Hứa Miên mím môi, nhỏ giọng đáp: "Chẳng thấy ai cả."
"Chẳng thấy mà lén lút bám đuôi ?" Chu Tẫn cúi đầu, kề sát khuôn mặt tầm mắt Hứa Miên, trán chạm trán với , thở quyện : "Miên Miên thật là khẩu thị tâm phi."
Chu Tẫn áp mũi mũi Hứa Miên, khẽ : "Ông chủ đang chúng kìa, Miên Miên."
Đây chắc chắn là đe dọa! Dưới lớp khăn quàng và mũ len, mặt Hứa Miên đỏ bừng đến tận mang tai. Dù khác thấy mặt , nhưng vẫn cần giữ chút liêm sỉ chứ.
Hứa Miên xụ mặt, đầu , nắm chặt lấy tay Chu Tẫn kéo rời khỏi nơi thị phi . Lúc chợ hoa vẫn đông khách lắm, Hứa Miên tìm một con hẻm cụt vắng vẻ. Vừa tới nơi, lập tức hất tay Chu Tẫn , giữ cách, giấu hai bàn tay lưng cho , càng cho chạm . Cậu trừng mắt Chu Tẫn đầy khí thế, kịp mắng câu nào thì bất ngờ kéo tuột lòng, ôm chặt lấy.
Hứa Miên ngẩn . Chu Tẫn vùi đầu bên tai , trầm giọng: "Xin Miên Miên."
Anh cúi đầu nhận quá nhanh, nhanh đến mức cho Hứa Miên cơ hội phản ứng. Thực cũng ý trách . Chu Tẫn thiếu tiền nên làm kiếm tiền, làm gì sai chứ.
"Cậu xin cái gì?" Hứa Miên nỡ đẩy , giọng mềm quá nửa: "Cậu làm gì sai ."
"Tôi nên giấu Miên Miên, khiến em lo lắng." Thái độ Chu Tẫn vô cùng chân thành, nhưng dường như trong lời còn ẩn chứa một tầng ý nghĩa khác.
Hứa Miên nhận đang ám chỉ chuyện khác, chỉ nghĩ đang xin vì giấu địa chỉ làm việc, lòng dâng lên niềm xót xa xen lẫn tự trách: "Ai lo cho chứ! phép cho tớ nữa!"
Hứa Miên lấy khuỷu tay thúc nhẹ bụng Chu Tẫn một cái, chú ý thấy đột nhiên cứng đờ . Cậu lẩm bẩm: "Đây chuyện gì khuất tất mà giấu, hại tớ cứ tưởng làm chuyện gì thương thiên hại lý, vi phạm pháp luật cơ đấy."
"Nghe rõ Chu Tẫn? Không giấu tớ, tớ sẽ vì làm việc chân chính kiếm tiền mà trách ." Hứa Miên lải nhải ngừng, nhất quyết thấy lời hứa từ mới chịu.
Chu Tẫn rũ mắt, trái lương tâm mà "ừ" một tiếng. Lúc hứa hẹn, dám thẳng mắt , hứa xong mới dám ngước lên bắt lấy ánh mắt Hứa Miên: "Miên Miên, giở trò lưu manh."
Hứa Miên: "."
Cậu bệnh cái tên đại phản diện ! Tớ đang xúc động bùi ngùi, còn chỉ nghĩ đến chuyện lưu manh thôi ?
Hứa Miên chỉ hận thể tát cho một cái, gằn giọng: "Cậu !"
"Vừa nãy Miên Miên bảo lưu manh mà, nếu làm thật thì lỗ quá." Chu Tẫn vùi mặt hõm cổ Hứa Miên, bắt đầu dụi dụi loạn xạ.
Cảm giác như đang ôm một con ch.ó bự . Hứa Miên: "Không, --!" Động đến chuyện là sung sức quá nhỉ!
Hứa Miên lạnh lùng đẩy Chu Tẫn , bàn tay lấy từ lưng chạm mặt Chu Tẫn tóm gọn, đưa lên môi hôn nhẹ. Hứa Miên cảm thấy trúng kế: "..."
Đến lúc nhận thì cũng kịp nữa . Chu Tẫn cứ như một tên biến thái, nắm lấy tay mà hôn lấy hôn để. Anh hôn lên những vết xước để từ hôm qua, từng chút một, vô cùng nâng niu, tựa như đang hôn lên một bảo vật vô giá.
Cả tê dại. Hứa Miên vùi mặt n.g.ự.c Chu Tẫn, dứt khoát nhắm mắt nữa. Đợi đến khi Chu Tẫn nắm tay hôn nữa, Hứa Miên mới cố ý : "Chân tớ cũng thương đấy."
