"Hay là Miên Miên lúc nào cũng mang những kẻ danh phận về nhà?"
Một câu trần thuật bình thản, nhưng qua cứ như đem thiên đao vạn quả.
Hứa Miên tin thấy cuộc điện thoại của với Hứa Minh. Cậu dùng lực áp lòng bàn tay hai má Chu Tẫn, đẩy mạnh giữa như trừng phạt, khiến miệng Chu Tẫn chúm .
Mắt Chu Tẫn vẫn còn quần áo che khuất, chỉ còn mỗi cái miệng lộ bên ngoài.
Hứa Miên ghé sát , trao cho Chu Tẫn một nụ hôn lên môi cực kỳ thuần khiết.
Nụ hôn trong sáng khiến Hứa Miên đỏ mặt tía tai, giọng cũng run rẩy.
"Em dẫn danh phận về nhà ." Cũng may mắt Chu Tẫn đang bịt kín, nhưng Hứa Miên vẫn cảm giác như chằm chằm, cả tự nhiên, đầu như sắp bốc khói đến nơi. Cậu cố tình đưa tay che mắt Chu Tẫn , cho : "Cũng từng dẫn ai khác về nhà cả."
Hứa Miên dẫn Chu Tẫn về nhà, thực chất là đưa về căn hộ của ở gần trường học.
Chú tài xế lâu gặp chủ, chỉ ốm viện nên lo lắng. Ông cứ ngừng liếc gương chiếu hậu xem tình hình phía , nhiều đến mức đau cả mắt.
Chu Tẫn to con như thế, mà lên xe là cứ rúc lồng n.g.ự.c gầy yếu của chủ nhà ông, trông lệch tông "đau mắt" vô cùng.
Tài xế định gì đó thôi, Chu Tẫn đột nhiên nâng mí mắt, ông chằm chằm với vẻ mặt u ám.
Tài xế: "..."
Ông thầm lặng kéo tấm vách ngăn lên.
Hứa Miên chứng kiến bộ quá trình, cảm thấy mắt cũng đau lây, thật nỡ thẳng, chỉ riêng một cho yên tĩnh.
Chu Tẫn đời nào cho phép riêng, bất kể cũng dính chặt lấy, ôm cứng lấy eo , còn lén lút trầm giọng hỏi: "Không dẫn danh phận về nhà mà dẫn về, thế nghĩa là hả em?"
Hứa Miên: "..."
Cậu coi như thấy, nhắm mắt giả c.h.ế.t.
Hứa Minh làm việc cực kỳ hiệu quả. Khi Hứa Miên về đến nhà, vặn gặp nhân viên đến giao giường, còn hỏi đặt ở . Vừa hỏi, họ lén hai bàn tay đang nắm chặt của Hứa Miên và Chu Tẫn.
Không họ từng thấy đàn ông yêu , nhưng thấy ai dùng sợi chỉ đỏ buộc hai với như thế .
Chu Tẫn im lặng nhân viên khiêng giường căn phòng cạnh phòng ngủ của Hứa Miên, vẻ mặt âm trầm như đang kẻ thù.
Nhân viên giao hàng đổ mồ hôi hột lưng, dám thêm nào nữa, vội vàng lắp xong là chạy mất dép.
Người , Hứa Miên liền vỗ vỗ mu bàn tay Chu Tẫn: "Anh làm gì mà dọa chạy mất thế?"
Chu Tẫn lời nào, một tiếng cũng hửng, lườm nhân viên nữa thì sang chằm chằm Hứa Miên, sương mù trong mắt đặc quánh tan nổi.
Nhìn đến mức Hứa Miên thấy chột vô cùng.
Nếu Chu Tẫn trực tiếp hỏi, còn thể lý lẽ hùng hồn, nhưng Chu Tẫn cứ im lặng kiểu , làm thấy cứ như một gã tra nam ăn xong chùi mép, còn Chu Tẫn là hộ lý kèm.
Thiếu gia nhà giàu và hộ lý dáng cực chuẩn.
Nghe chừng cũng tệ lắm.
Hứa Miên chớp chớp đôi mắt đào hoa tình tứ, nâng lấy gương mặt lạnh lùng cứng nhắc của " hộ lý", cố tình đanh giọng: "Chu Tẫn, bệnh của em khỏi , cần chăm sóc nữa ."
Mí mắt Chu Tẫn khẽ động, mang theo một cảm giác thâm trầm, lạnh lẽo.
Hứa Miên tiếp tục chớp mắt, bằng ánh mắt ngây thơ thâm tình.
"Người chăm sóc?" Giọng Chu Tẫn trầm thấp.
Hứa Miên cũng thấy m.ô.n.g thắt .
Làm gì mà đột ngột đổi tông giọng thế hả, suốt dọc đường cứ tỏ ấm ức như sắp ?
