Đùi Hứa Miên cọ đến đỏ ửng, còn rát, Chu Tẫn bèn banh chân để bôi thuốc, bôi một hồi vùi mặt Hứa Miên: "Bé cưng cần nữa ?"
Lại bắt đầu phát bệnh đấy ?
Sao mà thể thiếu cảm giác an đến mức cơ chứ.
Hứa Miên cạn lời, xoa xoa đầu Chu Tẫn.
So về mức độ đáng thương thì rõ ràng bây giờ đáng thương hơn nhiều, làn da chẳng chỗ nào cho nổi, chân thì đau như .
Kết quả là Chu Tẫn bây giờ trưng bộ dạng tội nghiệp.
Hứa Miên hít sâu một .
Chu Tẫn liền c.ắ.n chỗ nhiều thịt nhất , uất ức ngước mắt .
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên chỉ còn cách tự che mắt : "Không chuyện cần ."
"Bé cưng hài lòng với tiền lương của ." Giọng Chu Tẫn vẻ xuống tinh thần.
Ai mà thích loại tiền lương chứ!
Hứa Miên tuyệt vọng nhắm nghiền mắt: "Rất hài lòng."
Chu Tẫn c.ắ.n xong miếng thịt đó chuyển sang c.ắ.n chỗ khác, rõ ràng Hứa Miên là dấu vết để nhưng vẫn thấy thỏa mãn, trong cơ thể Hứa Miên cũng là thứ của .
Chu Tẫn chẳng hề che giấu d.ụ.c vọng của bản , giọng tràn đầy sự kìm nén: "Bé cưng hài lòng, bé cưng cần , bé cưng ngủ chung giường với ."
Hứa Miên cố gắng hết sức để giữ tư thế , chân mềm, eo mỏi, mà lòng cũng mềm nhũn .
Chu Tẫn chắc chắn thừa sợ nhất chiêu nào.
Chỉ cần Chu Tẫn cúi đầu là chịu nổi, chẳng buồn che mắt nữa mà đưa tay sờ mặt : "Không ... Em cố ý lừa thôi."
Mí mắt Chu Tẫn khẽ động, mặt đầy chữ tin.
Hứa Miên tự gây họa thì tự giải quyết, cúi đầu hôn lên trán Chu Tẫn: "Thật mà... Chu Tẫn, một căn phòng của riêng ?" Hứa Miên cảm thấy thật hổ, hồi lúc thích, yêu Chu Tẫn, thể dễ dàng thích , đòi b.a.o n.u.ô.i , nhưng giờ thật lòng yêu , những lời thật khó thốt .
"Ý em là một căn phòng riêng trong nhà em ... Kiểu như, nếu như thì chỗ cũng thể là nhà của ." Giọng Hứa Miên càng lúc càng nhỏ, sắp biến thành tiếng muỗi kêu đến nơi, hai tay căng thẳng vò đống quần áo của Chu Tẫn lót mông.
Chu Tẫn bao giờ coi nơi ở là nhà.
Kể từ khi ba qua đời, còn nhà nữa, hoặc lẽ ngay cả khi ba còn sống, nơi đó cũng chẳng coi là nhà.
Khi Chu Tẫn còn nhỏ, những phụ nhà bên dắt tay con học, bên khung cửa sổ nhỏ ngoài, hiểu tại những ba khác dắt tay con như thế.
Còn ba chỉ đ.á.n.h mắng thậm tệ những cơn say.
Sau lớn dần, Chu Tẫn còn khác nữa, chỉ rúc góc nhỏ chờ vết thương còn đau nữa.
Anh bao giờ ý định tự mua nhà, thậm chí từng nghĩ sẽ một gia đình, điều duy nhất nghĩ tới là sống sót.
Còn tại sống sót thì câu trả lời.
Giờ đây, câu hỏi đó lời đáp.
Hứa Miên bất ngờ Chu Tẫn hôn một cách mãnh liệt. Bàn tay bóp chặt lấy gáy , như thể bóp nát cổ đến nơi. Chiếc lưỡi tiến sâu, mang theo một cảm giác khoái cảm đến nghẹt thở.
Chu Tẫn chỉ hôn , ngoài việc hôn chẳng làm gì khác cả.
Hứa Miên cũng Chu Tẫn hôn bao lâu, nghi ngờ đây là họ hôn lâu nhất từ đến nay. Cậu tận mắt thấy bên ngoài từ lúc trời sáng chuyển dần sang trời tối, môi rách chảy máu, đỏ sưng vù lên.
Hứa Miên trong phòng tắm, đau đớn dùng đá lạnh để chườm môi.