"Cậu cũng hôn như thế ?" Ánh mắt Chu Tẫn tối sầm , sâu thẳm và nặng nề: "Chỉ cần Miên Miên ."
"Có ở đây ?" Chu Tẫn đột nhiên quỳ một gối xuống, bộ dạng nghiêm túc như thật, khóe môi còn vương nét .
Hứa Miên: "..." Bắp chân bắt đầu run rẩy. Cút ngay cái đồ biến thái !
Động tác của Chu Tẫn nhẹ. Bên ngoài trời lạnh, nhưng Hứa Miên chẳng thấy lạnh chút nào, trái thấy nóng, chỗ nào cũng nóng bừng, chân nóng và tim cũng nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-148.html.]
Đôi mắt đào hoa lộ ngoài mũ len chớp chớp, Hứa Miên chậm chạp tháo chiếc khăn quàng cổ của , quấn lên cổ Chu Tẫn.
Chu Tẫn ngẩng đầu, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên. Hứa Miên đỏ mặt quấn cho hai vòng khăn, còn vỗ vỗ lên đó: "Mặc ít thế , đừng để cảm lạnh."
Vì làm việc nặng nên Chu Tẫn chỉ mặc một chiếc áo phông mỏng manh, cổ áo còn hở cả gió . Giờ làm việc nữa, Hứa Miên chỉ sợ đông cứng mất.
"Bẩn lắm." Chu Tẫn nhét bàn chân Hứa Miên trong vạt áo để sưởi ấm: "Áo bẩn, sẽ làm bẩn khăn của Miên Miên mất."
Hứa Miên: "..." Lúc hôn tay tớ thấy tay tớ bẩn ? Lúc nhét chân tớ áo thấy áo bẩn hả?
Hứa Miên gắt: "Thế thì trả đây cho tớ!" Bàn chân đạp mạnh bụng của Chu Tẫn, tay thì với tới định giật chiếc khăn cổ .
Cơ bụng của Chu Tẫn căng cứng , thở cũng trở nên nặng nề hơn. Hứa Miên vặn đạp trúng vết thương lành của .
Chu Tẫn tóm chặt lấy cổ chân Hứa Miên, ánh mắt sâu thẳm đầy nguy hiểm: "Miên Miên quyến rũ ở ngoài đường ?"
Hứa Miên vẫn còn đang cầm một đầu khăn quàng cổ, thấy lời thì ngẩn trong giây lát.
Cậu đang cái lời xằng bậy gì thế hả! Ai quyến rũ chứ!
"Cậu năng linh tinh cái gì đấy!" Hứa Miên cảm thấy da gà da vịt nổi hết cả lên, theo bản năng cúi đầu về phía nơi nên .
Chu Tẫn mặc chiếc quần khá rộng rãi, nhưng dấu vết vẫn lộ vô cùng rõ rệt. Trước đây Hứa Miên chẳng bao giờ để ý, nhưng khi "trải nghiệm" qua , khó mà cho .
Cậu dứt lời, Chu Tẫn kéo một bàn chân của ấn xuống, đạp thẳng về phía chỗ đó.
Hứa Miên: "!!!"
Hứa Miên cảm thấy tóc gáy như dựng cả lên, hoảng hốt định phắt dậy. Thế nhưng chân vẫn còn đang đặt đùi Chu Tẫn, hành động chẳng những giúp thoát mà trái còn khiến đạp xuống nặng nề hơn, cảm nhận cũng vì thế mà càng thêm trực diện.
Hứa Miên đờ , bàn chân đang đạp Chu Tẫn thể giữ nổi thăng bằng, theo quán tính, níu chặt lấy chiếc khăn quàng ngã nhào về phía .
Lúc chẳng còn tâm trí mà quan tâm xem đạp trúng cái thứ "vô liêm sỉ" gì nữa, vì sợ sẽ kéo theo Chu Tẫn ngã cùng, Hứa Miên theo bản năng buông tay định để ngã ngửa .
Phía là nền đất, cùng lắm thì ngã một cú đau điếng chứ chẳng c.h.ế.t .
cú ngã như dự tính xảy .
Chu Tẫn vòng tay ôm chặt lấy eo Hứa Miên, kéo về phía , trực tiếp ôm trọn lòng.
Đến khi Hứa Miên kịp định thần , ở tư thế nửa nửa quỳ đùi Chu Tẫn, cả thu nhỏ trong lồng n.g.ự.c , ôm vô cùng vững chãi.
Cứ như đang bế một đứa trẻ .
Hứa Miên ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm ngay ánh mắt của một qua đường đang hiệu thuốc.
Trong ánh mắt của đó tràn đầy sự kinh ngạc xen lẫn khó hiểu.
Hứa Miên: "..."