Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 219

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:53:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sao tự nhiên tặng em cái ?" Lại còn sức nặng nữa.

Hình như là vàng ròng.

Thứ thường tặng cho trẻ con cơ mà.

Chu Tẫn gì, kéo ngón tay sờ lên đó.

Hứa Miên chạm thấy tên của .

Được khắc ngay bên .

Hai chữ "Hứa Miên" cực kỳ rõ ràng.

Nước mắt đột nhiên lã chã rơi xuống.

Nước mắt Hứa Miên ấm áp, nhưng nụ hôn của Chu Tẫn đặt lên chân nóng bỏng như lửa đốt, chẳng cho thời gian phản ứng bắt đầu hôn loạn xạ.

Hứa Miên: "..."

Đủ nhé.

Tại nào cũng chuyển từ kênh tình cảm sang kênh phim lớn thế hả?

Hứa Miên sụt sịt mũi, rúc trong chăn một cách yếu thế, cách lớp chăn đá nhẹ mặt Chu Tẫn: "Anh lên đây !"

Trong bóng tối chẳng rõ biểu cảm của là gì.

"Đợi chút, bật đèn lên ." Hứa Miên nghẹn ngào lệnh.

Chu Tẫn làm theo tất cả. Đèn bật lên, thứ đều trở nên rõ ràng. Hứa Miên nghiêm túc chằm chằm mặt Chu Tẫn, đợi cởi áo chui chăn mới vùi lòng , tham lam cọ cọ. Nước mắt quẹt cả lồng n.g.ự.c , Hứa Miên chọc chọc chỗ nước mắt để : "Sao tặng em thứ ?"

Hôm nay cũng ngày lễ gì.

Chẳng lẽ cái lấy tiền từ chỗ Hứa Minh đầu là tiêu sạch cho luôn đấy ?

Sức nặng của cái khóa trường mệnh chắc chắn giá hề rẻ.

"Anh lấy nhiều tiền thế?" Hứa Miên lo Chu Tẫn thuộc kiểu kiếm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, chẳng lo xa chút nào.

Chu Tẫn dùng sức ôm chặt lòng, bàn tay bắt đầu chạy loạn lớp chăn, ánh mắt đột nhiên trở nên sâu thẳm: "Bé cưng, em mặc gì bên trong thế ?"

Hứa Miên: "..."

Đó trọng điểm hả?

Chỉnh kênh ngay cho em!

"Em đang hỏi đấy!" Hứa Miên bực bội, vành tai đỏ bừng, đôi mắt cũng đỏ hoe mà c.ắ.n lồng n.g.ự.c Chu Tẫn.

Cắn đến mức Chu Tẫn phát tiếng rên hừ hừ, Hứa Miên chẳng nỡ xuống tay nặng, chỉ dám dùng răng cọ tới cọ lui.

"Tiền dành dụm từ , hồi còn đ.á.n.h boxing." Lúc đó, Chu Tẫn chỉ kiếm tiền trả nợ mà còn kiếm cả tiền để mua đồ cho Hứa Miên nữa.

Khi , chuẩn mang bộ tiền để mua quà cho Hứa Miên, tặng em món quà nhất, đắt tiền nhất.

Trong mắt , thứ đắt nhất và nhất chính là vàng.

Hứa Miên bất ngờ, Chu Tẫn tiếp khi đó vốn định mua quà sinh nhật cho em.

Chu Tẫn như một con rắn dùng hai chân quấn chặt lấy Hứa Miên, giữ chặt đến mức giữa hai còn một kẽ hở, phát tiếng thở dài đầy thỏa mãn: "Anh sinh nhật của bé cưng, nên chọn đại một ngày."

Hứa Miên từng kể với rằng lớn lên trong cô nhi viện, nhắc cụ thể ngày sinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-219.html.]

Chu Tẫn hiểu điều đó nghĩa là gì, ngay cả chính Hứa Miên cũng sinh nhật là khi nào.

Chu Tẫn dùng sức véo đùi Hứa Miên, như nhào nặn khảm xương cốt , nhưng trong đôi mắt đen sẫm hiện lên nỗi hối hận khôn nguôi.

Nếu thể gặp em trong thế giới của chính em thì mấy.

Nếu thể gặp em từ khi em còn thật nhỏ thì mấy.

Anh sẽ nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng hôn lên tóc em.

Hứa Miên chớp chớp mắt, cảm thấy hình như Chu Tẫn đang tự bổ não thứ gì đó kinh khủng lắm . Cậu "ồ" một tiếng, khẽ cử động cổ chân đang đeo vật nặng: "... Thế thì chọn ngày hôm nay , dù đây em cũng chẳng sinh nhật."

