Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 149

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-04 17:24:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

C.h.ế.t quách cho .

Bây giờ đang xổm Chu Tẫn thế chứ.

Bị Chu Tẫn bế như bế trẻ con thế chứ.

Rốt cuộc Chu Tẫn làm mà bế như hề lung lay chút nào.

Suy tính , tất cả đều là của Chu Tẫn!

Ai mướn ban ngày ban mặt Chu Tẫn ở ngoài giở trò lưu manh!!!

Hứa Miên thẹn quá hóa giận, hung hăng giẫm giữa hai chân Chu Tẫn, nhưng sợ giẫm hỏng thật, dù đây cũng là mạng sống thứ hai của Chu Tẫn, lúc thực sự hạ chân dám dùng sức.

Chu Tẫn rên khẽ một tiếng.

“Tớ cấm phát bất cứ âm thanh nào, giày tớ Chu Tẫn!” Hứa Miên đỏ mặt tía tai vùng vẫy trèo xuống khỏi Chu Tẫn, chẳng dám thêm lấy một cái, lên bồn hoa cuống cuồng tìm giày.

Cậu đúng là nên lén lút theo Chu Tẫn ngoài mà.

Hứa Miên tìm thấy giày của , rõ ràng thấy Chu Tẫn cởi giày cho , để ngay chỗ hai đang .

Sao giờ biến mất .

Bất đắc dĩ, Hứa Miên đạp Chu Tẫn một cái, buộc lòng đầu : “Giày tớ .”

Vẻ mặt Chu Tẫn vẫn như thường, mới công khai giở trò lưu manh xong.

Chu Tẫn gì, miệng mím chặt, chỉ ngước mắt Hứa Miên.

Hứa Miên: “...” Hứa Miên hết cách , thốt hai chữ lạnh lùng: “Nói .”

Chu Tẫn lúc nên lời thì , lúc nên lời thì lời đến lạ.

Tuyệt đối là cố ý.

“Ở đây.” Chu Tẫn lấy đôi giày của Hứa Miên từ phía lưng , nhưng để tự mang , mà tiên lôi đôi tất từ trong túi áo , rằng túm lấy cổ chân Hứa Miên để tất cho .

Hứa Miên đạp , cũng tự tất.

Từ nhỏ đến lớn, đây là đầu tiên khác hầu hạ tất cho.

sức Chu Tẫn lớn, giữ chặt, cho tự cử động, còn trầm giọng bình thản: “Miên Miên còn quậy nữa, sẽ nhịn hôn đấy.”

Nhất định là đe dọa.

Rốt cuộc ai mới là kim chủ đây.

Tại biến thành Chu Tẫn đe dọa .

“Cậu nên về làm việc .” Hứa Miên nhắm mắt , vùi mặt đầu của khăn quàng cổ, bắt đầu đuổi .

Hứa Miên vốn dĩ đây cùng Chu Tẫn, giờ thì hận thể xuyên về quá khứ để ngăn cản chính kẻ theo Chu Tẫn đến tận đây.

“Tớ về nhà , nỗ lực kiếm tiền nhé.” Hứa Miên vỗ vỗ đầu Chu Tẫn đầy vẻ khích lệ, “Nếu thiếu tiền quá thì cũng thể hỏi tớ, hoặc xin tớ ứng tiền lương, còn cả tiền hôm nay bôi t.h.u.ố.c cho tớ nữa, lát nữa tớ sẽ chuyển khoản cho , đây cũng là chi phí phát sinh, bôi t.h.u.ố.c cũng vất vả .”

Lúc cần khích lệ thì vẫn khích lệ thôi.

Chu Tẫn nỗ lực kiếm tiền như , chắc chắn khích lệ .

Không chỉ khích lệ, mà còn nghĩ cách chuyển thêm nhiều tiền cho Chu Tẫn mới .

Chu Tẫn quỳ một chân giúp Hứa Miên mang giày xong, đôi mắt đen thẳm động đậy, “Cảm ơn Miên Miên.”

Xem là thiếu tiền thật , đột nhiên khách sáo như làm Hứa Miên kịp thích ứng, chớp mắt, dậm chân xuống đất một cái, Chu Tẫn liền nắm lấy tay : “Tôi đưa Miên Miên về nhà mới nỗ lực kiếm tiền, Miên Miên.”

Chu Tẫn nghiêm túc thế , Hứa Miên càng quen, cứ thấy sai sai ở đó, nhưng mặt Chu Tẫn chẳng điểm gì kỳ quái, Hứa Miên lưỡng lự một chút, “Ờ, thôi.”

