Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 127

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-04 06:56:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là đầu tiên đưa yêu cầu kiểu với Chu Tẫn, thực trong lòng thấy chột lắm. Đây là quyền riêng tư của Chu Tẫn mà. Chu Tẫn hạng thiếu chừng mực, và cũng thực sự bán cho , chẳng việc gì làm thế .

Hứa Miên hối hận vì lời vô lý của , định mở miệng bảo thôi cần thì Chu Tẫn nhanh tay hơn, đặt thẳng điện thoại lên đùi .

Mí mắt Hứa Miên khẽ động, hết Chu Tẫn xuống điện thoại.

Chu Tẫn biểu hiện cực kỳ bình tĩnh, cứ như thể đây là một chuyện hết sức bình thường.

Hứa Miên hạ quyết tâm, lật xem.

Điện thoại của Chu Tẫn thậm chí còn chẳng cài mật khẩu, ứng dụng cũng ít đến t.h.ả.m thương, máy còn chạy lag.

Hứa Miên giả vờ giả vịt xem album ảnh của , đập mắt là mấy tấm ảnh "nóng" gợi cảm mà Chu Tẫn chụp hồi sáng, đủ góc độ, đủ loại ánh sáng. Thậm chí còn cả ảnh chỉ mặc mỗi chiếc quần lót.

Hứa Miên: "..."

Hứa Miên đỏ bừng mặt, lén liếc Chu Tẫn một cái.

Không chứ đại phản diện ơi, định lấn sân sang mảng "trai hở bạo" thật đấy ? Sao hồi tớ phát hiện sở thích nhỉ?

Chu Tẫn mặt đổi sắc, "liêm sỉ" thế nào.

Anh thì dám chụp, chứ Hứa Miên thì chẳng dám lâu. Cậu chằm chằm mấy tấm ảnh đó một hồi lẳng lặng lướt xuống .

Sau đó, thấy ảnh của chính . Mà là góc chụp trộm.

"Sao cả ảnh tớ thế ..." Hứa Miên chớp chớp mắt.

Chu Tẫn đột ngột xích gần, từ phía ôm trọn Hứa Miên lòng: "Tôi chụp , Miên Miên?"

Cậu chụp cả mớ mới hỏi tớ ? Mà tại chụp cả lúc tớ đang ngáp thế ? Không thấy xí lắm ?

Hứa Miên nghi ngờ Chu Tẫn đang thu thập "lịch sử đen" của , và bằng chứng hẳn hoi.

Hứa Miên đanh mặt : "Xóa mấy tấm ."

"Rất đáng yêu." Chu Tẫn dụi dụi cổ , thở nóng hổi cứ thế phả trong.

Hứa Miên sợ nhột nên né một , lúc mới phát hiện Chu Tẫn quấn lấy từ lúc nào . sợ lây bệnh ?

Mà thôi, giờ đó trọng điểm. Trọng điểm là Chu Tẫn chụp nhiều ảnh như thế, ai tưởng là tên biến thái cuồng theo dõi chụp trộm mất.

Hứa Miên càng né, Chu Tẫn hình như càng hăng m.á.u hơn, rúc mặt trong khăn quàng cổ của , chóp mũi cao thẳng cứ thế cọ xát vành tai .

"Miên Miên, thể xóa ?" Lúc Chu Tẫn chuyện, môi cũng cọ hõm cổ Hứa Miên, khiến cảm giác như đang hôn .

Hứa Miên nổi hết cả da gà da vịt, giọng điệu Chu Tẫn như đang cầu xin .

Thôi bỏ . Lưu thì lưu, vốn dĩ cũng quá để tâm đến hình tượng của , dù Chu Tẫn dùng đống ảnh dìm hàng để uy h.i.ế.p thì cũng chẳng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-127.html.]

"Ờ."

Hứa Miên nghiêng đầu đẩy mặt Chu Tẫn khỏi khăn quàng của , kết quả ngược còn kẹp chặt mặt giữa đầu và vai , Chu Tẫn cứ thế hôn lên tai . Hơi thở nóng đến mức chịu nổi.

Hứa Miên lập tức dám cử động lung tung nữa, giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u Chu Tẫn cho quậy phá, còn cố ý đ.á.n.h lạc hướng: "Bây giờ tớ kiểm tra lịch sử trò chuyện đây."

"Được." Chu Tẫn chẳng quan tâm Hứa Miên xem gì. Đến mạng còn giao cho nữa là.

Lịch sử trò chuyện của Chu Tẫn cũng sạch sẽ. Hứa Miên thấy đặt biệt danh cho là "Chủ nhân", suýt chút nữa là ném văng điện thoại .

Cai quái gì ! Đặt là "Miên Miên" còn hơn chữ "Chủ nhân" gấp vạn nhé! Đào kiểu xưng hô kỳ cục thế !

