Chu Tẫn đó là do Hứa Miên bịa chuyện .
Trên Hứa Miên bí mật, Hứa Miên vẫn luôn giấu giếm, cho .
Chu Tẫn quan tâm bí mật của Hứa Miên, chỉ quan tâm đến con Hứa Miên thôi.
Anh Hứa Miên buồn bã như đêm qua, lóc như đêm qua.
vẫn thấy ghen.
Dù đó chỉ là một khác hư ảo.
Hứa Miên: "..."
Hứa Miên trả lời.
Cậu làm kỹ thuật khác .
Dù thì kỹ thuật của Chu Tẫn... cũng khá .
"Cũng thể khiến Miên Miên thoải mái như ." Chu Tẫn chẳng hổ là gì.
Lỗ tai Hứa Miên đỏ bừng: "Đủ , nữa!"
Cái mà cũng hỏi , cái mà cũng !
Tên rốt cuộc hổ là gì hả trời.
Hứa Miên định đưa tay bịt miệng Chu Tẫn, nhưng nhanh tay hơn, xoay hôn lấy , tự dùng miệng chặn lấy miệng .
Trong khoang miệng là vị m.á.u tanh, vết thương của Chu Tẫn vẫn còn đang chảy máu, Hứa Miên đẩy , nhưng nỡ.
Cậu sợ Chu Tẫn giống như , tự làm tổn thương chính .
Sao tàn nhẫn với bản đến thế chứ.
Cậu thật sự rốt cuộc Chu Tẫn cái gì.
Hứa Miên chỉ thể phối hợp với . Cậu ép sát tường, như để chứng minh bản thật sự , Chu Tẫn bế bổng lên giữa trung. Hứa Miên cảm giác an , chỉ thể ôm chặt lấy cổ Chu Tẫn buông, đôi chân cũng quấn chặt lấy , vặn tạo điều kiện cho bàn tay Chu Tẫn luồn trong áo và quần mà xoa nắn loạn xạ.
Hứa Miên bao giờ nghĩ rằng sáng mùng một Tết cùng Chu Tẫn dây dưa như thế .
Tính kỹ , hình như và Chu Tẫn dây dưa hai năm .
Từ năm ngoái đến năm nay, vượt qua cả một đêm dài.
Không Chu Tẫn điên , mà là điên .
"Miên Miên." Chu Tẫn đưa bàn tay dính dấp đến ngay mắt Hứa Miên, cũng chẳng , chỉ tự sát cho xong.
Chu Tẫn bóp mặt Hứa Miên để hôn: "Họ cũng hầu hạ chủ nhân như thế ?"
Á chịu thôi, điếc luôn cho !
Hứa Miên giả câm giả điếc, nhưng Chu Tẫn cho, gặm nhấm đôi môi , lời cũng đặc biệt nhiều hơn hẳn.
"Miên Miên cũng cho họ tiền ?"
"Miên Miên cho tiền, tâm đầu ý hợp làm những việc ." Ánh mắt Chu Tẫn trầm, như hút trọn đối diện trong, "Miên Miên cho tiền, cũng cam tâm tình nguyện."
Hứa Miên dám mắt Chu Tẫn, cũng gì, chỉ thể vùi mặt vai , thốt tiếng nào, tâm trí treo ngược cành cây.
Thấy Hứa Miên lời nào, Chu Tẫn bế đến cạnh bàn, cũng đặt xuống mà cứ thế đỡ lấy m.ô.n.g để đùi . Hai đối mặt với , Chu Tẫn cầm lấy cái bánh bao đưa đến bên miệng Hứa Miên.
Hứa Miên: "..."
Cậu rửa tay mà đòi đút hả!!!
Hứa Miên thể thẳng bàn tay của Chu Tẫn, cúi gầm đầu giọng lí nhí: "Cậu rửa tay !!"
"Tay sạch." Chu Tẫn khẽ một tiếng.
Đừng tưởng cái tay còn nhào nặn m.ô.n.g đấy nhé!
"Cậu giữ vệ sinh gì cả!" Hứa Miên thà c.h.ế.t chịu khuất phục, dù bụng đói kêu rột rột cũng nhất quyết ăn.
Ngày xưa khi gì ăn, Hứa Miên từng bới thùng rác, thấy bẩn, chỉ cần no bụng là .
bây giờ tình hình khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-136.html.]
Trên tay Chu Tẫn là mùi vị của .
Hứa Miên thật sự c.h.ế.t quách cho xong.
