Hứa Miên tai trái tai , mắt vẫn dán chặt theo bóng dáng Chu Tẫn.
Hôm nay dùng chiêu cũ, định đợi Chu Tẫn sang tiệm tiếp theo giúp việc sẽ lén đưa tiền cho ông chủ để ông đưa cho Chu Tẫn.
Vừa thấy Chu Tẫn , Hứa Miên lập tức quăng Tóc Vàng đầu, lao lên đưa tiền cho chủ tiệm giúp chuyển hoa: "Vẫn là địa chỉ cũ nhé, cứ giao ở cửa là , sẽ mang ."
Khu vườn nhà họ Hứa rộng, mua hết cả chỗ hoa cũng vẫn chứa .
Dù bây giờ Đại Tây cũng đang mê hoa, cho dù... cho dù mua hết cả chợ hoa chắc cũng nhỉ.
Hứa Miên chút chột .
Ông chủ tiệm đến mức khép miệng, doanh thu ngày hôm nay bằng cả mấy tháng cộng .
Hứa Miên dặn dò xong liền tập trung bốc hoa, đang bốc thì chậu hoa vốn dĩ nặng đột nhiên trở nên nhẹ hẫng.
Cậu với ông chủ là cần lo cho , tự bốc , dù đợi bốc xong thì Chu Tẫn cũng vặn xong việc bên tiệm .
Thời gian khớp.
Hứa Miên chớp mắt, đầu , ánh sáng bên cạnh một bóng đen che khuất.
Chu Tẫn đó lù lù như một bức tường.
Hứa Miên: "..."
Cậu giật b.ắ.n : "Sao... đột ngột thế!"
Vừa thốt lời, Hứa Miên vội vàng bịt miệng , bịt miệng thôi đủ, còn lấy tay che mắt , miệng lẩm bẩm: "Không , ý tớ là cảm ơn giúp đỡ, nhưng tớ tự làm ."
Diễn xuất của Hứa Miên vụng về đến phát khiếp, hốt hốt hoảng hoảng chỉ sợ Chu Tẫn nhận .
Chu Tẫn rũ mắt, chẳng chẳng rằng giúp bốc chậu hoa lên xe giao hàng.
Hứa Miên ngăn , nhưng Chu Tẫn cũng buồn đáp lời , cứ thế lẳng lặng tới lui khuân vác, áp suất xung quanh trở nên thấp.
Hứa Miên rụt cổ , dám làm loạn ngăn cản nữa.
Cậu hé ngón tay đang che mắt Chu Tẫn bốc hoa, đợi đến khi chậu hoa cuối cùng xếp lên, Hứa Miên mới tiến lên kéo kéo vạt áo .
Chu Tẫn đầu , Hứa Miên lập tức lùi một bước: "Cái đó... cảm ơn nhé đồng chí, tớ gửi chút tiền nước nhé."
Cậu cố tình bóp nghẹt giọng để , vẫn còn đang giãy c.h.ế.t trong vô vọng.
"Miên Miên." Chu Tẫn thốt hai chữ lạnh lùng, trực tiếp đ.á.n.h tan sự kháng cự của Hứa Miên.
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên ngay lập tức xìu xuống như quả bóng xì : "Tớ cố ý theo dõi ."
"Ai bảo chịu cho tớ làm việc ở ." Hứa Miên việc đ.â.m chọc lòng tự trọng của Chu Tẫn thế là . Chu Tẫn cho , là vì thấy bộ dạng khó coi, lếch thếch của . Thế nhưng giờ phát hiện , cũng chẳng thể bịa cái cớ vô tình ngang qua đây .
Hứa Miên đang , đột nhiên nảy một ý tưởng, bèn láu cá tiếp: "Lúc chuyện gì cũng cho tớ , đổi . Chính sẽ báo cáo hành tung cho tớ, giờ giấu giếm tớ." Hứa Miên càng càng thấy lý, hùng hồn tuyên bố: "Tớ theo dõi thì nào!"
Giọng Hứa Miên càng lúc càng lớn, vì nắm lý lẽ nên sống lưng cũng thẳng tắp lên.
Đôi mắt đen lánh của Chu Tẫn vẫn cứ chằm chằm .
Hứa Miên chớp chớp mắt, đến mức bắt đầu chột .
Làm cái gì hả?
Rốt cuộc ai mới là kim chủ đây?
Tớ là kim chủ mà theo dõi còn sắc mặt !
Cho dù tớ đường đường chính chính theo thì tớ cũng chẳng sai nhé.
