Trên đời làm gì bữa trưa nào miễn phí, cũng chẳng bao giờ chuyện bánh từ trời rơi xuống cả.
Trước đây những đêm khuya thanh vắng cũng từng mơ mộng đến chuyện sẽ ai đó đột nhiên vô duyên vô cớ cho một khoản tiền kếch xù, nhưng nếu chuyện đó mà xảy thật thì phản ứng đầu tiên của chắc chắn là sẽ báo cảnh sát vì lừa đảo.
Hứa Miên lập tức thu hồi tin nanh, đổi giọng sửa : [Ai bảo thế]
Hứa Miên: [Không yêu cầu là phép trả lời tin nhắn của ]
Chu Tẫn lẽ cũng đang coi là kẻ lừa đảo thật, nên còn hỏi vặn : [Chỉ thế thôi?]
Trông cái vẻ rõ là vẫn chịu tin tưởng.
Hứa Miên cũng tự thấy bản giống kẻ lừa đảo qua mạng. Kiểu như nếu Chu Tẫn mà nhận tiền thì sẽ là tên lừa đảo lôi bán thận ngay lập tức .
thể thật sự đòi hỏi ở Chu Tẫn quá nhiều.
Lỡ như Chu Tẫn ghi thù thì , chẳng công sức sẽ đổ sông đổ bể hết cả .
Cậu đòi hỏi, thế nhưng Chu Tẫn tự đưa yêu cầu: [Không cần gọi là mặt ngay ?]
Hứa Miên cảm thấy Chu Tẫn đang mỉa mai .
Dù rằng đây đúng là bảo Chu Tẫn theo đến nơi nơi nọ thật.
cái đó so với việc gọi là mặt ngay thì vẫn sự khác biệt chứ.
Hứa Miên: [ , đúng ]
Chu Tẫn: [Không cần bán ?]
Hứa Miên: ...
Hứa Miên trợn tròn cả mắt trong tích tắc.
Đại phản diện , làm thế hả? Sao chuyện thẳng thừng đến mức như thế cơ chứ!
Anh xem chỗ nào dáng là bán .
Chu Tẫn cứ như đang giăng bẫy để câu cá .
Hứa Miên tự thấy chính là con cá dụ dỗ, nhưng thể c.ắ.n câu.
Cậu cũng thể thẳng với Chu Tẫn là " cần".
Như thế thì chẳng càng giống lừa đảo qua mạng hơn , làm gì vị thiếu gia ăn chơi trác táng nào chịu vung tiền b.a.o n.u.ô.i khác mà thèm khát thể đối phương cơ chứ.
Huống hồ gì Chu Tẫn sở hữu một hình tuyệt mỹ đến nhường .
Hay là trực tiếp với Chu Tẫn rằng thật bản " " nhỉ, như khi hơn.
Thế nhưng như cũng nốt.
Bọn họ còn thiết đến mức thể phơi bày điểm yếu đuối nhất của bản cho đối phương xem.
Hứa Miên đỏ bừng cả mặt trả lời: [ , đúng ]
Dù thì cũng thuộc kiểu chỉ cái mã chứ chẳng dùng việc gì, Chu Tẫn cũng chỉ cái mã chứ chẳng dùng việc gì, mấy cái chuyện mồm thì ai mà chẳng cơ chứ.
Với Chu Tẫn cũng cho sờ cơ bụng , đó cũng coi như là một phần của việc "bán " còn gì.
Lúc Chu Tẫn dường như mới thấy hài lòng, nhanh đó gửi bản hợp đồng chữ ký điện tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-54.html.]
Trên bản hợp đồng thế mà tự tiện thêm ba yêu cầu nữa.
Người ngoài chắc sẽ tưởng ép buộc ký hợp đồng là Hứa Miên mất thôi.
Hứa Miên chớp chớp mắt, thấy Chu Tẫn nhận tiền chuyển khoản thì cuối cùng mới yên tâm. Cậu với Chu Tẫn một câu "ngày mai hẹn gặp ở trường nhé" nhắm tịt hai mắt ngủ say.
Mã Lâm và Đinh Phi chơi thêm một ván game nữa, và ván bọn họ tiếp tục thua.
Mã Lâm tức đến mức đỏ bừng cả mặt, nhưng ngại vì Chu Tẫn ở đây nên dám lớn tiếng c.h.ử.i bới khác, chỉ đành len lén liếc sắc mặt của Chu Tẫn.
Suýt chút nữa thì chiếc điện thoại tay rơi thẳng xuống đất.
