Bàn rượu bị Từ Nhĩ phân thành hai khu vực, một bên là ly cậu đã thử, một bên là những ly còn động đến.
Cho nên cậu duỗi tay về phía năm ly bên rất chuẩn xác.
còn động tới thì cổ tay của cậu đã bị bắt được.
Từ Nhĩ nhìn cái tay bắt lấy mình, nhìn về phía chủ nhân bàn tay: “Hửm?”
“Còn có thể uống ?” Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ: “Có thể.” Cậu lại hỏi Tống Thụy Trì: “Vì thể?”
Dường như Tống Thụy Trì muốn nhìn thật giả từ trong mắt cậu.
biết cuối cùng có nhìn , tóm lại, Tống Thụy Trì buông tay.
Mà kết quả là, trong nửa phút tiếp theo, Từ Nhĩ mạnh mẽ uống hết năm ngụm từ ly này sang ly khác, giống như có người đang đuổi theo cậu vậy, cậu vừa uống vừa trong đầu có người nói “Không kịp nữa rồi kịp nữa rồi”.
Nuốt một ngụm cuối cùng xuống, rốt cuộc thì Từ Nhĩ cũng có thể phân biệt được trong miệng là thứ gì một cách rõ ̀ng.
“Đây là chanh dây.” Cậu nói với Tống Thụy Trì.
Tống Thụy Trì: “Có ổn ?”
Từ Nhĩ gật đầu: “Khá dễ uống.”
Tống Thụy Trì: “Tôi hỏi cậu.”
Từ Nhĩ nghi hoăc: “Hỏi ?” Cậu chớp mắt nhìn Tống Thụy Trì: “Anh nói cái gì?”
Tống Thụy Trì bật cười: “Tôi là ai?”
Từ Nhĩ: “Tống Thụy Trì.”
Tống Thụy Trì gật đầu: “Còn lại để uống.”
Từ Nhĩ đặt đôi tay bàn, nhíu mày nhìn Tống Thụy Trì: “Hình như còn uống được.”
Tống Thụy Trì: “Cậu thể.”
Dường như Từ Nhĩ thấy: “Vị chanh dây này…”
Tay Từ Nhĩ còn đựng tới cái ly đã bị Tống Thụy Trì cầm lấy.
“Ngồi yên đừng nhúc nhích.” Tống Thụy Trì nói.
Từ Nhĩ tiếp tục được, tiếp tục duỗi tay về phía một cái ly khác.
xong rồi, tay của Từ Nhĩ lại bị bắt lấy.
Cũng phải hoàn toàn có cảm giác nguy hiểm, lúc này Từ Nhĩ dám nhìn Tống Thụy Trì, hoàn toàn là dáng vẻ làm sai bị bắt, chậm ̃i lùi về , tay cũng rút .
“Ngồi yên đừng nhúc nhích.” Từ Nhĩ lặp lại lời Tống Thụy Trì nói, vừa nói vừa gật đầu, đó nói: “Được.”
Tống Thụy Trì bắt đầu uống rượu, Từ Nhĩ nhìn đồng hồ: “Còn 18 phút.”
Tống Thụy Trì: “Ừm.”
Tống Thụy Trì uống rất nhanh, ngửa đầu đã hết một ly.
Từ Nhĩ ngồi có chút chán, cậu nhìn ly rượu rỗng tay Tống Thụy Trì: “Tôi làm gì đây?”
Tống Thụy Trì buông ly rượu rỗng, cầm lấy một ly khác, cũng đáp lại: “Xem uống.”
Từ Nhĩ bĩu môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-ma-van-khong-hieu/chuong-10.html.]
Tống Thụy Trì, nói xem thì phải xem à!
Vậy thì ...
Xem.
Người đàn ông này uống rượu cũng đẹp trai.
cụ thể là đẹp trai chỗ nào thì rất khó mà hình dung được, cũng phải giơ tay nhấc chân gì, lại càng phải vì phẩm vị tinh tế, hắn chỉ đang lấy rượu để uống thôi.
Trong chốc lát, cũng biết là có lâu , động ́c tay Từ Nhĩ đổi, một cánh tay đặt bàn, một tay khác chống đầu, cứ như vậy mà nhìn Tống Thụy Trì, ánh mắt sáng ngời.
Rất nhanh đã đến lượt cocktail.
Tống Thụy Trì cũng dùng ống hút.
Không biết vì cái gì, hành vi này ở trong mắt Từ Nhĩ có một cảm giác đối chọi mãnh liệt.
Rõ ̀ng giây trước còn đang mạnh mẽ ngửa đầu uống rượu, giây tiếp theo lại cúi đầu ngậm ống hút.
Từ Nhĩ cũng chú ý tới, Tống Thụy Trì có một nắm tóc thuộc về phần tóc chính, xiêu vẹo mà lướt qua dưới hàm hắn, ngừng ở cổ, ̣o thành một bóng ma dưới ánh đèn của quán bar.
Giờ khắc này, trong đầu Từ Nhĩ nhảy mấy từ hình dung như dã tính, dịu dàng, linh hoạt, gợi cảm.
Thật đẹp trai.
Đầu Từ Nhĩ đập mạnh hơn, cậu thậm chí còn hoài nghi trái tim dùng một cách thức biết tên nào đó để đến nhà của não làm khách.
“Xong rồi.”
Không biết trôi qua bao lâu, trong khí truyền đến thanh âm này.
Từ Nhĩ chớp chớp mắt, nhận những lời này là Tống Thụy Trì nói.
Cậu đầu nhìn đồng hồ đang đếm ngược, còn một phút.
Từ Nhĩ buông tay chống đầu, hỏi: “Anh có ổn ?”
Không biết có cái gì buồn cười, Tống Thụy Trì nhìn Từ Nhĩ mà cười, còn hỏi: “Cậu hỏi à?”
Từ Nhĩ: “Đúng vậy.”
Tống Thụy Trì: “Tôi có việc gì, rung chuông .”
Từ Nhĩ trầm mặc một lát mới hiểu được Tống Thụy Trì nói rung chuông là có ý gì.
Cậu tìm bàn một vòng, khi tìm được thì lại ở ngay trước mặt.
“Còn nhớ rõ ?” Tống Thụy Trì hỏi Từ Nhĩ: “Uống xong 20 ly này thì có thể lấy được cái gì?”
Từ Nhĩ trầm tư một lát, giơ ngón tay cái lên: “Coi như lợi hại.”
Tống Thụy Trì bị chọc cười: “Cái gì?”
Từ Nhĩ hiểu cũng cười theo, lại giơ ngón tay cái trước mặt Tống Thụy Trì: “Anh lợi hại đó, đang khen .”
Tống Thụy Trì vô cùng bất đắc dĩ: “Cảm ơn.”
Từ Nhĩ đắc ý: “Tôi hài hước ?”
Tống Thụy Trì gật đầu: “Ừm, rất hài hước.”
Từ Nhĩ: “Tôi cũng cảm thấy vậy.”
Nhân viên phục vụ tới, ca sĩ sân khấu vẫn còn đang hát, quán bar có ồn, cho nên Từ Nhĩ rõ họ đang nói cái gì, vài câu thì nhân viên phục vụ đã rời rồi.