"Về nhà nhớ là để trần trùng trục, nhớ ăn uống đúng giờ , tiền tớ đưa nhớ mà nhận lấy, còn nữa đừng thèm đếm xỉa đến bọn Mã Lâm." Hứa Miên lải nhải suốt dọc đường, cứ như đang tiễn đứa trẻ xa nhà .
Chu Tẫn rũ mắt, cả như bao phủ bởi một lớp sương giá.
Chẳng thèm lọt tai chữ nào.
Đến lúc thèm năng gì nữa hả đại phản diện?
Hứa Miên liếc một cái.
Chu Tẫn gì, chỉ chằm chằm .
Hứa Miên liếc.
Chu Tẫn vẫn im lặng.
Hứa Miên: "..."
Cậu dừng bước, rút tay khỏi tay Chu Tẫn: "Tớ đến nơi ."
Mí mắt Chu Tẫn khẽ động: "Được."
"Tớ đây." Hứa Miên chọc chọc mu bàn tay Chu Tẫn: "Cậu gì ?"
Chu Tẫn vẫn im lặng như tờ, chỉ chằm chằm Hứa Miên.
Tim đập nhanh hơn, đến mức chịu nổi, đành giật lùi trong.
Không ngay bây giờ thì đừng hòng mà .
Không thì thôi , Chu Tẫn vốn dĩ là ít mà.
Chu Tẫn im cổng biệt thự nhúc nhích, Hứa Miên cứ ba bước ngoảnh đầu một .
Anh đó một , trông thật cô đơn giữa làn gió lạnh, tiêu điều vô cùng.
Hứa Miên cũng một bước tiếp, hai bước đầu, hai bước đầu... Cuối cùng, dứt khoát chạy ngược trở bên cạnh Chu Tẫn, quấn mũ và khăn quàng cổ của lên đầu và cổ , che kín mít khuôn mặt Chu Tẫn: "Xong , về , mà còn về là tớ đấy."
Thực Đại Tây nhà, khi về Hứa Miên đặc biệt hỏi kỹ .
Cậu chỉ là Chu Tẫn đó , so với việc đó, càng Chu Tẫn rời hơn, như thế sẽ cảm giác là bỏ , chứ bỏ mặc Chu Tẫn một .
Đôi mắt Chu Tẫn khẽ động đậy bên vành mũ, qua chút nực .
Mắt thì động, mà thì chẳng nhúc nhích.
Mấy hôm lúc ép thì rõ lắm, giờ thì một câu cũng thèm thốt , cứ như cái khúc gỗ mục.
Hứa Miên chẳng còn cách nào, đành vỗ vỗ lên mặt Chu Tẫn qua lớp khăn quàng, như kẻ trộm mà quanh quất bốn phía, xác nhận xung quanh ai mới kéo khăn quàng của Chu Tẫn xuống, hôn một cái lên khóe miệng , vỗ vỗ đầu : "Được , thế là ."
Sao mà giống hệt như đang dỗ dành đối tượng yêu xa sắp chia tay thế .
Mà cái khúc gỗ Chu Tẫn khó dỗ đến cơ chứ.
Đôi mắt Chu Tẫn khẽ động, cúi hôn .
Nụ hôn của Chu Tẫn dịu dàng, trong sự dịu dàng đó mang theo vẻ gấp gáp, Hứa Miên vốn đang thấy lạnh, giờ hôn đến mức nóng bừng cả , mồ hôi rịn , cố gắng dùng lưỡi để đẩy lưỡi Chu Tẫn ngoài.
Chu Tẫn chẳng thèm đếm xỉa, cứ như thể rõ đây sẽ là nụ hôn cuối cùng của họ , còn nuốt hết cả nước bọt của Hứa Miên trong, Hứa Miên còn thấy cả tiếng động phát .
Giữa ban ngày ban mặt, ở nơi công cộng mà hôn hít thành thế thì còn thể thống gì nữa .
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên hết cách , đành đẩy , đến cả lời chia tay cũng chẳng mà nhẫn tâm lưng thẳng.
Chạy trong biệt thự, Chu Tẫn vẫn còn ở đó.
Khoảng cách giữa họ tính cũng chẳng là quá xa, nhưng trong lòng luôn dâng lên một cảm giác rằng họ sắp chia lìa từ đây.
Chu Tẫn quấn chặt đến mức chỉ còn chừa đôi mắt ở bên ngoài, Hứa Miên rõ biểu cảm của nữa, như cũng sẽ thấy luyến tiếc đau lòng.