Chu Tẫn nãy rõ ràng mặt còn đang đen như nhọ nồi, thế mà bây giờ khóe môi khẽ nhếch lên. Anh lên trông còn đáng sợ hơn cả lúc đang lạnh mặt nữa.
Mã Lâm lấy cùi chỏ huých huých cánh tay Đinh Phi, hai dùng ánh mắt để giao tiếp.
Cũng may là bọn họ thèm đếm xỉa đến, Chu Tẫn và Hứa Miên cãi cần giận dỗi qua đêm. Chưa đến một tiếng đồng hồ nữa, chỉ cần một trận game ngắn ngủi sáu phút đầu hàng là xong xuôi hết cả .
Số tiền gửi trong điện thoại của Chu Tẫn đột ngột tăng vọt, thế nhưng hề đụng đến một đồng nào.
Tính cả tiền Hứa Miên đưa cho từ đến nay, từng tiêu lấy một xu.
Bản cũng đê tiện đến mức cần dùng tiền của Hứa Miên để nuôi sống chính .
So với chuyện đó, càng làm rõ xem câu nào của Hứa Miên là thật, và câu nào là giả hơn.
Hứa Miên với là ngày mai gặp , thế mà Chu Tẫn mà mất ngủ suốt cả một đêm.
Trong khi từ tới nay, chất lượng giấc ngủ của vốn dĩ .
Khi ba còn sống, luôn sống trong nơm nớp lo sợ nên ngủ ngon. Sau để sinh tồn, bôn ba khắp nơi tìm việc làm. Không ngủ thì sẽ sức lực, ngủ thì bụng sẽ đói meo, thế là rèn cái thói quen cứ đặt lưng xuống là ngủ say như c.h.ế.t.
Thế nhưng dẫu cho ngủ say chăng nữa, vẫn dễ dàng đ.á.n.h thức bởi những tiếng động nhỏ.
Ví dụ như nửa đêm Mã Lâm ngáy khò khò, Đinh Phi nghiến răng kèn kẹt.
Chẳng bù cho Hứa Miên.
Hứa Miên khi ngủ hề phát một chút tiếng động nào, chỉ nhịp thở đều đặn và kéo dài.
Chu Tẫn thao thức cả đêm ngủ. Ngày hôm còn tìm một công việc làm thêm ở tiệm sữa ngay bên ngoài cổng trường. Thời điểm khai giảng là lúc quán bận rộn nhất. Chủ quán vốn dĩ nhận , nhưng Chu Tẫn là một thợ lành nghề, ngoại trừ cái vẻ mặt thối thì căn bản chẳng thể bới một khuyết điểm nào cả.
Chủ tiệm cách nào từ chối .
Chu Tẫn ở đó thử việc nửa ngày khiến chủ tiệm vô cùng hài lòng. Vốn dĩ chủ tiệm định bảo làm đến tận tối muộn mới cho về và hứa sẽ tính thêm tiền lương, nhưng Chu Tẫn từ chối nhận.
Hôm qua Hứa Miên hôm nay sẽ gặp , nếu về ký túc xá, Hứa Miên chắc gửi cho cả một đống meme sói xám gõ cửa mất thôi.
Trong ký túc xá ai, Mã Lâm và Đinh Phi đều đến thư viện để tự học . Bọn họ cũng chăm chỉ, đối với những bình thường thì việc sách chính là con đường duy nhất để đổi đời.
Chu Tẫn ở một trong phòng ký túc xá sách. Thật chọn bừa chuyên ngành thôi.
Hồi học cấp ba, từng vì đóng nổi học phí mà bỏ học. Sau đó chính giáo viên chủ nhiệm ứng tiền đóng học phí cho , bảo rằng nếu thi đỗ một trường đại học thì hãy chọn học ngành Luật.
Ước mơ của thầy chủ nhiệm là trở thành một luật sư, nhưng cuối cùng trượt chân một cái biến thành một giáo viên.
Chu Tẫn mấy hứng thú với việc làm luật sư, cũng chẳng ý nghĩ đổi cuộc đời của bất kỳ ai cả, chỉ kiếm tiền để sinh tồn mà thôi.
Các chuyên ngành khác cũng chẳng hứng thú gì, cuối cùng cũng chỉ điền duy nhất một chuyên ngành .
Chu Tẫn ở trong ký túc xá học từ lúc trời sáng cho đến lúc trời tối, từ lúc trời tối học đến tận khi trời sáng, thế mà Hứa Miên vẫn hề xuất hiện, đến một tin nhắn cũng .
Cứ như thể cảnh tượng hôm đó Hứa Miên đưa học tái diễn một nữa .