Bộ đồ thuê Chu Tẫn ôm gọn trong lòng. Hứa Miên định tự cầm lấy nhưng chịu, thậm chí còn ngay mặt tài xế: “Miên Miên là thiếu gia, làm việc nặng nhọc thế .”
Vừa , nhân lúc chú ý mà cầm luôn cả chiếc băng đô tai mèo .
Tay Chu Tẫn tuy thô ráp nhưng ngón tay , sự chú ý của Hứa Miên lập tức đôi bàn tay thu hút.
Chu Tẫn đang vân vê chiếc tai mèo.
Động tác của cực kỳ thuần thục, hai ngón tay dài và thô bóp nhẹ một bên tai, miết từ lên cho đến tận chóp tai, dùng phần đệm ngón tay vê nhẹ, ma sát. Tiếp đó, đặt chóp tai ngón tay cái ấn xuống, khiến chiếc tai mèo mềm mại ép cong , mới buông tay để nó bật thẳng về hình dáng ban đầu.
Anh lặp lặp hành động đó bao nhiêu , dường như chơi mãi chán.
Nhìn một hồi, lỗ tai Hứa Miên bắt đầu nóng bừng lên.
Cứu với, còn trong sáng nữa , suy nghĩ của thể đen tối đến mức cơ chứ!
Rõ ràng Chu Tẫn đang chơi tai mèo, mà cứ tưởng tượng chiếc tai mèo đó chính là tai của .
Hứa Miên lập tức căng thẳng, vội vàng dời tầm mắt ngoài cửa sổ.
Bên ngoài chẳng gì ho, chỉ là một mảnh đen kịt, đoạn đường đến cả đèn đường cũng , gì đến bộ.
Nhìn thế nào cũng thấy giống như Chu Tẫn Liêu Huy lừa đến một nơi phạm tội nào đó.
Hứa Miên gan nhỏ, nhưng thích môi trường tối tăm như thế , thế là lén lút đầu trộm Chu Tẫn.
Anh cũng đang . Đôi mắt hề xao nhãng, đến cả tư thế cũng chẳng đổi, dường như từ nãy đến giờ vẫn luôn như thế.
Hứa Miên ngờ bắt quả tang khi đang trộm, ban đầu chỉ tai nóng, giờ thì cả mặt cũng nóng bừng. Cậu chỉ hận thể nhích m.ô.n.g sát góc xe, cách xa mười vạn tám nghìn dặm để trốn tránh sự hổ , đôi mắt cũng chẳng đặt cho .
Ngay lúc định nhích thì chú tài xế vốn lo lắng suốt từ lúc bắt đầu lên núi nhịn mà quan tâm hỏi: “Thiếu gia, định làm thêm thật ạ?”
Ông cứ ngỡ và Chu Tẫn chơi, chứ nơi đây từng đặt chân tới bao giờ.
Ánh mắt Hứa Miên cuối cùng cũng nơi để đặt , lập tức gật đầu lia lịa với tài xế.
“Phu nhân chuyện ạ?” Tài xế là của nhà họ Hứa, ông lệnh Hứa Miên, nhưng đây quan hệ giữa và Đại Tây , ông bao giờ dám nhắc đến bà mặt vì sợ nổi tính thiếu gia mà đuổi việc . Ngày , ông chỉ dám nhắc về Hứa Miên mặt Đại Tây mà thôi.
Bây giờ thì khác , mối quan hệ giữa Hứa Miên và Đại Tây rõ ràng cải thiện nhiều.
Hứa Miên chớp chớp mắt, hỏi ngược : “Chú định kể với con ?”
Chuyện dù giấu cũng chẳng qua mắt Đại Tây.
Bà quá nhiều chuyện về nguyên chủ, quanh cũng chẳng bao nhiêu tai mắt của bà nữa.
Chú tài xế chắc chắn là một trong đó.
Tim chú tài xế bỗng thót một cái.
Việc ông bí mật báo cáo tình hình của cho Đại Tây là một chuyện, quan hệ giữa hai con lên là một chuyện, nhưng vạch trần chuyện làm tài xế làm tay trong là chuyện khác.
Dù cũng là thiếu gia, tính khí đây chẳng gì, ai mà vì chuyện mà trách phạt ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-98.html.]
