Sự chú ý của Hứa Miên đều va việc Chu Tẫn trả hết nợ.
Nếu nhớ lầm, mấy tên đòi nợ đó là mấy trăm nghìn chứ mấy chục nghìn, đây là một con cực lớn đối với cả và Chu Tẫn.
Hứa Miên vỗ vỗ đầu Chu Tẫn, chân thành khen ngợi: "Giỏi quá mất."
hổ danh là đại phản diện mà.
Thật sự đầu óc kiếm tiền.
"Tớ thấy sạch sẽ." Chu Tẫn trả hết nợ, chừng sẽ con đường cũ, đường cũ thì lẽ sẽ biến thành đại phản diện.
dù Chu Tẫn thật sự biến thành đại phản diện như nguyên tác nữa, Hứa Miên cũng thấy bẩn. Chu Tẫn ép, hại mà thôi.
Nếu tại nguyên chủ, cuộc sống vốn đang của thể xảy biến hóa nghiêng trời lệch đất như thế, đến cả đại học cực khổ thi đỗ cũng . Sau đổi đời, làm nhiều việc như cũng chỉ vì để sống tiếp. Để sống thì gì mà bẩn bẩn chứ? Anh cũng cố ý hại vô tội. Anh chỉ xử lý những kẻ từng tổn thương thôi.
Trong nguyên tác, Chu Tẫn tuy làm đủ chuyện ác, nhưng thực sự làm hại chỉ những kẻ từng nh.ụ.c m.ạ và làm tổn thương , chẳng qua là đem những đau khổ từng chịu đựng trả gấp bội mà thôi.
Hứa Miên chớp chớp mắt, sờ khuôn mặt thô ráp của Chu Tẫn: "Có điều đừng làm những việc nguy hiểm đó nữa."
"Mạng của lắm đấy."
"Sau thiếu tiền thì tìm tớ." Nghĩ đến những khổ cực Chu Tẫn từng chịu, những nỗi đau trong nguyên tác, Hứa Miên nỡ lòng nào trách mắng coi trọng mạng sống nữa: "Cơ thể bây giờ là của tớ, mạng của bây giờ cũng là của tớ luôn."
Hứa Miên xong chính cũng thấy thẹn thùng. là bây giờ đang bao dưỡng Chu Tẫn, nhưng lời cứ như mua đứt Chu Tẫn . Còn đặt rõ vị trí giữa và Chu Tẫn. Cứ như tiền là thể làm xằng làm bậy, mua bán mạng bằng.
"Được." Chu Tẫn đồng ý cực kỳ dứt khoát.
Hứa Miên: "."
Cậu thể từ chối một chút ?
Rõ ràng Chu Tẫn là trọng lòng tự trọng.
Lúc bao dưỡng, còn g.i.ế.c .
Bây giờ cho tiền, thậm chí bảo chủ động đòi tiền, chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.
Quả nhiên tiền mua tiên cũng đúng ?
Hứa Miên bất lực đẩy , Chu Tẫn vùi mặt cổ .
Bên ngoài, cô gái giường bên chơi xong game, đang buôn chuyện với bạn trai, đang nửa chừng cô gái bỗng hỏi: "Hai họ đó lâu nhỉ? Đang làm gì thế?"
Hứa Miên: "."
Chu Tẫn đang hôn cổ .
Hứa Miên nổi giận: "Tớ cơ thể là của tớ, tớ làm gì thì mới làm cái đó!"
Chu Tẫn cầm tinh con ch.ó ?
Cổ cái gì mà c.ắ.n hoài .
"Suỵt, Miên Miên nhỏ tiếng thôi, thấy đấy." Chu Tẫn c.ắ.n cổ , rảnh rỗi nhắc nhở.
Cảm ơn ha!
Hứa Miên nổi khùng mà dám, chỉ thể nghiến răng đẩy , động tác quá mạnh khiến lưng đập cửa phát tiếng động lớn.
"Tiếng gì ? Đánh ?" Bạn trai cô gái giường bên là một thẳng nam chính hiệu, cũng là duy nhất trong phòng bệnh thật sự coi Hứa Miên và Chu Tẫn là bạn học.
Anh sợ hai đ.á.n.h trong nhà vệ sinh, chẳng thèm thấy ánh mắt hiệu của bạn gái , vội vàng chạy tới gõ cửa.
Gõ vài cái, bên trong phát tiếng "rầm", cửa mới mở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-163.html.]
Hứa Miên ôm cổ, mặt lạnh lùng , tóc tai rối bời, quần áo cũng xộc xệch.
"Cậu chứ?!" Nam sinh lo lắng. Chu Tẫn cao to như thế, dù thương thì Hứa Miên cũng đối thủ.