Chu Tẫn , nhét bánh bao miệng . Hứa Miên thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên , vặn chạm đôi mắt mang theo ý của .
Chu Tẫn đang ăn bánh bao, ánh mắt sâu.
Cứu mạng.
Ai đó cứu với.
Đầu óc cũng đen tối theo luôn , bây giờ Chu Tẫn làm gì, cũng thấy giống như đang ăn .
Mặt và cổ Hứa Miên đỏ bừng hết cả, đào một cái lỗ để chui xuống, nhưng Chu Tẫn cho cơ hội đó.
Anh bế dậy, Hứa Miên theo bản năng ôm chặt lấy cổ Chu Tẫn, bắp chân run rẩy giữa trung: "Cậu làm cái gì nữa!"
Làm thêm nữa là thật sự hỏng hóc luôn đấy.
Hứa Miên thừa nhận yếu.
"Rửa tay." Chu Tẫn một cách nghiêm túc, "Chẳng Miên Miên chê tay bẩn ."
Hứa Miên: "..." Xin là do tư tưởng của trong sáng, "Ồ, , tàn tật , tự ăn."
Hứa Miên thật sự đói.
Hoạt động thể lực sáng sớm khiến tinh thần kiệt quệ, cơ thể bắt đầu biểu tình.
Hứa Miên xong liền tuột xuống khỏi Chu Tẫn, nhưng một cánh tay của vẫn ôm chặt lấy buông.
Sức của Chu Tẫn lớn, buông tay thì Hứa Miên dám vùng vẫy mạnh, miệng lẩm bẩm mắng mỏ, tỏ vẻ hung dữ: "Chu Tẫn buông tay !"
"Không buông."
"Buông tay!" Hứa Miên lấy chân đá m.ô.n.g Chu Tẫn, đùi vô tình chạm một chỗ cứng rắn nào đó. Cái tên vẫn chịu yên nghỉ !
Hứa Miên lập tức dám đá bừa nữa.
Cậu động đậy, Chu Tẫn bế phòng tắm, vòi nước mở , tiếng nước chảy át tiếng nhịp tim của hai .
nó át giọng của Chu Tẫn.
"Sao đá tiếp ." Chu Tẫn đặt Hứa Miên lên bệ rửa mặt, hai tay vòng qua vươn phía để nước xối ướt tay . Anh tỉ mỉ rửa sạch từng kẽ tay, cái miệng cũng chẳng chịu để yên: "Miên Miên đá làm thấy thoải mái."
Đủ đấy.
Rốt cuộc cách nào để bịt miệng Chu Tẫn hả.
Biện pháp sinh lý xong thì chỉ còn cách dùng vật lý thôi.
Hứa Miên dứt khoát bịt chặt miệng Chu Tẫn, từ trống giữa và bệ rửa mặt, cố sống cố c.h.ế.t lách chui ngoài, đó bước thẳng khỏi phòng tắm kéo sập cửa , động tác vô cùng dứt khoát mượt mà.
Cậu hận thể khóa trái Chu Tẫn ở luôn trong đó.
Khóa thì chắc chắn khóa , phòng tắm nhà Chu Tẫn nhỏ chốt, còn chẳng cách âm.
Ngăn cách bởi cánh cửa, Hứa Miên vẫn thấy tiếng Chu Tẫn đang .
Chẳng cái gì mà đáng đến thế.
Hứa Miên bịt tai coi như thấy, ăn sáng bám cửa sổ xuống .
Bên ngoài tuyết đóng dày , giẫm xuống chắc chắn sẽ để dấu chân rõ mồn một, còn thể đắp cả tuyết nữa.
Hứa Miên chớp chớp mắt, uống nốt ngụm sữa đậu nành cuối cùng thì đột nhiên đầu đội một chiếc mũ, che kín cả hai tai.
Cậu ngẩng đầu lên, còn rõ bóng dáng Chu Tẫn thì quỳ xuống mặt . Bắp chân Hứa Miên theo bản năng run lên một cái, thấy Chu Tẫn chẳng lấy từ một đôi găng tay trắng qua là phong cách của , nắm lấy tay xỏ .
"Cậu làm gì thế... Tớ vẫn về nhà ." Hứa Miên chắc chắn sẽ về.
bây giờ vẫn .
Cậu ở bên cạnh Chu Tẫn thêm chút nữa.
Cậu ngày mùng một Tết mà Chu Tẫn lủi thủi cô đơn một .
Chu Tẫn ngước mắt : "Tôi ngoài chơi tuyết."