Tài xế dám trả lời, Hứa Miên bèn bám lưng ghế phụ, ông đáp lời: “Chú cứ kể cho con cũng , nhưng chú kể hết chuyện cơ. Hãy là con cùng Chu Tẫn, con chẳng làm gì cả, con cũng làm việc nhà nông . Con chỉ đến xem làm việc thôi, con ở bên cạnh Chu Tẫn, con yên tâm để ngoài một .”
Hứa Miên thản nhiên dối chớp mắt, hận thể dán thẳng bốn chữ “Tôi thể sống thiếu Chu Tẫn” lên trán luôn cho .
Tài xế: “...”
Không chứ thiếu gia, chẳng đây là tra nam , giờ biến thành kẻ lụy tình thế ? Ông cũng chẳng thấy Chu Tẫn gì quá xuất chúng, chẳng qua là cao ráo một chút, dáng một chút, mặt mũi điển trai một chút thôi mà, so với thiếu gia thì vẫn chẳng xứng đôi chút nào.
Sao cứ tự hạ thấp mà bám lấy thế ?
Khóe miệng tài xế giật giật, cũng chẳng nên thật với Đại Tây . Trước đây ông báo cáo rằng và Chu Tẫn luôn như hình với bóng, nhưng từng lụy tình đến mức một bước cũng rời thế . Chẳng Đại Tây xong sẽ cảm nghĩ gì, liệu bà nổi giận vì thấy con trai quá mất giá .
Hứa Miên chính là Đại Tây nghĩ lụy tình, nghĩ rằng thể rời xa Chu Tẫn. Trước đây Đại Tây ấn tượng quá sâu sắc về , dù sớm muộn gì và cũng đường ai nấy thôi.
Thế nhưng Đại Tây chia rẽ và Chu Tẫn, lẽ là vì bà hài lòng về , hoặc lẽ bà lầm tưởng rằng chính là đang đeo bám .
Hứa Miên bây giờ khiến Đại Tây thấy rằng chính mới là bám lấy Chu Tẫn, là thể sống thiếu .
Có như bà mới thôi ý định giới thiệu đàn ông khác cho .
Đợi đến lúc đường ai nấy , cứ việc là bệnh lụy tình của khỏi .
Đến lúc đó nếu Đại Tây vẫn giới thiệu đối tượng cho , sẽ đưa yêu cầu, bảo bà tìm đúng hình mẫu lý tưởng cho .
Dù Hứa Miên cũng chẳng hình mẫu lý tưởng của , yêu đương thích ai bao giờ , nhưng một điểm chắc chắn: đó dáng chuẩn như Chu Tẫn, gương mặt na ná Chu Tẫn, và nhất là cao tầm như Chu Tẫn.
hiện tại thể để Đại Tây giới thiệu đàn ông cho , vẫn đang b.a.o n.u.ô.i Chu Tẫn, thể nào nuôi hẹn hò với khác.
Hứa Miên chọc chọc ghế lái, "Chú Triệu thế nào ? Nếu chú mở lời thì cứ bảo là con theo đuôi Chu Tẫn, con đó, con sẽ trách chú ."
Cậu cứ như đang trần thuật sự thật, giống như đang bóp méo sự thật, cố ý để tài xế kể như thế cho Đại Tây .
Chú tài xế cũng nhận gì đó , bắt đầu do dự.
Hứa Miên hiếm khi sai bảo ông việc gì, giờ cứ bám lưng ghế, đôi mắt đào hoa xinh chớp chớp ông , gương mặt tinh xảo như búp bê, vô hại khiến nảy sinh lòng thương cảm.
Trái tim bác tài xế như tan chảy, miệng nhanh hơn não: "Vâng, thưa thiếu gia."
Vừa dứt lời, chú tài xế chỉ tự tát mồm một cái.
Đại Tây bảo ông giám sát Hứa Miên, còn trả thêm cho ông một khoản lương nữa, hành động của ông khác gì nhận tiền mà làm việc cơ chứ.
lỡ hứa , ông nỡ làm chuyện đồng ý lật lọng.
Gương mặt của Hứa Miên đúng là ma lực mà.
Chú tài xế dám mặt nữa, tầm mắt dời về gương chiếu hậu thì lập tức chạm một đôi mắt u ám.
Chu Tẫn đang ông trừng trừng qua gương chiếu hậu.
Như là bất mãn, như là cảnh cáo.
Không cho phép ông Hứa Miên thêm dù chỉ một .
Tài xế: "..."