Hứa Miên chạy ngoài theo dõi Chu Tẫn, cho Đại Tây và Hứa Minh , đương nhiên cũng nhờ tài xế đưa , tự bắt xe, giờ Chu Tẫn đưa về, Chu Tẫn để bắt xe mà dùng chiếc xe ba bánh ở chợ hoa.

Xe ba bánh còn mui che gió, Hứa Miên đầu loại xe , thấy hề xóc nảy chút nào, trái còn mới lạ.

Có điều cấu hình xe ba bánh lắm, leo lên nổi con dốc của nhà chính nhà họ Hứa, mấy ông chủ tới giao hàng lái xe tải.

Chu Tẫn dừng xe ba bánh ở con đường phía ngoài, Hứa Miên liền kéo cửa xe.

Tay còn chạm tới tay nắm cửa, Chu Tẫn đột nhiên nắm lấy cổ chân lôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-149.html.]

Hứa Miên kịp phòng , nửa suýt chút nữa ngã nhào lên Chu Tẫn, may mà kịp thời chống tay lên vai mới tránh tai nạn.

“Sao thế?” Hứa Miên ngơ ngác chống vai Chu Tẫn định chỗ cũ.

Chu Tẫn liền đột ngột áp trán trán , dùng mũi cọ cọ lên mũi .

Động tác thật quen thuộc.

Hứa Miên lập tức cảnh giác.

Cứ thấy chẳng chuyện gì lành.

Mí mắt Chu Tẫn khẽ động, giọng thấp: “Miên Miên cho tiền, nên báo đáp Miên Miên .”

“Đó chẳng là tiền bôi t.h.u.ố.c ?” Trong lòng Hứa Miên chuông cảnh báo reo vang.

Miên Miên cho tiền, là để mua cơ thể của .” Ánh mắt Chu Tẫn sâu, “Miên Miên lâu hôn .”

Chu Tẫn càng càng vẻ ủy khuất.

Lâu lắm .

Cậu thấy cũng lâu lắm .

Chẳng mới chuyện của mấy ngày thôi .

Hứa Miên há há miệng.

Chu Tẫn: “Miên Miên khác ?”

“Tớ khác hồi nào!” Hứa Miên tự dưng thấy một chiếc nồi lớn từ trời rơi xuống đầu .

Cậu đừng suốt ngày nghi thần nghi quỷ như thế !

Vừa nãy ở ngoài Chu Tẫn , giờ xung quanh còn ai nữa, mới bày bộ dạng bắt đầu tính sổ : “ Miên Miên thấy .”

Hứa Miên: “... Chính cũng tớ là khẩu thị...”

Không đúng, chẳng khác nào thừa nhận bản gặp .

“Cậu đừng ngậm m.á.u phun , đổi trắng đen.” Hứa Miên lập tức đổi giọng.

Chu Tẫn áp mặt sát tai Hứa Miên, nắm lấy tay , cứ thế cọ loạn bên tai : “Vậy tại Miên Miên hôn ?”

Đủ nhé.

Cậu tưởng cứ đổi trắng đen đào hố cho tớ là tớ sẽ nhảy chắc.

Hai ngày buông thả đó thể để nó trôi qua .

Đó đều là lầm phạm khi kiềm chế bản , thể để nó trôi qua .

Bây giờ cải tà quy chính làm cuộc đời .

Hứa Miên nhắm mắt , vành tai bỗng nóng bừng.

Chu Tẫn hôn tai .

Sống lưng Hứa Miên cứng đờ, Chu Tẫn vẫn ở bên tai lải nhải: “Là cảm thấy bẩn ?”

“Là cảm thấy làm sai ?”

Bình thường Chu Tẫn lạnh lùng lắm, giờ chuyện đầy vẻ thất vọng, cảm giác như sắp đến nơi.

Bàn tay Hứa Miên định đưa đẩy bỗng khựng giữa trung.

“Cậu chẳng làm gì sai cả.” Hứa Miên thể thấu hiểu sự tự ti của Chu Tẫn.

Sự tự ti khắc sâu xương tủy, bóng ma tuổi thơ dùng cả đời để chữa lành.

Không chỉ vài câu là khỏi ngay .

“Vậy Miên Miên thể hôn một cái ?” Chu Tẫn nắm lấy tay Hứa Miên áp lên mặt , còn dắt ngón tay sờ soạn mặt .

Vừa sờ, đưa mặt sát xuống mắt Hứa Miên, giống như Hứa Miên đang nâng mặt định hôn .

Ánh mắt Chu Tẫn sâu, như hút Hứa Miên trong, mang theo sự lấy lòng và hèn mọn.

Loading...