Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 160

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-05 06:13:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôi bỏ , cái bầu khí chen chân nổi cũng chẳng thèm cưỡng cầu làm gì.

Bạn nữ buồn chán bắt đầu nghịch điện thoại, lúc ngẩng đầu lên , vặn đối mắt với Chu Tẫn.

Chu Tẫn chỉ liếc cô một cái, ánh mắt cực kỳ đáng sợ.

cúi xuống , ánh mắt trở nên vô cùng dịu dàng.

Bạn nữ: "."

Chu Tẫn viện vài ngày, , chỉ Hứa Miên tất bật ngược xuôi, còn chạy về nhà Chu Tẫn để lấy quần áo.

Hứa Miên chìa khóa nhà nên cửa thuận lợi, cũng quần áo Chu Tẫn để ở , chỉ là lúc lấy quần lót cho thì tâm trạng sang chấn.

từng chạm qua hàng thật, vẫn cảm thấy tại cách giữa với thể lớn đến .

Cậu chẳng thêm giây nào nữa, cứ thế vơ hết quần áo nhét đại túi.

Chu Tẫn cũng nhiều đồ, cái túi trông vẫn trống rỗng. Hứa Miên xách túi xuống lầu, lúc sắp đến cổng thì chạm mặt mấy ngược chiều.

Bọn chúng ăn mặc theo kiểu lưu manh, vẻ mặt hung tợn, tên đầu bước khập khiễng, mặt còn một vết sẹo dài.

Chắc dân cư ngụ ở đây.

Hồi Hứa Miên còn sống ở khu nắm rõ các hộ dân , đơn nguyên mà Chu Tẫn ở chỉ tầng hai là một cụ già sống đơn độc.

Cụ già thể tự chăm sóc bản , con cái đều ở gần nên chỉ thuê bảo mẫu đến nấu cơm, đút ăn hàng ngày. Hôm Tết , đèn nhà cụ còn chẳng thèm bật.

Hứa Miên ngang qua bọn họ, đối mắt với tên mặt sẹo vài giây ngắn ngủi.

Tên mặt sẹo khập khiễng bước lên lầu: "Khu vẫn còn dọn đến ở ?"

"Chắc , ai mà rảnh háng ở cái xó ." Đàn em của tên mặt sẹo đầu quấn băng gạc, ôm đầu Hứa Miên: "Thiếu gia nhà nào thế , lẽ chỗ sắp giải tỏa ? Nếu mà giải tỏa thật thì mau mau chiếm lấy căn nhà của thằng nhãi . Này, chuyện với mày đấy."

Hứa Miên đây gặp ít loại , môi trường sống định sẵn là giao thiệp với hạng như thế.

Trước đây bọn chúng đuổi theo đòi tiền, trêu nổi nên chỉ trốn.

Hứa Miên đanh mặt thèm đếm xỉa, chỉ liếc tên đó một cái.

Cậu cũng bỏ chạy, còn cố ý bước chậm để cho bọn chúng thấy rằng: Tôi sợ các nhé.

Thấy , tên quấn băng gạc c.h.ử.i thề một tiếng: "Cái thái độ gì thế ."

Hứa Miên còn kịp làm gì, tên mặt sẹo tát một cú: "Thôi , đừng quên chúng đến đây làm gì. Thằng nhãi đó hôm nay nhà thì đập nát nhà nó cho tao."

Đại ca của bọn chúng cũng chẳng thiết tha gì Chu Tẫn.

Chu Tẫn hết đến khác đ.á.n.h thương của bọn chúng, đầu là tên mặt sẹo, đại ca vẫn cho phép làm quá tay; thứ hai là đàn em của , mà vẫn là Chu Tẫn chủ động gây sự.

Tính tình đại ca bọn chúng đến thế .

Nếu Chu Tẫn nể tình nghĩa bao nhiêu năm qua, đại ca cũng sẽ cho Chu Tẫn thêm cơ hội nào nữa.

Lần bọn chúng đến là để bắt Chu Tẫn trả sạch cả vốn lẫn lời. Cha nó năm đó nợ mấy chục nghìn, giờ lãi đẻ lãi con lên tới cả mấy trăm nghìn .

Bởi mới đại ca bọn chúng bao giờ làm ăn lỗ vốn. Nếu lúc đó cưỡng ép Chu Tẫn giao căn nhà nát gán nợ, thì bây giờ đào tiền .

Thằng nhãi Chu Tẫn nếu điều thì còn đội ơn đại ca vì bao năm qua giục nợ.

Nếu Chu Tẫn tiền trả, bọn chúng sẽ đập nát nhà , bắt làm thuê cho bọn chúng trừ nợ.