Cậu hứa với Hứa Minh là buổi tối sẽ về nhà ăn cơm, kết quả bây giờ miệng sưng thành thế thì làm mà gặp ba đây.
Chu Tẫn cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, phân biệt nổi m.á.u môi là do Hứa Miên phản kháng c.ắ.n là do hôn quá lâu nên nứt nẻ nữa.
Hứa Miên sa sầm mặt tự chườm cho , chườm xong còn chườm cho cả Chu Tẫn.
Nếu Đại Tây đặc biệt dặn bảo đưa cả Chu Tẫn về nhà, thì bây giờ chỉ vứt xác ở đây một cho rảnh nợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-213.html.]
Đại Tây đích xuống bếp nấu nhiều món, Hứa Minh cũng tan làm sớm đợi ở nhà, khung cảnh thực sự giống một buổi mắt gia đình.
Vừa thấy Hứa Minh đang ở phòng khách, Hứa Miên lập tức rút tay khỏi tay Chu Tẫn, nhưng nắm chặt lấy.
Hứa Miên trừng mắt giận dữ.
Người cảnh một chút nào ?
Người bình thường gặp phụ đều căng thẳng ?
Hứa Minh vốn đang giả vờ xem tài liệu, thoáng thấy hành động của nhóc lông đen liền lạnh mặt đặt tài liệu xuống, chằm chằm hai .
Hứa Miên tiếp tục cố gắng rút tay .
Căn bản là rút nổi.
Tuyệt vọng quá mất.
Hứa Miên đỏ mặt gọi một tiếng: "Ba."
Hứa Minh lạnh lùng ừm một tiếng, mỉm với Hứa Miên một cái tiếp tục xoáy Chu Tẫn.
Chu Tẫn im lặng đối mắt với ông.
Khung cảnh mà quen thuộc thế .
Hai đóng phim điện ảnh thanh trừng lẫn đúng là phí của giời.
Chắc chắn ai cũng sẽ khen hai diễn xuất tự nhiên như thật cho mà xem.
Hứa Miên tuyệt vọng định giẫm chân Chu Tẫn một cái, thì Chu Tẫn lên tiếng , cũng gọi một tiếng: "Ba."
Hứa Minh: "..."
Cái thằng lông đen c.h.ế.t tiệt .
Tôi đồng ý cho bước chân cửa nhà họ Hứa làm con rể mà gọi ba .
Hứa Minh lạnh mặt : "Ở trong nhà đeo khẩu trang cái gì!"
"Ba, mặt con dị ứng ạ." Hứa Miên cố gắng tiêm t.h.u.ố.c ngừa cho Hứa Minh, "Anh cũng dị ứng mặt."
"Ta chê các con ." Hứa Minh cảm thấy an ủi.
Con trai ông để ý hình tượng mặt ông như , chứng tỏ coi trọng ông.
Hứa Miên chớp chớp mắt ồ một tiếng, giẫm Chu Tẫn một cái.
Hai cùng lúc tháo khẩu trang .
Hứa Minh: "..."
Hứa Minh: "..."
Hứa Minh hít một thật sâu, gương mặt vốn hung dữ và cứng nhắc nghẹn đến đỏ bừng, cuối cùng thốt một câu: "Ra cái thể thống gì !"
Đại Tây bưng thức ăn : "Ông mắng con cái làm gì! Bao giờ ông mới sửa cái nết của hả!"
Đại Tây dịu dàng Hứa Miên, nhưng khi ánh mắt rơi đôi môi của , bà cũng im lặng mất mấy giây.
Hứa Miên hổ đến mức dùng ngón chân đào một cái lỗ đất để chui xuống.
Thực sự xử Chu Tẫn, và càng xử chính vì mặc kệ cho Chu Tẫn làm bậy.
Đại Tây giữ thể diện cho Hứa Miên một cách văn minh, bà hề nhắc đến chuyện hai đứa hôn quá trớn một lời nào, lúc ăn cơm còn cho phép Hứa Minh tỏ thái độ lạnh nhạt.
Chỉ là khi thấy Chu Tẫn tự ăn, cứ nhất quyết đợi Hứa Miên ăn xong mới ăn những món thừa mà Hứa Miên ăn, biểu cảm của bà chút d.a.o động, nhưng cuối cùng vẫn gì, chỉ là ánh mắt Chu Tẫn mềm mỏng hơn nhiều.
Hứa Miên thể nán căn nhà thêm một giây nào nữa, ăn no xong là kéo Chu Tẫn rời ngay. Vừa khỏi cửa nhà, cúi đầu xuống, Đại Tây gửi tin nhắn cho .
Đại Tây: "Bé cưng , chuyện cũng cần tiết chế một chút nha."
Hứa Miên: "..."