Hứa Miên bám cổng lớn vẫy tay với Chu Tẫn, đôi mắt đào hoa cong lên, vẫy tay thêm nữa dứt khoát nhà.
Không hề ngoái đầu .
Trên lầu, Hứa Minh hút t.h.u.ố.c Chu Tẫn bất động con đường bên ngoài biệt thự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-140.html.]
Hút hết một điếu thuốc, Hứa Minh thở dài.
Chu Tẫn vẫn đó.
Hút thêm điếu nữa, Hứa Minh thấy tiếng Hứa Miên về phòng , Chu Tẫn vẫn đó.
Không trôi qua bao nhiêu điếu thuốc, trời tối hẳn, đèn đường cũng bật sáng, Chu Tẫn vẫn cứ đó.
Hứa Minh: "..."
Chưa xong nữa hả, định ở cửa nhà ông làm tượng sư t.ử đá chắc?
Trong bóng tối, Hứa Minh châm thêm một điếu thuốc.
Chẳng hiểu , Chu Tẫn như phát hiện ông, đột nhiên về phía cửa sổ của ông.
Hứa Minh vội vàng dập tắt thuốc.
Hứa Miên ở tầng ba cũng vội vàng nép rèm cửa, vỗ vỗ ngực.
Chu Tẫn chỉ còn mỗi đôi mắt ở ngoài thôi mà, vẫn nhạy bén thế .
Sao vẫn nhỉ.
Bên ngoài bắt đầu đổ tuyết, tuyết đọng đất mà đọng đầy Chu Tẫn.
Vài giây , Hứa Miên lén lút ngoài.
Mấy phút , Hứa Minh xử lý xong tài liệu, bên cửa sổ hút điếu t.h.u.ố.c cuối cùng.
Thằng nhóc tóc đen dụ dỗ con trai ông vẫn .
là bệnh, Tết nhất đưa về nhà thì thôi , giờ cửa nhà ông diễn trò khổ tình gì đây, con trai ông tiếp tục theo nó về nhà chắc?
Con trai ông thể bỏ mặc gia đình t.ử tế để theo một thằng nhóc nghèo kiết xác như nó ?
Hứa Minh gẩy gẩy tàn thuốc, đó, ngón tay ông t.h.u.ố.c lá làm cho bỏng rát.
Con gấu mặc áo phao dáng dài chạy từ trong biệt thự , quấn kín mít đến mức thấy mặt mũi .
Nếu con gấu đó chạy về phía Chu Tẫn, còn cởi cái áo phao đen đang khoác ngoài trùm lên Chu Tẫn, để lộ bộ dạng thật bên trong, thì Hứa Minh còn nhận đó chính là con trai .
Hứa Minh: ...
Hứa Miên quấn thêm một lớp áo phao cho Chu Tẫn, còn nắm lấy tay để đeo găng tay , cúi đầu nghiêm túc dặn dò: "Mau về nhà , tớ cũng chạy mất ."
Lừa đấy.
Suýt chút nữa là chạy mất thật .
Hứa Miên cảm thấy khá chột .
Lúc đầu định chạy thật, định sẽ gặp Chu Tẫn nữa.
Cậu và Chu Tẫn làm chuyện nên làm, phạm sai lầm, đưa thứ trở quỹ đạo. Cậu nhiều cách để rời , chỉ cần , Đại Tây thể đưa nước ngoài ngay lập tức.
Chu Tẫn cứ mãi ở đó, nỡ.
Chu Tẫn dường như định làm gì, rằng đang lời từ biệt.
Có lẽ bây giờ vẫn lúc để chia tay, Chu Tẫn vẫn mạnh mẽ đến mức cần nữa, chuyện của Liêu Huy vẫn giải quyết xong, Chu Tẫn vẫn trở thành giàu .
Hứa Miên âm thầm tìm cho một lý do hợp lý.
"Lạnh quá." Chu Tẫn phủi tuyết đầu Hứa Miên, đôi mắt lạnh lẽo bỗng tia sáng.
Hứa Miên còn lời nào để : "Đứng ở đây lâu như thấy lạnh, giờ mới thấy lạnh ."
Chu Tẫn cúi vùi mặt hõm cổ Hứa Miên, giọng nghẹn : "Có thể hôn Miên Miên."
"Lạnh quá."
Hứa Miên: "..."
Trong đầu chứa cái gì hả, rốt cuộc tớ là kim chủ là kim chủ đây!
Hứa Miên đanh mặt , hai tay Chu Tẫn siết chặt lấy eo , thở nóng, nhưng lời lạnh lẽo: "Ba của Miên Miên vẫn luôn chúng ."