Hứa Miên khẽ "ừm" một tiếng, lắc đầu, đầu chẳng dám ngẩng lên thẳng ngoài.
Chu Tẫn đúng là đồ con chó. Anh c.ắ.n lên cổ một cái để dấu rõ mồn một, lúc nãy Hứa Miên khó khăn lắm mới đẩy , soi gương thấy cái cổ , suýt chút nữa là g.i.ế.c đền mạng ngay tại chỗ.
"Thật sự chứ?" Nam sinh vẫn lo lắng, bóng lưng Hứa Miên rời , càng khẳng định hai chắc chắn đ.á.n.h .
Chu Tẫn ở bên trong , cũng đóng cửa. Nam sinh dám hỏi Chu Tẫn. Bộ dạng hung thần ác sát đó của Chu Tẫn, lỡ mà nổi giận thật, chừng đ.á.n.h luôn cả thì xui tận mạng.
Nam sinh điều bên giường bạn gái, lắc đầu với cô .
Cô gái: "Anh đừng quản." Chuyện yêu , ngoài như họ nên xen .
"Anh sợ đ.á.n.h thương." May mà chỗ là bệnh viện. Đánh thương thì nhập viện luôn cũng tiện.
Cô gái: "Đầu là đầu heo ?" Cô lười giải thích với bạn trai, ngó về phía nhà vệ sinh mấy mới thấy Chu Tẫn .
Chu Tẫn cũng ngoài. Vừa xem điện thoại.
Chu Tẫn: [Anh trai ]
Bé cưng: [Mặc xác tớ ]
Hứa Miên giận thật. Chu Tẫn tự nhiên làm dấu vết đó cổ , khiến chẳng dám để ai thấy. Cậu chẳng xa, lao thẳng đến cửa hàng tiện lợi trong bệnh viện mua băng cá nhân.
Hứa Miên: [Ai là của !] Người còn cần mặt mũi .
Chu đại biến thái: [Miên Miên là ]
Chu đại biến thái: [Miên Miên còn về ]
Cậu thể về ? Cậu thể bỏ mặc Chu Tẫn viện một . Cho dù Chu Tẫn thể tự lo liệu, cũng yên tâm. Lỡ như nửa đêm vết thương Chu Tẫn đau thì , đau đến mức gọi bác sĩ thì tính thế nào? với tính cách của Chu Tẫn, chắc chắn sẽ c.ắ.n răng chịu đựng một .
Hứa Miên tiếp lời, dứt khoát trả lời tin nhắn nữa, thẳng cửa hàng tiện lợi hỏi nhân viên lấy băng cá nhân, trả tiền xong thì thấy chào . Giọng quen tai.
Quay đầu . Là một gương mặt quen.
Người đó mặc đồ bệnh nhân, tay treo cổ, đầu quấn băng gạc, thương tích vẻ nặng. Thấy Hứa Miên , nọ phấn khích đến mức hận thể múa may cuồng: "Không ngờ vẫn còn nhớ nha! Sao cũng đến bệnh viện ?"
Không.
Không hề.
Không nhớ.
Hứa Miên gượng : "Anh là?"
Người nọ cũng thấy ngại, lập tức : "Là nè, hôm nọ ở quán bar xin phương thức liên lạc xong khen là bạn trai mặt dày ."
Hứa Miên: "..."
Đủ . Tôi nhớ là ai , cũng cần tự giới thiệu kiểu đó . mà mặc quần áo là nhận hả tên cơ bắp?
Hứa Miên khẽ "ồ" một tiếng, liếc khối cơ bắp cuồn cuộn giấu lớp áo bệnh nhân. Bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình mặc chẳng thấy rộng chỗ nào, trái trông như áo bó sát. Hơi kỳ kỳ. Nhìn thêm cái nữa.
tên cơ bắp còn tưởng Hứa Miên đang quan tâm : "Hôm đó đ.á.n.h boxing thua nên nhập viện luôn, sắp viện ."
Hứa Miên "ồ" thêm tiếng nữa. Người đ.á.n.h nhập viện chính là cái gã "bạn trai" trong miệng đấy. Hứa Miên chỉ Tóc Vàng tên cơ bắp đ.á.n.h thua nhập viện, chứ ngờ thương nặng đến thế, đến cả đầu cũng thương. loại boxing ngầm thương là chuyện thường. Không thương thì Chu Tẫn sẽ thương.
"Cậu thương ?" Thấy Hứa Miên ôm cổ , tên cơ bắp lo lắng.
Hứa Miên: "." Tất cả là tại Chu Tẫn. Hứa Miên ậm ừ gật đầu.