"Sinh nhật vui vẻ, Hứa Miên." Chu Tẫn trịnh trọng chúc phúc cho .

Hứa Miên chớp mắt cảm ơn, một cảm giác thật lạ lẫm, nhưng xong đột nhiên thấy mong chờ: " mà liệu kịp nhỉ? Đón sinh nhật thì cần bánh kem đúng , giờ còn tiệm bánh nào mở cửa ?"

Nước mắt Hứa Miên khô, hưng phấn định bò dậy xem điện thoại.

Vừa mới xoay Chu Tẫn ôm chặt lấy từ phía . Chu Tẫn rúc đầu hõm vai , giọng dính dính chùm chùm: "Bé cưng, cũng thể là quà sinh nhật của em mà."

Hứa Miên: "..."

Hứa Miên đầy ghét bỏ vòng tay vỗ vỗ đầu Chu Tẫn, kết quả nắm lấy tay buông hôn loạn xạ. Hứa Miên giãy giụa, Chu Tẫn càng lấn tới hôn lên cổ , vùi mặt cổ áo sơ mi rộng thùng thình, giọng trầm đục phát từ bên trong.

"Sao bé cưng mặc đồ của ?" Chu Tẫn hít một thật sâu, cứ thế ngửi da thịt Hứa Miên.

Thực sự giống mấy tên sát nhân biến thái trong phim, cảm giác như giây sẽ cắm d.a.o tim bằng.

Hứa Miên mặt dày cãi cố: "Đồ của em mà."

"Trên bé cưng mùi của ." Chu Tẫn vẫn biến thái ngửi lung tung.

"Chẳng mặc bộ bao giờ ?" Hứa Miên dứt lời lập tức cảnh giác, cảm giác sập bẫy . Nghe thấy tiếng trầm đục của Chu Tẫn bên trong áo, tức giận đá hai cái.

Chu Tẫn cực kỳ hùng hồn: "Giờ thì mùi của , và cả mùi của bé cưng nữa."

Mặt và tai Hứa Miên đỏ thành một dải, hiểu Chu Tẫn thể thốt mấy lời như thế, còn thì hổ đến mức mở miệng nổi, cũng bảo ngậm miệng vì sợ sẽ thêm điều gì kinh thiên động địa hơn. Cậu dứt khoát dùng sức xoay lên Chu Tẫn, một mạch dùng tay bịt miệng lấy miệng chặn luôn.

Hứa Miên nghi ngờ Chu Tẫn thực chất là cố ý chọc giận để lấy miệng chặn miệng . Rõ ràng là Hứa Miên chặn , giờ thành Chu Tẫn chiếm thế chủ động. Hứa Miên chẳng hiểu nhiều năng lượng đến thế, đều là con như , Chu Tẫn bận rộn cả ngày trời vẫn còn sung sức chứ.

Hoàn quên mất ban đầu định đợi về để ôm hôn dỗ dành.

thì tất cả đều là của Chu Tẫn.

Sức lực Chu Tẫn lớn, Hứa Miên mà vẫn xoay cho chóng mặt. Chiếc áo sơ mi quá rộng, căn bản cần cởi cũng thấy tiện.

Hứa Miên thề là sẽ vứt luôn bộ của trong tủ đồ, và sẽ bao giờ mặc đồ đôi nữa. Cậu thể hiểu nổi thích chui trong áo mà làm bậy, còn ngừng thì thầm bên tai rằng chỗ mùi của , chỗ mùi của .

Hứa Miên thẹn c.h.ế.t, nhưng cơ thể thành thật, đôi tay cũng thành thật mà ôm lấy tay Chu Tẫn. Cậu cố gắng hết sức nhưng vẫn run rẩy ghé tai : "Anh ... làm đến cuối cùng ?"

Cậu hổ c.ắ.n tai Chu Tẫn.

Chu Tẫn thở dốc nặng nề nhưng lời nào, chỉ chằm chằm. Hứa Miên thấy hổ đến cực hạn, đành khó khăn dõng dạc tuyên bố: "Em thích ."

Một lời thích thật khó khăn và trắc trở.

Trong lòng chua xót mãn nguyện, như thể linh hồn trống rỗng bấy lâu lấp đầy.

Hứa Miên run rẩy nâng gương mặt Chu Tẫn lên, nước mắt tự chủ mà rơi lã chã, giọng cũng nghẹn ngào: "Em... em yêu ."

Cậu nghĩ Chu Tẫn chắc chắn chờ đợi lâu .

Chờ đích mở lời thích, yêu.

Loading...