Hứa Miên cũng làm mà thể vác cái mặt đỏ bừng như gấc chín để mang quần áo mới đến cho , làm mà mặt đỏ bừng đồ xong, chân tay lóng ngóng cùng bên mà rời khỏi phòng.
Du thuyền cập bến, một đêm cuồng hoan, du thuyền thời điểm yên tĩnh đến đáng sợ.
Hứa Miên lặng lẽ ở bến cảng, để mặc ánh nắng ban mai chiếu rọi lên , cái quần lót giặt sạch đang nhét trong túi áo giống như đang tỏa hào quang, phát nóng.
Còn nóng bỏng tay hơn cả lúc đang phát sốt nữa.
Không chứ.
Tại Chu Tẫn giặt quần lót cho cơ chứ?
Hứa Miên: "..."
Cậu bắt Chu Tẫn làm hầu cho .
Cậu nào gan đó!
Hứa Miên vo viên cái miếng vải nhét thật sâu, cứ sợ khác thấy, sợ cẩn thận làm mất thì phụ lòng của Chu Tẫn.
Thế là thỉnh thoảng đầu liếc Chu Tẫn đang bên cạnh một cái.
Chu Tẫn vẫn đó hiên ngang như một cây tùng.
Cậu há miệng.
Lại ngậm miệng.
Lại liếc thêm cái nữa.
Chu Tẫn vẫn cứ đó như cây tùng.
Lại há miệng.
Rồi ngậm miệng.
Nhìn thấy xe của nhà từ xa chạy tới, Hứa Miên rốt cuộc nhịn nữa, lén lút nhích vài bước về phía Chu Tẫn, hạ thấp giọng cố gắng đ.á.n.h thức cây tùng : "Chu Tẫn."
Dù xung quanh ai, Hứa Miên vẫn sợ khác thấy chuyện Chu Tẫn giặt đồ riêng cho .
Ai mà khi Chu Tẫn phất lên trở thành đại phản diện , liệu đột nhiên ai đó nhắc nhở mà nhớ chuyện cũ nhục nhã , lúc đó nồi úp lên đầu , thế chẳng tiêu đời nhà ma .
Chu Tẫn khẽ cử động.
Trong tầm mắt thể thấy Hứa Miên chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay thương hiệu gì, bộ đồ rộng thùng thình mặc trông dư dả hẳn , xương quai xanh cứ va chạm qua với cổ áo, trắng đến mức hợp để ánh mặt trời.
Không chỉ xương quai xanh trắng, mà cả đều trắng.
Trong đầu Chu Tẫn chợt hiện lên hình ảnh bắp chân của Hứa Miên thò khỏi chăn vì dáng ngủ mấy thành thật tối qua.
Ngủ nghê chẳng nề nếp gì cả.
Hèn gì bệnh đến giờ vẫn khỏi, mặt và cổ vẫn còn đỏ lựng lên kìa.
Vị tiểu thiếu gia từng chịu khổ bao giờ, phát sốt một cái mà cứ như chịu nỗi uất ức thấu trời xanh .
Cứ như thể cả thế giới đang nợ bằng.
Chu Tẫn cả đêm ngủ, cứ sợ c.h.ế.t giường.
Sáng khó khăn lắm mới tắm , mới phát hiện một Hứa Miên mười đầu ngón tay chạm nước xuân, cởi quần áo vứt đầy sàn phòng tắm.
Chu Tẫn từng mặc đồ hiệu, nhưng cũng những bộ quần áo đó bảo quản cẩn thận, thể quăng quật bừa bãi còn thấm nước như cách Hứa Miên làm.
Chạm làm hỏng cũng chẳng đền nổi, chỉ đành thu dọn quần áo để sang một bên.
Tính tính , mà tính thiếu việc Hứa Miên vứt luôn cả quần lót trong buồng tắm hoa sen.
Anh mở vòi hoa sen mới phát hiện cục vải đó ở sàn.
Đã thấm ướt và bẩn cả , thể trực tiếp vứt ngoài.
Chẳng trách tối qua Hứa Miên ngủ mà mặc cái gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-25.html.]
