Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 6

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-29 04:39:49
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Miên ngẩng đầu sang, thấy một phụ nữ ăn mặc tinh tế nhưng đang đeo tạp dề từ trong cửa chạy .

Hứa Miên ngẩn , lập tức nhận đây chính là của nguyên chủ, bà Đại Tây.

Bà Đại Tây gọi một tiếng xong thì dám cử động thêm, cũng dám gì, chỉ sợ làm con trai tức giận.

Điều bất ngờ là, mà bình thường hễ bà gọi "Miên Miên" là sẽ lộ vẻ mất kiên nhẫn, thì lúc đang bình thản bà.

Dường như là điều gì đó, hoặc giả là đang kìm nén cơn giận.

Bất kể vì lý do gì, bấy nhiêu đó thôi cũng đủ khiến bà Đại Tây mừng rỡ.

Bà cẩn thận tiến lên phía , cũng dám gọi "Miên Miên" nữa mà nhường đường cho Hứa Miên . Rõ ràng là nữ chủ nhân của ngôi nhà , mà bà cứ như hầu của nguyên chủ .

Một luồng nghẹn nơi lồng n.g.ự.c Hứa Miên, nuốt trôi mà nhả cũng chẳng xong.

Trong mắt , bất kể xảy chuyện gì, nguyên chủ cũng nên đối xử với ba như thế, bởi vì việc bế nhầm năm xưa của ba .

suy cho cùng cũng từng trải qua những gì nguyên chủ nếm trải, dù cảm thấy nguyên chủ chẳng làm , cũng thể phê phán quá mức.

Điều duy nhất thể làm là cố gắng bù đắp.

Bất kể là đối với ba , là trong cách đối xử với khác.

Coi như đây là sự bồi thường của chiếm lấy cơ thể của nguyên chủ .

Mẹ Hứa làm một bàn đầy thức ăn chờ nguyên chủ về, lúc Hứa Miên phòng ăn, thức ăn vẫn còn bốc khói nghi ngút. Ba Hứa nhà, đa phần là bận rộn công vụ. Từ lúc Hứa Miên phòng ăn, Hứa cứ bận rộn chạy đôn chạy đáo, trong nhà rõ ràng giúp việc nhưng bà cái gì cũng tự vận động.

Nhìn bà bận rộn qua , Hứa Miên há miệng nhưng thể gì.

Cậu thực sự kinh nghiệm chung sống với ba , ở cô nhi viện thể gọi là ba nhất chính là viện trưởng, nhưng viện trưởng ngoài chuyện ăn mặc thì những chuyện khác đều quản bọn họ. Hứa Miên sống ở đó lâu như cũng chỉ dám gọi viện trưởng một tiếng dì.

Hai tay căng thẳng xoa xoa ống quần một lúc, suýt chút nữa xoa cho chiếc quần đắt tiền xù cả lông lên. Hứa Miên hít sâu một , đanh mặt : "Đủ, đủ !"

Giọng lớn, trực tiếp làm Hứa dừng hẳn động tác bày biện, ngẩn ngơ .

nặng lời ?

Hứa Miên chợt thấy hối hận, nhưng thực sự sợ phát hiện nguyên chủ.

Cái việc xuyên sách mà khó thế cơ chứ.

Đang lúc định gì đó để cứu vãn tình hình, Hứa đột nhiên mỉm : "Con khó khăn lắm mới về một , mà đủ ."

sớm quen với sự lạnh lùng của Hứa Miên đối với họ, tiếng quát của Hứa Miên thì hung dữ, nhưng kỹ thì giống như đang quan tâm bà hơn.

, bà vẫn xuống.

Hứa Miên thích họ làm trái ý .

Có điều bà ở vị trí xa Hứa Miên.

Hứa Miên thích họ gần, gần sẽ nổi giận.

Thấy chuyện vẫn như thường lệ, Hứa Miên thở phào nhẹ nhõm, chỉ là lúc thấy vị trí Hứa , định thôi.

Suy nghĩ một hồi, vẫn im lặng.

Bữa cơm trôi qua vô cùng yên tĩnh. Lúc Hứa Miên xuyên qua, nguyên chủ uống chút rượu, tuy nhiều nhưng điều vẫn khiến dày của một kẻ cơ bản từng đụng đến rượu như Hứa Miên cảm thấy khó chịu. May mà tửu lượng của nguyên chủ vẫn còn đó, lúc cuối cùng cũng thức ăn bụng, cảm giác khó chịu vơi nhiều.

Dù bàn thức ăn chẳng mấy món đúng sở thích của .

Xem , sở thích của nguyên chủ và khác biệt.

Hứa Miên vẫn ăn ngon lành.

Đây là đầu tiên trong đời ăn một bữa tối thịnh soạn đến thế!

Đợi ăn no uống đủ, Hứa buông đũa từ lâu, còn đang dùng ánh mắt hiền từ chằm chằm .

Đến khi sang, Hứa lập tức dời mắt chỗ khác.

Hứa Miên: "..."

Sao cứ làm như bà thấy Chu Tẫn trời.

Nguyên chủ , đúng là tội thể tha thứ!

