Hứa Miên chớp chớp mắt.
"Nhận lương xong sẽ trả cho ." Chu Tẫn hề nhắc tới tiền một trăm nghìn tệ mỗi tháng mà Hứa Miên hứa sẽ đưa cho , thấy lời khinh miệt đó cũng chẳng phản ứng gì quá khích.
Anh đúng là tiền, và thiếu tiền.
Chính vì thế mới bán rẻ tôn nghiêm của , nhưng sẽ chủ động đòi.
Nếu Hứa Miên quên thì cứ để quên luôn .
Dù Hứa Miên đối với cũng chỉ là hứng thú nhất thời.
"Vài ngày nữa là lương..."
Lời của Chu Tẫn mới một nửa thì thấy vị tiểu thiếu gia vốn đang trưng bộ mặt lạnh lùng với , hốc mắt đột nhiên đỏ bừng.
Nước mắt rơi xuống mà một dấu hiệu báo nào.
Người vốn đỏ mặt, giờ đến cả mắt và mũi cũng đỏ lựng lên.
Cứ như thể hai đang cãi , và là cãi thắng.
Còn Hứa Miên là kẻ thua cuộc, đang chịu đựng đủ uất ức .
Đầu óc Chu Tẫn bỗng chốc trống rỗng.
Hứa Miên một tay bịt miệng, một tay che mắt, cuối cùng dứt khoát dùng cả hai tay che kín mít khuôn mặt, để lộ một chút nào, giọng nghẹn ngào: "Cậu làm gì thì làm."
Nói xong, chẳng thèm liếc Chu Tẫn lấy một cái, đầu leo thẳng lên chiếc xe mới dừng bên cạnh hai .
Trước khi đóng cửa xe, vẫn còn nhớ việc định bảo tài xế đưa Chu Tẫn về , nhưng lúc màng nổi mấy chuyện đó nữa . Cậu lưng về phía Chu Tẫn, cố giữ vẻ lạnh lùng và tiết chế mà : "Cậutự bắt taxi về , tiền taxi sẽ chuyển khoản cho ."
Dứt lời, nhanh tay lẹ chân lên xe, "bạch" một tiếng đóng sầm cửa .
Chiếc xe lao thèm ngoảnh đầu.
Bỏ Chu Tẫn chơ vơ tại bến cảng thi thoảng mới vài nhân viên qua.
Trông cứ như một cặp tình nhân cãi đường ai nấy .
Lại cũng giống như Chu Tẫn vứt bỏ .
Trên xe, Hứa Miên quẹt mũi lau nước mắt, dám ló mặt khỏi ghế .
Cứu mạng với, thật là quá nguy hiểm mà.
Sao thể mặt Chu Tẫn cơ chứ.
May mà, vẫn còn may là Chu Tẫn mấy quen thuộc với nguyên chủ.
Suýt chút nữa là bay màu thiết lập .
Bay màu thiết lập...
Hứa Miên sụt sịt thở dài.
Cái chẳng cần lo bay màu nữa, lẽ sớm muộn gì cũng thực sự trở thành loại như nguyên chủ ?
Khắc nghiệt và luôn tỏ vẻ cao cao tại thượng.
Trước đây gần như bao giờ tiếp xúc với những thuộc tầng lớp của nguyên chủ, luôn rằng, giàu và nghèo một bức tường ngăn cách. Có lẽ ít giàu bẩm sinh giáo dưỡng, sẽ khinh miệt nghèo từ trong xương tủy.
loại như nguyên chủ, bao gồm cả loại như Phương Hoành, chắc chắn là nhiều, nhiều.
Hứa Miên nghĩ đến chuyện vạn nhất một ngày trở thành loại khinh miệt chính bản của ngày xưa, liền thấy hoảng loạn.
Cậu suy cho cùng là nguyên chủ.
Cậu cũng trở thành nguyên chủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-26.html.]
Bây giờ bình tĩnh nghĩ kỹ, lời lúc nãy cũng là vì Chu Tẫn chọc tức.
