Cái gì mà rượu trái cây chứ, hai chai này căn bản phải rượu!
Chúng, chúng chỉ là nước ngọt mà thôi!
Cả người Từ Nhĩ cứng đờ, sự xấu hổ truyền đến từ tứ chi, tập kích toàn .
Nước ngọt?
Nước ngọt!
Hết thảy những gì phát sinh hôm qua trở lại trong đầu Từ Nhĩ như những thước phim, cậu hôn, Tống Thụy Trì hôn trở lại, cậu đường vững, cậu lảo đảo lắc lư, cậu giả bộ ngủ giường.
Từ Nhĩ: “???”
Từ Nhĩ: “...”
Từ Nhĩ tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, ghé vào bàn.
Từ Nhĩ!
Tống Thụy Trì!
Từ Nhĩ trì hoãn rất lâu, trì hõa mãi rồi mới cầm điện thoại lên.
Giờ phút này, tấm hình của Tống Thụy Trì ở trong mắt Từ Nhĩ giống như là Tống Thụy Trì đang nói: “Em giải thích thế nào đây?”
Từ Nhĩ, mày thật sự buồn cười.
Vì thế Từ Nhĩ nhớ lại việc hôm qua hôn Tống Thụy Trì xong thì Tống Thụy Trì hỏi “Có ý gì”.
Thực sự nên hỏi mà.
Thực sự đáng chết mà.
Từ Nhĩ cảm nhận được cái gọi là trăm mối cảm xúc ngổn ngang vô cùng sâu sắc.
Đến đây mà còn giả bộ thì có ý nghĩa gì nữa.
Từ Nhĩ ấn mở bàn phím trong giao diện trò chuyện, nghĩ tới nghĩ lui mới gõ một câu: [Thật mất mặt...]
Thật sự rất mất mặt.
Từ Nhĩ nghĩ một chút rồi lại ghé vào bàn làm việc.
Aaa!
Chỉ một lát, điện thoại của cậu rung lên.
Tống Thụy Trì trả lời: [Không mất mặt.]
Từ Nhĩ cười cạn lời: [Cảm ơn giữ lại chút thể diện cho em.]
Nếu đêm qua Tống Thụy Trì vạch trần cậu, có lẽ cậu sẽ chết ngay ̣i chỗ.
Cậu thậm chí còn cảm thấy chuyến công ́c này của Tống Thụy Trì cực kỳ tốt, ít nhất thì hôm nay cậu cần phải đối mặt với Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì: [Không cần khách sáo.]
Tống Thụy Trì lại nói: [Cho nên có thể trả lời câu hỏi ngày hôm qua của ?]
Từ Nhĩ nhẹ nhàng hít vào một , lại chậm ̃i thở .
Cũng chậm ̃i gõ mấy chữ trong điện thoại: [Đang theo đuổi .]
Gửi những lời này , Từ Nhĩ lại có cảm giác mọi thứ hôm qua đã tiêu tan.
Cậu nhẹ nhàng thở một , ngồi dậy, tiếp tục gõ chữ.
Từ Nhĩ: [Vốn là muốn tìm thời cơ tốt rồi nói cho .]
Cậu còn làm cái gì mà.
Tống Thụy Trì: [Hiện ̣i chính là thời cơ tốt.]
Từ Nhĩ mím môi cười, cậu xác ̣nh rồi, lời mà sáng nay Tống Thụy Trì nói, Từ Nhĩ hề phân tích sai.
Nếu đã như vậy...
Từ Nhĩ: [Hy vọng ba ngày liền trở về là bởi vì em muốn nhìn thấy sớm hơn một chút.]
Từ Nhĩ: [Năm ngày lâu lắm.]
Gửi xong hai câu này, Từ Nhĩ làm gì nữa, cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại chờ Tống Thụy Trì trả lời.
Nhìn dòng đối phương đang nhập, lại nhìn khung chat xuất hiện thêm tin nhắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-105.html.]
Tống Thụy Trì nói: [Anh sẽ nhớ em.]
Từ Nhĩ ngây ngẩn cả người.
Tống Thụy Trì thẳng thắn nói sự nhớ nhung như vậy, có cái gì khác làm nền, Từ Nhĩ có cảm giác đột nhiên bị tấn công.
Cậu thậm chí còn có thể cảm nhận được cái gọi là dopamine trong cơ thể của mình đang điên cuồng phân bố vào lúc này.
Wow.
Rất xa lạ, rất sung sướng.
Miệng của Từ Nhĩ kiếm chế được mà mở .
Sau đó cậu trộm nhìn xung quanh văn phòng, may mà mọi người đều đang làm việc của chính mình.
Từ Nhĩ: [Hehe, được được.]
Từ Nhĩ: [Làm việc thật tốt, thứ sáu gặp.]
Xác ̣nh Tống Thụy Trì gửi thêm tin nhắn nữa, cuối cùng Từ nhĩ cũng có thể yên tâm làm việc.
...
Buổi chiều khi Tống Thụy Trì đáp máy bay ở thành phố Q liền báo bình an cho Từ Nhĩ, đó hai người ai bận việc nấy.
Mà Từ Nhĩ, vẫn làm việc, nhưng thỉnh thoảng lại lấy điện thoại xem.
Không xem cái gì khác, chính là câu của Tống Thụy Trì, sẽ nhớ em.
Anh sẽ nhớ em.
Tống Thụy Trì sẽ nhớ Từ Nhĩ, chuyện này như là một con chip mới được cấy vào não Từ Nhĩ.
Cả ngày nay, Từ Nhĩ đều vì cái này mà phấn khởi.
Thật sự rất ái muội.
...
Tới buổi chiều, Từ Nhĩ nhận được tin nhắn của Từ Thần.
Cậu hỏi Từ Nhĩ: [Anh và Tống Thụy Trì ở bên rồi à?]
Từ Nhĩ nghi hoặc vì Từ Thần lại đột nhiên hỏi cái này, cậu trả lời: [Vẫn .]
Từ Thần: [Wow, cái vẫn này của còn rất có linh tính đấy.]
Từ Thần: [Cho nên đêm qua đã xảy chuyện gì?]
Vừa hỏi cái này, ký ức giả say lại xuất hiện trong đầu Từ Nhĩ.
Thật sự thì một lần xấu hổ là đủ rồi...
̣i Từ Thần lại hỏi?
Từ Nhĩ: [Hả?]
Từ Thần: [Nửa đêm hôm qua Tống Thụy Trì phát điên đó, biết à?]
Từ Nhĩ sửng sốt: [Hả?]
Từ Nhĩ: [Phát điên cái gì?]
Từ Thần gửi một tấm ảnh chụp màn hình tới.
Là vòng bạn bè của Tống Thụy Trì, hơn 3 giờ đêm qua.
Không chú thích gì, chỉ chín hình vẽ biểu cảm giống hệt , trong đó một đang điên cuồng đập đất, phía là đầy trái tim.
Buổi sáng tỉnh lại, Từ Nhĩ xem điện thoại, vậy mà lại bỏ lỡ rồi.
Cậu lại trả lời Từ Thần: [À...]
Từ Nhĩ: [Chỉ là, cẩn thận hôn một cái.]
Từ Thần: [???]
Từ Thần: [Không cẩn thận????]
Từ Thần: [Cái gì cái gì cái gì???]
Từ Nhĩ: [Chà, chỉ là bầu khí tới, hôn một cái.]