Mẹ Hứa tay nghề thế chẳng trân trọng!

Hứa Miên gượng gạo nhếch khóe môi, định gì đó thì Hứa đột nhiên dậy, dịu dàng: "Mẹ mới nhớ hẹn làm , nhé Miên Miên."

Chưa đợi Hứa Miên kịp phản ứng, Hứa thuần thục đẩy ghế, tao nhã bước khỏi phòng ăn rời .

Hứa Miên: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-6.html.]

Nhìn kiểu gì cũng giống như đang chạy trốn hả trời.

Nguyên chủ , ... ...

Nguyên chủ quả thực thích ở chung một gian với ba Hứa. Thường ngày chỉ cần nguyên chủ về nhà, ba Hứa sẽ đáp ứng yêu cầu của , cố gắng hết sức xuất hiện mắt .

Chiêu Hứa dùng bao nhiêu , nguyên chủ căn bản thèm để ý.

Hứa Miên thở dài thườn thượt.

Thôi kệ, cứ từ từ thôi.

Trong nhà ngoài làm thì chỉ còn , thấy tự tại hơn chút.

Cậu chào hỏi một tiếng với làm đang dọn dẹp, theo ký ức vụn vặt lên lầu tìm phòng ngủ của nguyên chủ, chú ý tới việc làm chào hỏi đang ngây tại chỗ với vẻ mặt kinh hoàng, dám nhúc nhích.

Thế nhưng.

Ai thể cho căn phòng ngũ sắc rực rỡ thực sự là phòng ngủ của nguyên chủ ?

Nguyên chủ buổi tối ngủ thấy đau mắt thật ?

Tại ngay cả ánh đèn cũng mang cảm giác như sắp vang lên tiếng nhạc nhảy xập xình thế .

Hứa Miên một chân bước , một chân rụt khỏi phòng ngủ.

Lặp mấy , cuối cùng cũng chấp nhận cái sự thật đau mắt .

Cho nên đây cũng là một trong những lý do nguyên chủ về nhà ở đúng ?

Hứa Miên: "..."

Hứa Miên giường, hận thể ngủ một giấc dậy biến thành nam sinh đại học Hứa Miên đang quân sự.

Tuy nhiên, sự đời vốn như mong đợi, còn kịp giấc thì tên Tóc Vàng báo cho bác sĩ đến xem vết thương cho Chu Tẫn , cũng lời mà cho ai khác theo.

Trong phòng tối, Chu Tẫn vẫn bất động như cũ.

Mọi thứ xung quanh lạc quẻ với vẻ âm u .

Đây cũng là đầu tiên Chu Tẫn tận mắt thấy phòng tối rốt cuộc trông như thế nào.

Trên tường và giường treo đầy đủ các loại đạo cụ như roi, còng tay, còng chân, nến vân vân.

Không khó để đoán xem Hứa Miên định làm gì với .

Chu Tẫn chôn chân tại chỗ, vết thương đầu gối vì lâu mà càng lúc càng đau. Dù chút thương tích đối với chẳng thấm tháp gì, nhưng việc mất m.á.u quá nhiều vẫn khiến sắc mặt dần trở nên trắng bệch, vẻ u ám trong mắt gần như hóa thành thực thể.

Mà bên ngoài phòng tối hề chút động tĩnh nào.

Chu Tẫn nhớ bao lâu, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

Anh siết chặt nắm đấm, ánh mắt rơi chiếc roi tường, nhịp thở ngày càng nặng nề hơn.

Cùng lắm thì cùng c.h.ế.t thôi.

Đột nhiên, từ cửa phòng tối vang lên một giọng lạ lẫm thuộc về vị thiếu gia .

Đối phương cẩn thận hỏi: "Xin chào, cho hỏi Chu Tẫn ở đây ?"

Nhìn thấu cảnh tượng trong phòng tối qua khe cửa, bác sĩ: "."

Hô! Chẳng trách bảo giàu chơi bạo thiệt chứ.

Chỉ là... cái bên trong , thật sự đến đây để g.i.ế.c cướp của đó chứ?

Nơi chắc là hiện trường p.h.â.n x.á.c gì nhỉ?

Bác sĩ thò đầu ngó thăm dò một hồi, mãi thấy phản hồi, cuối cùng mới lấy hết can đảm bước một chân phòng tối, vẫy vẫy tay với Chu Tẫn: "Hi, là bác sĩ đến khám bệnh cho ... cái đó..."

"Tôi cần." Chu Tẫn từ chối vô cùng quyết đoán.

Ai kẻ định giở trò gì.

Bác sĩ: "... Tôi nhận tiền mà."

Chu Tẫn định từ chối nữa, há miệng, theo quán tính liếc ngoài phòng tối.

Thấy , bác sĩ thiện bày tỏ: "Cậu đừng lo, bên ngoài ai , ở đây giờ chỉ hai chúng thôi."

Ông quen với những cảnh tượng lớn, qua là trai trông giống mới là hại.

Trên chân nhiều m.á.u như , hành hạ đến mức nào .

Tuy nhiên lời dứt, ánh mắt trai ông, cảm giác... càng rợn hơn thế ?

Loading...