Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 96

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-03 05:51:05
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Liêu Huy mà như : "Vậy , cảm ơn em giúp chỉnh ."

Ông kéo tay áo, ánh mắt Chu Tẫn vẫn luôn dán chặt lên ông , giống như chỉ cần ông bất kỳ động thái nào, sẽ ngần ngại mà bẻ gãy cánh tay đó.

Chẳng qua cũng chỉ là một sinh viên còn dựa dẫm ông để nghiệp mà thôi.

Liêu Huy vấp hòn đá cứng còn rước thêm một bụng tức, suýt chút nữa giữ nổi bình tĩnh. Chuyện đương nhiên thể để thứ ba , ông tiện phát tác ngay tại chỗ, nhưng hôm nay coi như cũng thu hoạch.

Chu Tẫn quan tâm đến thế của , nhưng dường như vẫn còn những điểm yếu khác.

Ông định Hứa Miên nữa, nhưng mới ngước mắt lên, Chu Tẫn cất lời: "Giáo sư Liêu, thầy sắp muộn giờ đấy."

Giọng Chu Tẫn bình thản, nhưng như một lời cảnh cáo dành cho ông .

Liêu Huy vẫn đến mức một sinh viên đại học mới trưởng thành dọa cho khiếp sợ. tay của Chu Tẫn khiến ông nghi ngờ rằng nếu thực sự làm gì đó, Chu Tẫn sẽ bẻ gãy cánh tay thật.

Liếc Chu Tẫn cuối, Liêu Huy mới vội vàng rời .

Ông cũng vội vàng gì một lúc .

Hứa Miên thì vội.

Hứa Miên xoa xoa cánh tay tóm đau của , đá bắp chân Chu Tẫn, lầm bầm nhỏ giọng: "Có đến đây ?"

Chu Tẫn vẫn lưng về phía , từ lúc đến giờ Hứa Miên hề thấy chính diện khuôn mặt .

Đến tận lúc Chu Tẫn vẫn còn đang lưng .

Hứa Miên chuyện với , cứ như thấy.

Chu Tẫn vẫn chằm chằm về hướng Liêu Huy rời , cứ như Liêu Huy là lưu luyến nhất bằng.

Hứa Miên nhận phản hồi, bèn huơ huơ tay mặt Chu Tẫn, tức giận giẫm lên mu bàn chân : "Chu Tẫn, đang chuyện với đấy."

Mí mắt Chu Tẫn khẽ động.

Anh ngước mắt lên, nhưng dám mắt Hứa Miên.

Đây là đầu tiên né tránh ánh của .

Những lời Liêu Huy , Hứa Miên thấy , đoán điều gì .

Với phận như Hứa Miên, hẳn là chuyện gì cũng đều rõ.

Biết về quá khứ dơ bẩn và đáng khinh bỉ của .

Liệu Hứa Miên sẽ giống như những khác, cho rằng tay g.i.ế.c c.h.ế.t cha đẻ của , sẽ tin tưởng rằng hề làm gì cả.

Chu Tẫn quan tâm Hứa Miên tin tưởng , Hứa Miên tin cũng , tin cũng chẳng , đều sẽ rời .

Anh chỉ là dám ngẩng đầu mặt Hứa Miên.

Hứa Miên cao cao tại thượng như thế, vĩnh viễn ngẩng đầu lên mặt cũng cả.

Anh cam tâm tình nguyện thể ngẩng đầu mặt Hứa Miên.

thể để Hứa Miên rơi nguy hiểm.

"Chu Tẫn, cổ gãy ngẩng lên ?" Hứa Miên tức đến nổ phổi: "Tôi vất vả xách đống đồ nặng trịch đến tìm , mà đến một cái liếc mắt cũng dành cho ?"

Hứa Miên cảm thấy bây giờ giống như đang gây sự vô lý.

Vừa làm loạn, dùng ngón tay nâng cằm Chu Tẫn lên, ép .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-96.html.]

Chu Tẫn dám Hứa Miên, nhưng cũng né tránh ngón tay , cứ thế để mặc nâng cằm lên, thậm chí còn chủ động đưa cằm sát tay .

Hứa Miên: "..."

Đủ đấy.

Vừa nãy còn nhất quyết chịu , giờ dâng cả đầu qua là ý gì đây.

Sao mà giống ch.ó thế .

Cứ ngẩng cằm lên như thể đang cầu xin gãi ngứa cho .