Hứa Miên định há miệng tiếp thì bàn tay bỗng truyền đến một luồng nhiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-147.html.]
Chu Tẫn nắm chặt lấy tay , dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn lòng bàn tay .
Nguyên chủ từng làm việc nặng, chỉ bốc mấy chậu hoa thôi mà khiến lòng bàn tay đầy vết xước.
Hứa Miên phát hiện từ tối qua và cũng tự xử lý , đối với thì mấy vết chẳng đáng là bao, chỉ là cơ thể quá đỗi mịn màng nên đến giờ vẫn lành hẳn.
Chu Tẫn chạm , Hứa Miên thấy ngứa ngáy vô cùng, bất giác rụt tay .
Cậu rụt, Chu Tẫn tóm chặt lấy cổ tay , cho thu về.
Chẳng hiểu , Hứa Miên chẳng để Chu Tẫn thấy mấy vết thương chút nào.
"Cậu đừng giữa thanh thiên bạch nhật mà sờ lung tung giở trò lưu manh nhé!" Hứa Miên bắt đầu vơ quàng vơ xiên gán tội cho Chu Tẫn.
Chu Tẫn cúi đầu, căn bản chẳng thèm , xoa bóp nhẹ, chẳng giống giở trò lưu manh chút nào.
Hứa Miên thấy biểu cảm của Chu Tẫn, càng chịu nổi kiểu mơn trớn , kìm mà đá đá chân : "Chu Tẫn, tớ đang chuyện với đấy, đừng giả câm giả điếc."
Chu Tẫn sờ nhẹ như , giống như đang xót xa cho , Hứa Miên thật sự chịu nổi.
"Đau ." Giọng Chu Tẫn khàn đặc, còn mang theo chút run rẩy.
Chu Tẫn làm việc chu , nếu cho Hứa Miên nơi làm việc, sớm muộn gì cũng sinh nghi, nên mới tìm đại một công việc thế .
ngờ Hứa Miên âm thầm theo dõi .
Sáng nay mới phát hiện , chứ rằng thực tế Hứa Miên theo đuôi từ hôm qua .
Không những theo dõi, mà còn tự nhúng tay làm.
Hứa Miên là thiếu gia nhà họ Hứa, mấy việc làm đến lượt làm chứ.
Thế mà bây giờ làm loại việc .
Trong mắt Chu Tẫn hiện lên tia hung bạo, thầm oán hận chính bản .
Anh nên lừa dối Hứa Miên.
Không nên vì tiền mà lừa dối em , giấu giếm em .
Hứa Miên vốn định tìm lý do để mắng Chu Tẫn, nhưng thấy tông giọng của , mấy lời mắng mỏ định thốt đều nghẹn ở cổ họng, chỉ thể ấp úng trả lời: "Không đau."
Sợ Chu Tẫn tin, còn đưa lòng bàn tay tới sát mắt : "Thật sự đau mà, còn ... đau bằng lúc tớ làm cái cho ."
Hứa Miên xong mặt đỏ bừng như gấc chín.
Cậu chỉ là bừa thôi.
Cái rõ ràng là đau hơn cái nhiều.
Chủ yếu là để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của Chu Tẫn thôi mà.
Mí mắt Chu Tẫn khẽ động: "Làm cái đó mệt đến thế ? Lần sẽ cố gắng nhanh hơn một chút."
Lúc thì giả câm giả điếc nữa hả?!
Hứa Miên thẹn quá hóa giận: "Không ! Cậu , đừng quản tớ, tớ thấy nữa."
"Thế thì thấy ai?" Chu Tẫn giờ trưng bộ mặt mặt dày mày dạn, nắm c.h.ặ.t t.a.y Hứa Miên buông.
Hứa Miên chẳng chuyện với nữa. Vốn dĩ thấy đau lắm, nhưng Chu Tẫn hỏi một câu, liền thấy đau thật, chỗ nào cũng đau hết cả.
Đau tay, đau chân, và cả tim cũng thấy đau đau.
Chẳng là vì Chu Tẫn, là vì chính bản nữa.
Trước đây từng ai hỏi đau , mỗi khi thương khác cũng chỉ lạnh nhạt liếc một cái.
Hứa Miên vốn định "Cậu đừng quản tớ thấy ai", nhưng chợt nhớ đến cảnh Chu Tẫn chôn chân cửa nhà chính lâu như hôm đó, mấy lời tuyệt tình nổi.
Cậu quyết định ở bên cạnh Chu Tẫn thêm một thời gian nữa, tuyệt đối thể thốt mấy câu "tra nam" bạc tình như thế .