Làm gì cũng .

Bất kể Chu Tẫn .

Đến lúc đó bọn chúng cũng thể trả thù.

Còn về chuyện trường học ư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-160.html.]

Nợ nhiều tiền như thì cũng đừng hòng học nữa.

Tên mặt sẹo lười dây dưa với Hứa Miên, trực tiếp hô hoán đàn em chạy lên lầu.

Chạy nửa đường, bỗng thấy gì đó sai sai.

Bọn chúng đến đây bao nhiêu , đối với cư dân trong tòa nhà , thậm chí là cả khu phố đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Cái xó xỉnh cho bọn chúng còn chẳng thèm ở, chi đến con trai lúc nãy.

Chiếc áo khoác tên đó cũng vài chục nghìn là ít.

"Mẹ kiếp, xem thằng nhãi lúc nãy còn ở đó ." Tên mặt sẹo lập tức bảo đàn em tìm Hứa Miên.

Trong tòa nhà làm gì còn bóng dáng Hứa Miên nữa.

Đến cái bóng cũng chẳng thấy .

Hứa Miên đang nấp ở lối cầu thang của tòa nhà kế bên, thò đầu quan sát.

Tên quấn băng gạc đảo một vòng lầu, thấy hậm hực chạy ngược lên.

Hứa Miên ngoài ngay, đợi một lúc, xác nhận ai chạy mới gọi điện báo cảnh sát.

Tố cáo ở đây đột nhập gia cư bất hợp pháp.

Tận mắt thấy cảnh sát chạy lên áp giải , Hứa Miên mới ôm đống quần áo của Chu Tẫn rời khỏi, khi về bệnh viện còn ghé qua trung tâm thương mại gần đó dạo một vòng.

Cậu mua quần áo mới cho Chu Tẫn, còn mua cả cho nữa.

Quần áo mặc bây giờ đều là các thương hiệu định kỳ gửi đến nhà họ Hứa, Hứa Miên kén chọn, gì mặc nấy, giờ mua đồ cho Chu Tẫn, tự dưng cũng mua.

Lúc thì tay , lúc về Hứa Miên xách theo một đống đồ, nhét đầy ắp cả tủ đồ của Chu Tẫn.

Ai thì tưởng Chu Tẫn chỉ viện vài ngày, ai tưởng tính cắm rễ luôn trong đống quần áo mất.

"Cái của ."

"Cái của tớ."

"Của tớ."

"Của tớ."

"...Tớ..." Giọng Hứa Miên nhỏ dần.

Đã sắm đồ cho Chu Tẫn cơ mà, là đồ của thế .

Hứa Miên chột bới tới bới lui trong đống túi giấy, cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc của Chu Tẫn: "Của ."

"Của ?" Chu Tẫn giường tĩnh dưỡng, giờ đang tựa thành giường Hứa Miên lôi quần áo .

Hứa Miên gật đầu lia lịa: "Của đó! Cái cũng là của ! Cả cái nữa!"

Hứa Miên vơ lấy đống quần áo của Chu Tẫn khó khăn lắm mới tìm , nhét hết lòng .

"Đồ đôi ?"

Hứa Miên mua đồ mùa xuân, áo len mỏng, áo hoodie mỏng. Những bộ đồ trong mắt Hứa Miên chẳng gì khác biệt, ngay cả những bộ đồ hiệu gửi đến nhà họ Hứa cũng .

Cậu đây mặc đồ quyên góp cho viện mồ côi. Từ nhỏ đến lớn phát triển chậm, cũng cao lắm, khi nghiệp cấp hai là chẳng cao thêm phân nào, quần áo mặc lâu. Ông chủ chỗ làm thuê thấy đáng thương, quần áo giặt đến xù cả lông cũng nỡ vứt, liền đem quần áo của con cho , Hứa Miên cũng mặc lâu.

Hứa Miên bây giờ cứ thấy cái nào hợp mắt là mua, tất thảy đều là hai màu trắng đen cơ bản, màu đen cho Chu Tẫn, còn màu trắng là mặc.

Chu Tẫn mở miệng, Hứa Miên cảnh giác liếc sang giường bên cạnh, dùng ánh mắt cảnh cáo : "Cậu đừng bậy."

"Tôi sai chỗ nào ." Chu Tẫn lôi đống quần áo như trưng bày, "Họa tiết giống hệt ."

"Không đồ đôi thì là cái gì." Chu Tẫn khẽ nheo mắt, giọng điệu như đang phiền muộn lắm: "Miên Miên mặc đồ đôi với thì cứ , cần ngại."

Ai thèm mặc đồ đôi với chứ!

Loading...