Sao về đến nhà là bắt đầu làm màu .
Hứa Miên thận trọng "ừm" một tiếng: "Chứ , chẳng lẽ những việc làm là chăm sóc ? Từ ăn uống đến vệ sinh bao hết, còn... còn ngủ cùng nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-212.html.]
Tại việc làm thì càng lúc càng dày mặt, mà da mặt thật sự thì càng lúc càng mỏng thế , nhắc đến chuyện ngủ cùng là Hứa Miên đỏ mặt tim đập thình thịch.
Cậu cố lấy vẻ mặt đỏ bừng, ưỡn n.g.ự.c : "Giờ em khỏe , nên ... cần ngủ cùng nữa."
Lông mi của Hứa Miên dài, lúc chuyện mắt cứ chớp liên hồi, chớp nhanh, làn da trắng lạnh bỗng trở nên đỏ rực.
Chu Tẫn đặt mặt lòng bàn tay Hứa Miên: "Bé cưng."
Hứa Miên suýt chút nữa nổi da gà: "Cái gì! Không gọi em như thế, chẳng là hẹn hò ."
Danh xưng mà cứ đổi xoành xoạch thế .
Chu Tẫn chẳng thèm để ý đến , gọi bé cưng: "Anh cần ngủ cùng."
"Để bé cưng ngủ cùng thì trả bao nhiêu tiền lương đây?" Chu Tẫn dùng sức bóp chặt eo Hứa Miên, bàn tay luồn bên lớp áo.
Hứa Miên bủn rủn cả chân, thể tin nổi gã lưu manh : "Anh...!"
Đôi mắt Chu Tẫn tối sầm , ẩn chứa d.ụ.c vọng sâu thẳm: "Chi trả thế ?"
Hứa Miên: "..."
Cút.
Rốt cuộc là ai trả lương cho ai đây hả!
Hứa Miên giả vờ nổi nữa, mặt cũng chẳng thể đanh . Chu Tẫn ở xe còn dáng con , thế mà đến nơi ai là triệt để làm thú, nếu ngăn , Hứa Miên nghi ngờ hôm nay sẽ giày vò đến c.h.ế.t mất.
Hứa Miên bắt đầu gỡ tay Chu Tẫn , Chu Tẫn liền cúi xuống hôn lên mũi hôn lên môi , hôn lầm rầm: "Muốn ngủ với bé cưng, bé cưng làm hộ lý cho , trả lương cho em."
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên đúng là tự lấy đá đập chân , vất vả lắm mới tranh thủ lúc lấy mà thốt mấy chữ yếu ớt: "Không... ..."
Cậu Chu Tẫn bóp eo đẩy lùi , lùi đến khi vấp vật cản thì bệt xuống.
Dưới m.ô.n.g là chiếc giường mới mua cho Chu Tẫn, cứng.
Hứa Miên phân tâm, Chu Tẫn quỳ một chân xuống bên cạnh để hôn. Ban đầu chỉ là hôn môi, hôn một hồi bắt đầu hôn loạn xạ xuống cổ và xương quai xanh.
Dấu vết cũ còn tan, Chu Tẫn làm nó đậm thêm, còn ngậm lấy da thịt mà hỏi Hứa Miên chi trả lương như thế .
Hứa Miên trêu chọc đến khó chịu, hai tay ôm lấy eo Chu Tẫn, sờ những múi cơ săn chắc, kiên quyết , điều giọng cứ đứt quãng.
Chữ Không nuốt mất, chỉ còn hai chữ .
Đưa Chu Tẫn về nhà đúng là một quyết định sai lầm, khác gì dẫn sói nhà chứ.
Hứa Miên ngã chiếc giường mới, tuyệt vọng bịt mắt , bịt một hồi chuyển sang bịt miệng Chu Tẫn, cho hỏi câu dẫn danh phận về nhà nghĩa là gì nữa.
Chiếc giường mới tinh bày bừa đến hỗn loạn, Hứa Miên gom đống quần áo cũng hỗn độn kém của ném thẳng mặt Chu Tẫn, giận dỗi lưng .
Chu Tẫn liền dán sát , gọi một tiếng Miên Miên đầy mê hoặc.
Hứa Miên thèm để ý.
"Miên Miên hài lòng với mức lương ?" Chu Tẫn mặt dày mày dạn, tự hỏi tiếp.
Hứa Miên chẳng dám thẳng hai chữ tiền lương nữa.
Đáng lẽ nên đùa giỡn linh tinh, giờ thì .
Rõ ràng thừa Chu Tẫn là kẻ giỏi mượn gió bẻ măng mà.
Hứa Miên bực đạp chân Chu Tẫn, đạp một hồi thấy sai sai, Chu Tẫn đang cọ loạn lên đùi .
Người thể lực thế !
Chẳng mới hạ sốt !
Hết sốt là bắt đầu phát tình đúng !