Ngón tay Hứa Miên đột nhiên thấy ngứa, nhịn , hai ngón tay gãi gãi cằm Chu Tẫn.

Chu Tẫn chắc là bận rộn lâu, râu lún phún mọc , nhưng cằm thì , ngay cả mỡ thừa cũng , là xương cứng cáp, hề lông lá cũng chẳng mềm mại.

Hứa Miên gãi xong mới giật thấy , nhịp thở của Chu Tẫn đột nhiên trở nên nặng nề, còn ngẩng cằm cao hơn nữa, đôi mắt đen thẳm nửa nheo , dường như đang hưởng thụ.

Chỉ thiếu nước phát tiếng "gừ gừ" kỳ lạ trong họng thôi.

Hứa Miên dám nhúc nhích, cảm thấy khí trong văn phòng là mùi "chó". Cậu cử động, nhưng Chu Tẫn nắm lấy cổ tay dẫn xuống, đặt lên yết hầu của .

Chu Tẫn hình rắn rỏi nhưng thực tế khá gầy, khiến yết hầu nhô rõ. Khi ngón tay Hứa Miên chạm , cảm nhận sự chuyển động lên xuống theo nhịp nuốt của , một cảm giác lạ lẫm.

Cậu cảm thấy việc tự chạm hầu kết của kỳ lạ , nên khi chạm hầu kết của Chu Tẫn càng thấy kỳ quái hơn, giống như đang làm chuyện gì đó ' dành cho trẻ em' .

Cổ họng rõ ràng là một vùng nhạy cảm của đàn ông

Hứa Miên dám động đậy lung tung, sợ bản cẩn thận sẽ bóp cổ Chu Tấn, nhưng Chu Tấn cứ nắm lấy ngón tay cử động loạn xạ, như thể ép bóp lấy cổ .

Hứa Miên thấy gân xanh cổ Chu Tẫn đều nổi hết cả lên, cảnh tượng phần sắc tình, gương mặt trong phút chốc đỏ bừng, cố rút tay về, miệng lẩm bẩm: “Chu, Chu Tẫn... đây là văn phòng, làm gì thế... chẳng là ước pháp tam chương ...”

Văn phòng chẳng lẽ là nơi công cộng ! Cậu cũng thích thế , chỉ là cảm thấy cứ tiếp tục thế thì bản sẽ thú tính đại phát mất.

Cũng may là nguyên yếu đuối thật.

Cũng may là nguyên chủ yếu thật.

Cậu quyết định đẩy lùi kế hoạch uống t.h.u.ố.c Trung y cho đến tận lúc đường ai nấy với Chu Tẫn.

Chu Tẫn rủ mắt, cảm xúc đáy mắt nồng đậm như lớp sương mù thể tan biến, nắm lấy tay Hứa Miên rời khỏi cổ , nhưng chịu thả cho Hứa Miên rời , tự ý vén tay áo Hứa Miên lên: “Đau ."

Hóa vẫn còn nãy làm đau.

Hứa Miên rụt rè gật đầu: “Sao tự nhiên nắm chặt như thế, hoan nghênh đến ."

"Xin ." Chu Tẫn cúi đầu nhận còn nhanh hơn cả tốc độ Hứa Miên quần áo, Hứa Miên còn kịp phản ứng thì Chu Tẫn vén tay áo lên kiểm tra.

Thời tiết lạnh Hứa Miên mặc áo len rộng rãi, tay áo dễ dàng vén tận tới bả vai.

Hứa Miên cũng mong manh đến thế, điều da thịt của nguyên chủ vốn dĩ non mịn, cách một lớp áo mà nắm vẫn thể lưu dấu vết màu đỏ, lưu còn cực kỳ ái , thoạt cứ như là để giường .

Hứa Miên tự chằm chằm một hồi, đột nhiên thấy hổ thu cánh tay về, đá đá mu bàn chân Chu Tẫn, thẹn quá hóa giận : "... Cũng đau đến thế."

"Tôi thổi cho , Miên Miên." Chu Tẫn chuyện mặt đỏ tim loạn.

Hứa Miên xong mà tim sắp nhảy ngoài tới nơi.

Thổi cái gì mà thổi!

Cậu cũng chẳng hoa cỏ trong nhà kính gì cho cam!

“Không cần .” Hứa Miên cố gắng rút cánh tay khỏi tay Chu Tẫn.

Loading...