Hứa Miên mang theo cảm giác tội nặng nề chọc chọc màn hình điện thoại, gửi tin nhắn cho Chu Tẫn: Cậu học ?
Hứa Miên: [Meme Sói xám gõ cửa.jpg]
Hứa Miên: Hôm nay việc bận nên trễ.
Hứa Miên: [Meme Sói xám gõ cửa.jpg]
Cậu vốn tưởng Chu Tẫn sẽ thèm đếm xỉa đến . Nếu là cho leo cây như thế , còn lấy một lời giải thích, chắc chắn sẽ tức c.h.ế.t mất.
Kết quả là Chu Tẫn mà trả lời ngay lập tức. Dù chỉ đúng một chữ.
Chu Tẫn: Ừ.
Hứa Miên thở phào nhẹ nhõm. Cậu bảo mà, đại phản diện cứng nhắc đến thế. Huống hồ Chu Tẫn ghét thấu xương, làm chuyện ngoan ngoãn lời mà đợi suốt .
Đang định bảo tài xế chạy xe , thì bất thình lình ngoài cửa sổ lướt qua một chiếc ba lô đen quen thuộc.
Hứa Miên ấn tượng cực kỳ sâu sắc với chiếc ba lô . Hôm đổi giường trong phòng tạp vụ cho Chu Tẫn, vì sợ công nhân đụng chạm lung tung đồ đạc của , Hứa Miên đặc biệt một chuyến, suốt buổi cứ ôm khư khư cái ba lô dùng bao nhiêu năm, thậm chí còn cả vết khâu vá của Chu Tẫn. Ấn tượng quá sâu đậm nên chỉ cần một cái là nhận ngay.
Tầm mắt Hứa Miên mở rộng dần theo chiếc ba lô. Sau đó, thấy bóng dáng quen thuộc của Chu Tẫn.
Dáng Chu Tẫn đúng là độc nhất vô nhị, rõ ràng mới mười chín tuổi nhưng chẳng khác gì một trưởng thành từ lâu, bờ vai rộng vững chãi như thể thể tự gánh vác cả một ngọn núi.
Hứa Miên chớp chớp mắt.
Chu Tẫn đang ở cổng, chắc là phát hiện , dù thì đang xe taxi công nghệ chứ siêu xe của gia đình.
Chu Tẫn ước chừng là đang đợi xe. Từ câu lạc bộ đến trường xe buýt, đến trạm xe buýt gần nhất bộ lâu, đợi đến lúc bộ tới nơi chắc buổi báo danh hôm nay cũng kết thúc .
Hứa Miên bắt đầu cúi đầu chọc chọc điện thoại. Tin nhắn gửi , liền thấy Chu Tẫn lấy điện thoại xem.
Góc nghiêng của Chu Tẫn luôn lạnh lùng, dữ dằn xa cách. Có điều, đầu gặp trong phòng bao, nếu Hứa Miên là đại phản diện sẽ hành hạ nguyên đến c.h.ế.t, thì cũng chẳng sợ đến thế. Còn dọa bằng ba Hứa .
Được . Hứa Miên thừa nhận là một kẻ "cuồng cái " đáng c.h.ế.t.
Mà hiện tại, góc nghiêng của Chu Tẫn còn lạnh lẽo hơn , cứ như thể thấy tin nhắn từ kẻ thù truyền kiếp gửi đến .
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên câu gửi: Cậu thật sự đến trường ?
Chẳng vấn đề gì mà nhỉ? Sao Chu Tẫn giận đến mức đó cơ chứ? Chẳng chính là đến trường ?
nếu là vì cho leo cây mà tức giận thì cũng là chuyện thường tình. Da đầu Hứa Miên bắt đầu tê rần. Cậu cảm thấy tội trạng của dường như nặng thêm một bậc.
Chu Tẫn trả lời tin nhắn.
Hứa Miên chọc điện thoại: Hôm nay trường cùng , bà cứ đòi theo nên từ chối . Bà cứ mãi nên dám nhắn tin cho , thật sự cố ý báo cho .
Hứa Miên: Không tin thời gian sử dụng màn hình điện thoại của hôm nay !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-30.html.]
