Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 13

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-29 07:01:34
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chạy chậm từng bước nhỏ theo Chu Tẫn, mãi đến khi dừng chân, Hứa Miên mới giật kinh hãi.

Chỗ mà âm u như hiện trường vụ án thế ! Một hội sở lớn như mà cũng nơi thế ?

Cậu quanh một lượt, cuối cùng tầm mắt dừng tấm biển treo cửa. Trên đó ba chữ "Phòng tạp vụ".

Hứa Miên chớp chớp mắt. Mấy chữ g.i.ế.c p.h.â.n x.á.c lập tức nảy trong đầu .

Không... thể nào chứ? Với tính cách của Chu Tẫn, dù ghi hận trong lòng thì ít nhất cũng giữ để từ từ hành hạ đến c.h.ế.t chứ?

Hứa Miên: ...

Hứa Miên ngây chớp mắt liên tục.

Chu Tẫn chẳng thèm liếc lấy một cái, trực tiếp mở cửa. Bàn tay đặt nắm cửa siết chặt . Không cần đoán cũng , loại thiếu gia như Hứa Miên bao giờ tới những nơi bẩn thỉu thế . Cậu chắc chắn sẽ theo .

Anh cần bất cứ thứ gì từ Hứa Miên.

Chu Tẫn cụp mắt, cũng chẳng thèm quan tâm đến Hứa Miên đang ngoài cửa, tự tìm một chiếc khăn sạch, đang định xuống lau sạch đôi giày Phương Hoành giẫm bẩn thì đèn trong phòng đột nhiên bật sáng.

Căn phòng tạp vụ vốn đang tối tăm lập tức trở nên sáng sủa. cũng chỉ là sáng thêm một chút mà thôi. Nơi cơ bản là phòng chứa rác bỏ , lâu ai tới, bóng đèn cũng cũ kỹ từ lâu.

Động tác của Chu Tẫn khựng , cuối cùng cũng đầu .

Hứa Miên đang cạnh bức tường sát cửa . Cậu đây vốn chẳng lạ lẫm gì với những nơi thế , cửa theo thói quen mò tìm công tắc tường.

Ánh đèn đột ngột bật lên cũng gây chói mắt, nhưng Hứa Miên vẫn nheo mắt theo quán tính. Cậu ngó xung quanh như thể lạc chốn lạ lẫm nào đó, mặt đầy vẻ tò mò.

Một đống đồ đại khái là vô dụng sắp đem vứt xếp gọn gàng, tủ gỗ đẩy sang hai bên sát tường. Ở góc tường phía trong kê một chiếc giường xếp đơn giản, giường còn một chiếc chăn mỏng gấp ngay ngắn.

Bên cạnh còn đặt một chiếc ba lô màu đen.

Trông vẻ như đang sống ở đây.

Hứa Miên ngẩn , khi thấy chai t.h.u.ố.c đỏ đặt cạnh ba lô, mới phản ứng . Là Chu Tẫn ở đây. Chu Tẫn ... sống trong phòng tạp vụ ?

Một nơi xa hoa tiêu tốn nhiều tiền như thế bao chỗ ở? Tên ông chủ còn là ?

Cậu nhíu mày chằm chằm chiếc giường xếp tồi tàn , vẻ mặt đầy sự chê bai và thích.

Cũng đúng thôi. Loại thiếu gia như , chỉ cần ở đây thôi thấy lạc quẻ . Bộ quần áo rõ nhãn hiệu nhưng mặc lên vặn và tề chỉnh, chỉ cần yên thôi cũng toát lên vẻ quý phái. Ngay cả ánh đèn cũ kỹ cũng thể soi rõ gương mặt trắng trẻo như sứ và ngoan ngoãn của .

Chỉ mặt thì ai mà thứ ẩn giấu bên lớp vỏ bọc đó là thứ đáng ghê tởm đến nhường nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-13.html.]

"Tôi cần đồ của ." Chu Tẫn siết chặt chiếc khăn trong tay, lời thốt vô cùng lạnh nhạt.

Hứa Miên ngẩn .

Cậu sớm Chu Tẫn sẽ thái độ . Chu Tẫn vốn hận nguyên chủ thấu xương, điên mới thèm nhận đồ của .

