Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 129

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-04 07:02:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ừm, ba ."

Còn làm nữa. Cố ý thì cũng là tấm lòng của con mà.

"Ba ơi, con còn pha sẵn t.h.u.ố.c cảm cho ba nữa, lát nữa ba nhớ uống nhé." Hứa Miên cảm nặng, sợ lây sang cho Hứa Minh nên đặc biệt chuẩn t.h.u.ố.c .

Hứa Minh: "..."

Hứa Minh vắt óc suy nghĩ: "Con trai ngoan."

Có sự giúp đỡ của Hứa Minh, Hứa Miên còn lo lắng chuyện xử lý thỏa nữa. Thế nhưng vẫn thấy xót Chu Tẫn, suốt một thời gian dài đó ngày nào cũng đón Chu Tẫn tan làm, suýt chút nữa biến xe nhà thành xe riêng của Chu Tẫn luôn.

Chuyến xe riêng duy trì cho đến khi Đại Tây về nhà.

Khi Đại Tây bàn xong việc làm ăn trở về thì là ngày 29 Tết. Nhà họ Hứa và nhà họ Đại đều nhân khẩu đông đúc, mỗi độ Tết đến xuân về đều tụ họp một phen. Những đại gia tộc dù bên trong đấu đá dữ dội đến mức nào thì ngoài mặt vẫn giữ kẽ, ít nhất là mặt ngoài, họ thể hiện sự hòa thuận ấm êm.

Quan hệ nội bộ nhà họ Hứa cũng hẳn là dung hòa. Hứa Minh tốn bao công sức mới leo lên vị trí hiện tại, năm đó Đại Tây giúp một tay mà ông cũng chịu, tính tình bướng bỉnh vô cùng, nhưng Đại Tây thích điểm ở ông.

Nguyên chủ vốn oán hận ba ruột nên bao nhiêu năm qua khi về nhà, Tết nào cũng chịu tham gia họp mặt gia đình. Đại Tây nay bao giờ ép buộc nguyên chủ, thì thôi, đám họ hàng cũng chỉ dám lưng chứ chẳng ai dám hó hé mặt vợ chồng họ Hứa, càng dám mặt nguyên chủ. Tính tình nguyên chủ tệ như thế, chuyện gì cũng thể làm .

năm nay là Hứa Miên. Hứa Miên gặp nhiều họ hàng như , ngay cả mặt ba còn giữ thiết lập nhân vật của nguyên chủ, huống hồ là mặt bao nhiêu . Thế nhưng chẳng nỡ từ chối Đại Tây.

Vừa về đến nhà, Đại Tây bận rộn trang hoàng cho nhà chính, xong xuôi sang trang trí cho cả căn hộ của Hứa Miên, bảo là tạo chút khí Tết. Trước đây Hứa Miên khái niệm ăn Tết, đối với ngày nào cũng , chỉ cần còn sống là một điều may mắn . Giữa muôn vàn ánh đèn nhà , đến một mái nhà còn , lấy tâm trí mà nghĩ đến Tết nhất. Ý nghĩa lớn nhất của việc sang năm mới với già thêm một tuổi, gần hơn với tuổi trưởng thành thêm một bước, để khi trưởng thành thể làm nhiều việc hơn, kiếm nhiều tiền hơn.

Ngày 30 Tết, nhà chính họ Hứa đón nhiều khách khứa. Hứa Miên Đại Tây kéo dậy từ sáng sớm để làm tóc, Hứa Minh định trốn mà cửa phòng làm việc còn kịp đóng Đại Tây lôi bắt làm tóc cùng với Hứa Miên.

Hai cha con mệnh khổ như , cùng im một chỗ suốt mấy tiếng đồng hồ.

Thành quả đó khiến Đại Tây cực kỳ hài lòng, bà hận thể dắt hai khoe khắp nơi. Hứa Miên vốn mắc chứng sợ xã hội, nhưng thấy tầng tầng lớp lớp họ hàng như thế , chân cũng bắt đầu nhũn .

Nguyên chủ cơ bản từng gặp những , nhưng Hứa Miên vẫn thấy sợ. Cậu sợ thấu là một kẻ mạo danh. Đã lâu sợ, nhưng hôm nay nỗi sợ mãnh liệt vô cùng.

Đại Tây dắt tay Hứa Miên, nhưng chẳng bước chút nào, bắp chân run rẩy, bước chân nặng nề như đeo chì. Cậu gồng lấy tinh thần để theo bà chào hỏi . Bị bao nhiêu ánh mắt săm soi, cứ ngỡ như đang lột trần .

Hôm nay Hứa Miên , Đại Tây cũng nhận điều đó. Chào hỏi vài , bà dắt lên lầu, xoa xoa đầu : "Con thích những dịp thế ?"