Cậu chẳng dám thêm hai chữ đó lấy một giây, chỉ đành cắm đầu lướt xuống . Ngoài thì chỉ nhóm chat ký túc xá, một Mã Lâm lảm nhảm trong đó, bận tâm đến việc chẳng ai thèm trả lời lấy một câu.

Và tiếp theo, chính là Liêu Huy.

Thực chất là Hứa Miên xem lịch sử trò chuyện giữa Chu Tẫn và Liêu Huy, nhưng thể làm quá lộ liễu, chỉ đành mượn cái cớ để xem trộm. Thế nhưng lịch sử trò chuyện của hai họ cũng sạch sẽ vô cùng, ngoài việc mấy ngày Liêu Huy bảo Chu Tẫn đến văn phòng thì chẳng còn gì khác. Tuyệt nhiên hề nhắc đến chuyện luận văn, cũng chẳng tin nhắn nào cho thấy Liêu Huy đang đe dọa Chu Tẫn.

"Xem... xem xong ." Hứa Miên đẩy cái đầu của Chu Tẫn khỏi khăn quàng cổ của , giả bộ nghiêm túc: "Xem hôm nay ngoan."

Chu Tẫn rũ mắt, ngoan ngoãn cúi đầu. Hứa Miên hình thành phản xạ điều kiện, theo bản năng đưa tay đỡ lấy khuôn mặt của .

"Vậy phần thưởng gì ?" Ánh mắt Chu Tẫn đầy vẻ khao khát.

là giống ch.ó thật mà. Cứ như một chú cún đang vẫy đuôi đòi quà .

Hứa Miên: "..."

Cứu với, chẳng lẽ cũng hai chữ "Chủ nhân" đầu độc ?

Hứa Miên xoa xoa mặt Chu Tẫn, dáo dác quanh như kẻ trộm, xoa đầu một cái: "Được , phần thưởng của hôm nay đấy."

Có một khoảnh khắc định hôn Chu Tẫn. , kể cả cảm cũng . Hai họ quan hệ yêu đương thật sự, làm gì chuyện lấy nụ hôn làm phần thưởng chứ.

Xoa đầu Chu Tẫn xong, tai Hứa Miên nóng bừng lên. Thế nhưng Chu Tẫn vẻ hài lòng với phần thưởng , khóe môi khẽ nhếch lên một chút, còn cọ cọ má lòng bàn tay Hứa Miên.

Đến khi xe dừng lầu nhà Chu Tẫn, tay Hứa Miên mỏi nhừ. Cậu vốn định ở cùng Chu Tẫn, nhưng vì đang cảm nên sợ lây cho , hơn nữa còn việc khác làm. Cậu tiễn Chu Tẫn xuống xe, bên cửa xe mãi nhúc nhích. Hứa Miên đành thò đầu vẫy tay với .

Cảm giác cứ như lúc tiễn biệt, thậm chí còn ảo giác như là vĩnh biệt . Chu Tẫn thích cảm giác chút nào, cách giữa và Hứa Miên dường như một nữa xa dần, dù chỉ cách một cánh cửa xe.

Hứa Miên vốn định đợi Chu Tẫn lên lầu mới , nhưng thấy cứ chôn chân ở đó, đành bảo tài xế lái xe . Cậu bám lấy cửa sổ xe phía , quả nhiên Chu Tẫn vẫn đang dõi theo bóng xe rời . Bóng dáng càng lúc càng xa, càng lúc càng mờ nhạt cho đến khi còn thấy rõ nữa.

Thực lòng Hứa Miên chẳng bỏ Chu Tẫn một chút nào. đây là việc buộc học cách đối mặt.

"Thiếu gia, bây giờ chúng về nhé?" Tài xế cuối cùng cũng hạ tấm chắn ngăn cách xuống, gương mặt sắp giữ nổi nụ nữa . Chỉ cần Chu Tẫn ở đó là tấm chắn buộc kéo lên. Cứ cảm giác cải trắng nhà đang heo ủi .

Hứa Miên chớp mắt, kéo khẩu trang xuống để hít thở khí: "Chúng về nhà chính."

Đại Tây nhà, nhà chính thiếu hẳn những thở sống động. Thật Hứa Miên thích nhà chính cho lắm, so với nơi thì căn hộ chung cư mới giống nhà của hơn. Nhà chính cũng là dấu vết của nguyên chủ, ngay cả phòng ngủ đến giờ vẫn giữ nguyên như cũ. Cậu xóa bỏ những dấu ấn của nguyên chủ, lỡ như một ngày nào đó nguyên chủ trở về, thấy nhà còn là nhà nữa thì chắc chắn sẽ buồn lắm. Người từng kẻ khác chiếm đoạt cuộc đời suốt mười bốn năm, giờ một nữa Hứa Miên chiếm đoạt. Nếu xóa sạch dấu vết của thì tàn nhẫn quá.

Loading...