Tất cả đều tại tên nguyên chủ đáng c.h.ế.t!

Hứa Miên khẽ "ồ" một tiếng nhỏ, cũng chẳng buồn để tâm xem Chu Tẫn gì, vẫn lẳng lặng móc món đồ đang giấu trong túi áo đưa cho : "Tôi, xin t.h.u.ố.c từ bác sĩ, nó tác dụng giúp vết thương mau lành."

Khoảng cách giữa hai vẫn còn khá xa. Cậu tính toán một chút, cảm thấy với cự ly thì cánh tay Chu Tẫn dài đến mấy cũng với tới , nên rón rén tiến lên phía vài bước.

Cậu dám xem sắc mặt Chu Tẫn thế nào. Nhìn thêm một cái nữa thôi là sẽ mất sạch can đảm để ở riêng một phòng với đại phản diện mất!

Cậu cụp mi mắt, gương mặt gần như bao phủ trọn vẹn bởi ánh đèn dịu nhẹ, trông cực kỳ tính lừa tình. Chẳng trách tên Phương Hoành gương mặt mê hoặc, chỉ vài câu mê đến lú lẫn như .

Chu Tẫn thì khá xem cảnh bọn họ "chó c.ắ.n chó". Tiếc là Phương Hoành quá ngu xuẩn.

Chu Tẫn im bất động, cũng ý định đưa tay nhận.

Hứa Miên giơ tay đến mức tê rần, nhịn ngước mắt lên, mí mắt động, đôi mắt đào hoa liền lộ . Rõ ràng làm biểu cảm gì, nhưng vô tình toát một vẻ ấm ức.

Tay khẽ cử động, do dự hai giây dứt khoát đặt lọ t.h.u.ố.c lên cái giá bên cạnh, còn quên dặn dò: "Một ngày bôi ba , vết thương chạm nước, dễ nhiễm trùng lắm. Sau khi kết vảy cũng cậy, sẽ để sẹo đấy."

Cũng chẳng Chu Tẫn đang , Hứa Miên chẳng thấy phản hồi nào, chỉ thấy tiếng hít thở. Cậu đ.á.n.h liều tiếp: "Tôi, còn chuyện khác bàn với ."

Nói là bàn với Chu Tẫn, nhưng đối diện với cái giá đồ, chẳng hề ý định giao tiếp mặt đối mặt với .

điều cũng bình thường thôi. Loại như vốn dĩ xưa nay chẳng bao giờ coi những như gì.

Có điều cũng thật kỳ lạ. Thế mà dùng tông giọng lịch sự kiểu "Tôi chuyện bàn với ". Chẳng định giở trò mèo gì nữa đây.

Chu Tẫn chằm chằm lọ t.h.u.ố.c vài giây chậm rãi dời mắt , ánh khựng nơi gáy cổ trắng ngần của Hứa Miên. Khóe môi nhếch lên, lộ một nụ giễu cợt.

Sau gáy bỗng cảm thấy lạnh.

Hứa Miên lặng lẽ sờ cổ, khẽ ho một tiếng, giọng dần trở nên kiên định hơn: "Cậu cũng hiện tại ... thích ." Lúc câu , từ vành tai đến gò má đều đỏ ửng lên. Không ngờ đầu tiên tỏ tình trong đời diễn trong cảnh thế . Lỗ vốn quá mất.

Cậu lén liếc Chu Tẫn một cái.

Chu Tẫn biểu cảm gì, chỉ đôi mắt đen thẳm trông đáng sợ vô cùng. Cũng chẳng rõ đang .

Cũng chẳng trông mong gì sẽ phản ứng, Hứa Miên đanh mặt tiếp tục kế hoạch của : "Tôi cũng sẽ để chịu thiệt, mỗi tháng sẽ đưa một trăm nghìn tệ. Mấy ngày tới sẽ tìm soạn một bản hợp đồng, ký xong cần lo sẽ lật lọng quỵt tiền." Nói xong, cảm thấy lời lẽ cứng nhắc tuyệt tình quá, bèn bồi thêm một câu: "Cậu thấy thế nào?"

Cứu mạng, mấy lời sẽ đại phản diện đ.á.n.h c.h.ế.t chứ?

Loading...