Hứa Miên: [Ảnh chụp màn hình: Thời gian sử dụng 30 phút]
Chu Tẫn tin nhắn.
Xương chân mày hạ thấp xuống, cả tỏa khí chất bài xích nồng đậm. Chiếc ba lô trông mấy nặng nề đeo lưng đoán chừng bên trong cũng chẳng bao nhiêu đồ đạc. Anh vốn dĩ chẳng mấy hành lý.
Anh cũng cần bất cứ ai đưa đến trường cả.
Chu Tẫn liếc mắt tin nhắn một cái cài điện thoại sang chế độ im lặng, nhét túi quần.
Những lời thốt từ miệng Hứa Miên, chẳng mấy câu là đáng tin. Anh cũng hôm nay chập mạch chỗ nào mà thật sự đợi đến tận bây giờ.
Uổng phí cả một ngày trời.
Thời gian lãng phí đủ để kiếm tiền ăn trong mấy ngày. Đợi đến khi khai giảng, thời gian thể làm sẽ ngắn , thể mãi làm ca tối , sinh viên năm nhất còn tiết tự học buổi tối. Ông chủ cũng chẳng đời nào vì mà đặc biệt châm chước giờ giấc.
Anh chỉ thể đến cuối tuần, lúc đó chắc chắn tìm thêm việc làm thêm khác. Còn về tiền Hứa Miên đưa, cũng chẳng đời nào động . Đợi đến ngày Hứa Miên đích rạch ròi quan hệ với , sẽ trả bộ.
với tính cách của Hứa Miên, ước chừng cũng là kiểu bạo lực lạnh. Giống như hôm nay , một lời, cũng chẳng đang ở bên cạnh ai. Lúc còn đồng nghiệp bàn tán, bảo Hứa thiếu gia dường như niềm vui mới . Chắc là đột nhiên nhớ còn sự tồn tại của nên mới bịa đại một lý do để lừa gạt.
Ai mà chẳng nhà họ Hứa cưng chiều Hứa thiếu gia, nhưng quan hệ với họ, thậm chí thường xuyên chịu về nhà. Càng chuyện để Hứa cùng đến trường.
Chu Tẫn rủ mắt, cái lạnh lẽo trong đáy mắt đối lập với cái nóng hầm hập bên ngoài.
Đột nhiên, một chiếc taxi công nghệ dừng ngay mặt . Chu Tẫn lấy điện thoại định đối chiếu biển xe thì cửa kính ghế hạ xuống. Từ khung cửa lộ một gương mặt với đôi mắt đào hoa xinh đang mang theo vài phần ý tứ cầu xin tha thứ.
Hứa Miên chớp chớp mắt, còn kịp mở miệng thấy Chu Tẫn lùi một bước như gặp dịch bệnh.
Hứa Miên: "..."
Tình mẫu t.ử nặng nề khiến nỗ lực bao ngày qua của thụt lùi một bước dài.
Hứa Miên tiếp tục cố gắng: "Cậu bạn ơi, xin là đúng, đến muộn, chuyện gì chúng cứ lên xe từ từ ."
Bác sĩ... , bác tài xế đang ngủ gật lập tức tỉnh cả sáo.
Chu Tẫn lùi thêm một bước.
Hứa Miên mở cửa xe, trưng bộ mặt nghiêm nghị: "Cậu bạn , cũng làm chuyện của chúng rùm beng lên cho thiên hạ đều ở đây chứ?"
Mặc dù chuyện của và Chu Tẫn vốn đồn thổi khắp nơi . Quả nhiên Chu Tẫn vẫn chẳng hề lay chuyển.
Bác tài xế vểnh tai lên ngóng.
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên chỉ còn cách tung chiêu cuối: "Cậu còn lên xe là kể cho bọn họ chúng chỉ ở trong phòng bao mà còn ở du thuyền..."
Lời còn hết, Chu Tẫn mang theo một luồng nóng che khuất ánh sáng mặt , ánh mắt như g.i.ế.c đến nơi mà xoáy sâu .
Ánh mắt đó như : Im miệng ngay.