Chu Tẫn vốn dĩ tiền mà, tiền còn gì mà trả tiền cho .
Cậu cũng chê bai chuyện Chu Tẫn giặt cái "thứ đó" cho .
Ngược chính Chu Tẫn tự chê bai bản đấy chứ.
Chê thì thôi , còn đổ lên đầu nữa.
Hứa Miên co rùm ghế tự giận dỗi một hồi, móc điện thoại . Tất nhiên thể để chịu tiếng oan, cũng Chu Tẫn hiểu lầm .
mà thế nào mới đây?
Nói thẳng là ý mỉa mai ? Hay thẳng là cố ý bỏ rơi ?
Được . Thực cố ý đấy.
Thấy mãi lên tiếng, tài xế qua gương chiếu hậu mấy , cuối cùng vẫn lo lắng hỏi: "Thiếu gia, chứ?"
Hứa Miên: "..."
Tay Hứa Miên run lên một cái, trực tiếp bấm nhầm gửi một cái meme.
"Thiếu gia?" Tài xế giảm tốc độ xe.
Chẳng kịp xem gửi cái gì, Hứa Miên lập tức ló nửa cái đầu , lắc đầu chứng minh .
Tài xế: "Cậu hạ sốt ? Bác sĩ đang đợi ở nhà ."
"Hạ ." Hứa Miên sờ trán , thấy gì đó sai sai.
Cậu với tài xế là phát sốt ? Không hổ là làm tài xế cho hào môn, mắt ai nấy đều tinh tường thế ?
Nhận sự thắc mắc của , tài xế vô cùng tận tâm giải thích: "Chuyện là thế thưa thiếu gia, là trai cùng lúc gọi điện cho là đang phát sốt."
Tài xế nghĩ ngợi một chút, vẫn quyết định giấu nửa câu của Chu Tẫn.
Nguyên văn lời Chu Tẫn là: Hứa Miên lẽ sắp bệnh c.h.ế.t .
Làm tài xế sợ tim, chẳng dám ăn sáng mà phi xe như bay đến đây. Bây giờ xem , đối phương cũng là vì quan tâm quá nên mới loạn ngôn thôi.
Tài xế hắng giọng một tiếng, ý vun : "Cậu trông vẻ khá quan tâm đấy."
Sáng nay Hứa Miên vụ Chu Tẫn giặt đồ cho làm sợ đến mức chẳng dám hé răng, điện thoại đều ném thẳng cho Chu Tẫn gọi, lúc gọi điện trực tiếp trốn phòng tắm luôn. Thế nên cũng thấy bọn họ những gì.
"Thế, thế ?" Hứa Miên đột nhiên thấy chột .
Biết thế lúc nãy cố tình bỏ mặc Chu Tẫn ở đó. Tiền taxi chắc chắn đắt, cũng Chu Tẫn đủ tiền . Cậu vội vàng móc điện thoại chuyển cho Chu Tẫn một nghìn tệ.
Chu Tẫn nhận.
Khung trò chuyện yên tĩnh đến mức một tiếng động. Hứa Miên chọc chọc màn hình, lúc ánh mắt liếc lên phía , đột nhiên ngẩn .
Không chứ.
Cái meme "Cởi cho gia xem chút nào" là gửi đấy ? Là ... gửi ?
Hứa Miên: "..."
Tại nguyên chủ cái meme biến thái như thế cơ chứ!!!
Lại còn kết hợp với một nghìn tệ nữa. Thế thì khác gì bỏ tiền bắt Chu Tẫn thoát y cho xem ?
Hứa Miên chằm chằm cái nhãn dán quá thời gian thu hồi mà lòng tro tàn như c.h.ế.t. Ngặt nỗi Chu Tẫn trả lời tin nhắn cực nhanh.
Chu Tẫn: ?
[Đối phương trả tiền chuyển khoản]
Chu Tẫn: Bẩn, dám làm ô uế mắt .