tắt đồng hồ báo thưc scuar em ?” Từ Nhĩ hỏi.

Tống Thụy Trì “Ừm” một tiếng.

Từ Nhĩ nhắm mắt lại: “Em thấy rồi, nhưng tỉnh được.”

Tống Thụy Trì: “Chúng chuẩn bị, còn buồn ngủ thì lên máy bay ngủ tiếp,”

Từ Nhĩ thấp giọng: “Ừm.”

Rửa mặt xong, Từ Nhĩ cũng tỉnh ́o lại, cậu kiểm tra hành lý của hai người một chút rồi đến phòng bếp.

Tống Thụy Trì đang nấu mì, tâm tình của Từ Nhĩ rất sung sướng, đứng ở phía Tống Thụy Trì, trong miệng ngâm nga bài hát, giống như một chú chim nhỏ, lúc thì thăm hỏi bên trái Tống Thụy Trì, lúc thì thăm hỏi bên phải Tống Thụy Trì.

Cậu cũng nghĩ đến hình ảnh sáng nay Tống Thụy Trì gọi mình rời giường.

Tống Thụy Trì gọi cậu là bảo bảo đó.

Sao Tống Thụy Trì lại gọi thuận miệng vậy chứ.

Tự nhiên mà nói hai tiếng “bảo bảo”.

Tiết tấu trong miệng Từ Nhĩ càng nhẹ nhàng hơn, hừ hừ hừ, hừ hừ hừ hừ hừ.

“Vui vẻ vậy à.”

Tống Thụy Trì đột nhiên đầu.

Từ Nhĩ đột nhiên cứng đờ.

Có cảm giác quẫn bách khi đang lén lút lại bị phát hiện.

“Haha.” Từ Nhĩ lập tức đứng nghiêm trang: “Nấu xong rồi à?”

Tống Thụy Trì: “Xong rồi.”

Từ Nhĩ nhanh chóng bưng hai cái bát ngoài.

...

Hôm nay ngoài tất nhiên là ấn theo thời gian của Từ Nhĩ tiên shinhf, ổn ̣nh vững vàng mà cũng sợ kẹt xe.

Tới sân bay thì càng ổn hơn, vali nhỏ của họ cần ký gửi, tới cửa soát vé còn tận 40 phút.

“Liệu có cảm thấy là tới quá sớm ?” Ngồi ở đây chờ, Từ Nhĩ hỏi Tống Thụy Trì.

Tống Thụy Trì lắc đầu: “Không .”

Từ Nhĩ: “Trước có từng tới sớm như vậy ?”

Tống Thụy Trì: “Không có.”

Từ Nhĩ “A” một tiếng: “Anh oán giận hai câu ?”

Tống Thụy Trì: “Oán giận cái gì?”

“Nói là đến quá sớm gì đó.” Một ít hồi ức của Từ Nhĩ dâng lên: “Có một lần máy bay, em kéo một người bạn xuất phát sớm, đến rất sớm, cậu nói đến quá sớm rồi, có thể muộn hơn một chút, nói em quá gấp gáp, trách em thúc giục cậu .”

Tống Thụy Trì nhẹ nhàng nhíu mi: “Bạn bè ́c rưởi gì vậy.”

Từ Nhĩ vì câu mắng chửi người của Tống Thụy Trì mà cười một chút.

Nếu đã nói đến cái này.

“Xác thật là một người bạn đã còn liên lạc.” Từ Nhĩ tất nhiên là hồi ức càng nhiều hơn: “Là bạn phòng ký túc xá bên cạnh thời đại học, lúc ấy có một ca sĩ quá nổi tiếng mà em rất thích tổ chức concert, vừa vặn cậu cũng thích, bọn em liền cùng xem, thuận tiện ở thành phố đó chơi hai ngày.”

Từ Nhĩ nói gì thêm, chỉ tổng kết một câu: “Đi du lịch đúng là có thể khảo nghiệm tình hữu nghị.”

Tống Thụy Trì hỏi: “Cậu làm gì?”

Từ Nhĩ lắc đầu: “Cậu làm gì, chỉ là phát hiện tính cách đặc biệt hợp.” Cậu cười một chút, chọc vai Tống Thụy Trì: “Vẫn là tốt, chúng thật hợp , ngoài chơi với cũng rất thoải mái.”

Tống Thụy Trì nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Từ Nhĩ vài giây: “Từ Tiểu Nhĩ, bây giờ là bạn trai em.”

 

Loading...