Anh thấy bộ, nhưng thể cảm nhận .
Mồ hôi khiến Hứa Miên và tấm chăn dính chặt .
Để cái quần lót lên bồn rửa tay, Chu Tẫn tắm xong , theo thói quen tiện tay giặt luôn. Giặt xong mới phản ứng làm cái gì.
Thôi bỏ .
Coi như là trả ơn việc Hứa Miên đổi giường cho . Chỉ là ngờ Hứa Miên tỉnh sớm như .
Khoảnh khắc chạm mặt đó, Chu Tẫn lâu lắm mới cảm giác ngượng ngùng. Cứ như thể lén lút làm chuyện gì khuất tất .
"Sau đừng giặt... giặt quần áo cho nữa." Hứa Miên lẳng lặng đổi cách .
Đôi mắt đang rủ xuống của Chu Tẫn bỗng nhiên mang theo sự dò xét lạnh lùng.
Hứa Miên đến mức lạnh cả gáy, nhẫn nhịn mãi mới né tránh, cố tình hếch cằm lên: "Tôi bắt làm hầu cho ."
Không làm hầu, thì làm gì?
Làm bạn trai ?
Nếu là bạn trai, chẳng lẽ những việc thế trong phạm vi trách nhiệm của bạn trai ?
Chu Tẫn khẽ nhếch môi: "Ừ."
Suy cho cùng, vị thiếu gia vẫn coi thường , lời đó, lưng quên sạch.
"Làm bẩn quần áo của , sẽ đền." Chu Tẫn thích nợ nần ai cái gì. Đặc biệt là loại như Hứa Miên.
Hứa Miên còn kịp nuốt trôi thở, thấy câu thì ngẩn tò te.
Hả??
Làm bẩn quần áo của cái gì?
Đền cái gì cơ?
Chẳng giặt sạch cho . Với , bẩn thì cũng là tự làm bẩn mà.
Hứa Miên mặt đầy vẻ mờ mịt.
Lúc Chu Tẫn vẻ bụng giải thích: "Tay bẩn, nên chạm đồ của ."
Hứa Miên chớp chớp mắt, mặt ngơ ngác, mắt ngơ ngác.
Cậu chê tay Chu Tẫn bẩn hồi nào hả!!!
"Nếu thấy ghê tởm thì vứt ." Chu Tẫn vẫn tiếp tục, Hứa Miên mà sự châm chọc trong giọng điệu lạnh lẽo của : "Tôi sẽ đền tiền cho ."
Nói xong, Chu Tẫn còn lùi một bước.
Bước của là một bước lớn, trực tiếp kéo giãn cách giữa hai , ở giữa đủ để nhét hai tên Phương Hoành.
Không còn Chu Tẫn chắn phía , ánh mặt trời lập tức trở nên nóng hơn, chiếu đến mức lưng Hứa Miên đổ mồ hôi.
Vừa hạ sốt xong, nhiệt trở bình thường, tự nhiên thích ánh nắng gắt gỏng .
Nếu là của đây thì cũng , chẳng từng trải qua cảnh mặc đồ thú bông phát tờ rơi bán hàng giữa mùa hè nắng đổ lửa.
cơ thể của nguyên chịu nổi nắng gắt, cứ hễ phơi nắng là bắt đầu đỏ ửng lên như dị ứng.
Hứa Miên nóng đến khó chịu, mặt đỏ bừng. Tất nhiên là cũng cả yếu tố chọc tức.
Cậu bụng Chu Tẫn làm những việc , cái lấy oán báo ân chứ!
Làm , giặt quần lót cho là việc béo bở gì lắm !
Hứa Miên tức đến mức đầu óc nóng lên, buột miệng thốt : "Cậu lấy tiền mà đền cho ?"
Lời xong, chính cũng sững sờ.
Chưa bàn đến việc Chu Tẫn tiền . Những lời chế nhạo khác tiền như thế , thể thốt từ miệng cơ chứ.
Mặc dù căn bản ý đó. thể những lời khắc nghiệt như .