Bà từng đưa Hứa Miên tham gia các buổi yến tiệc, biểu hiện thế . Hứa Miên vốn sợ đám đông. hôm nay, đang khiếp nhược.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-129.html.]

Hứa Miên gật đầu lắc đầu, chẳng từ chối . Đại Tây đang vui như , hiểu bà đang vui vì điều gì. Bà hận thể cho cả thế giới đây là con trai . Hứa Miên về nhà lâu, cuối cùng cũng chịu mở lòng với họ, Đại Tây thực sự quá đỗi vui mừng.

"Dạ , chỉ là con nhát lạ thôi ạ." Hứa Miên làm Đại Tây mất hứng.

Đại Tây xoa đầu một nữa: "Vậy thì nghỉ ngơi một lát , để xuống chào họ. Họ cũng chẳng xứng để con hạ chào hỏi ."

Hứa Miên định gì đó, nhưng cuối cùng vẫn từ chối Đại Tây. Cậu cũng cố quá sức, Đại Tây đưa bậc thang thì cứ thế mà bước xuống thôi.

Đại Tây xuống tiếp khách, Hứa Miên tựa lan can xuống bên . Người đến tấp nập, bỏ qua việc bao nhiêu là chân thành giả dối, thì đúng là khí Tết đậm đà.

Hứa Miên đây từng ngưỡng mộ cảnh , giờ chính đang giữa nó, nhưng chẳng thấy vui chút nào. Cậu giữa đám đông nhưng chẳng thể hòa nhập đó. Mọi đều đang hân hoan, chỉ là buồn bã.

Sự náo nhiệt thuộc về . Cậu thuộc về thế giới , cũng thuộc về nhà họ Hứa . Hứa Miên cảm thấy thứ thật hư ảo, cảm thấy cô đơn vô cùng.

Cậu chợt nhớ Chu Tẫn da diết. Chu Tẫn tối nay sẽ ở nhà hàng làm việc. Hứa Miên gặp . Ý nghĩ đó ập đến bất thình lình, rõ ràng mấy ngày vẫn gặp đều đặn, mà hôm nay chẳng hiểu khao khát mãnh liệt đến thế, mãnh liệt đến mức thể nán đây thêm dù chỉ một phút.

Cậu rời , trốn chạy. Cậu thấy ngột ngạt, thấy khó chịu, nước mắt cứ chực trào nơi khóe mắt, cố hết sức mới để nó rơi xuống. Hứa Miên nhớ ngày qua đời, ai vì sự của mà đau lòng .

Hứa Miên nhớ nhiều chuyện, đến khi sực tỉnh, thấy tiếng Đại Tây đang gọi . Hứa Miên thụp xuống từ lúc nào, Đại Tây cũng đang xổm bên cạnh, lo lắng hỏi chuyện gì.

Hứa Miên chớp mắt, lắc đầu gật đầu: "Con ngoài dạo một chút, ạ?"

"Con ? Mẹ đưa con ." Đại Tây xoa đầu , dịu dàng vô cùng.

sự dịu dàng là dành cho nguyên chủ, dành cho . Hứa Miên , thấy nên đau lòng như , ngay từ đầu thuộc về thế giới cơ mà. Cậu thấy hận, tại để xuyên đến đây?

Cậu từng khao khát một gia đình, nhưng bao giờ nghĩ sẽ biến thành một khác, chiếm lấy gia đình của khác. Ở nơi , giống như một kẻ xâm nhập lạc lõng, cướp hạnh phúc vốn dĩ thuộc về khác.

Hứa Miên gật đầu.

Đại Tây dắt ngoài, dọc đường họ, nhưng bà chẳng quan tâm, Hứa Miên cũng chẳng màng. Cậu chẳng , mục đích, nơi đến thì thể đến, mà ở đây cũng chẳng nơi nào để . Cậu , Đại Tây cứ thế lái xe vòng quanh, lái một hồi, cảnh vật xung quanh bỗng trở nên quen thuộc.

Đại Tây dừng xe chân một tòa chung cư cũ kỹ. Vì là Tết nên ai dọn dẹp sạch sẽ đống rác rưởi ngày thường, khu chung cư vốn vắng vẻ cũng chút khí năm mới.

Hứa Miên ngẩn , Đại Tây xoa đầu , cẩn thận quàng khăn và đội mũ cho , bọc kín mít như một quả cầu: "Đi con."

Đại Tây gì thêm. Bà Hứa Miên ở bên Chu Tẫn, nhưng bà càng thấy con đau lòng. Trước đây Hứa Miên bao giờ lộ vẻ buồn bã mặt bà, nhưng hôm nay còn che giấu nữa.

Loading...