Liêu Huy từ lầu xuống, chỉ thấy Chu Tẫn và Hứa Miên ở đây chứ thấy cảnh hai nắm tay. Gần đây Chu Tẫn lời, Liêu Huy Hứa Miên chính là điểm yếu của , chỉ là ông hiểu nổi, bất quá cũng chỉ là một đàn ông thôi mà, chẳng qua là trông chút mã, lẽ Chu Tẫn còn định cưới về nhà thật chắc. Che chở cho Hứa Miên đến mức , bây giờ thấy ông còn chắn Hứa Miên ở lưng.
Tâm trạng Liêu Huy đang , lười ban phát sắc mặt cho Hứa Miên, ông gật đầu với Chu Tẫn, liếc tập hồ sơ trong lòng : “Cố gắng làm cho .”
Nói xong ông liền lướt qua hai rời , hề nán một giây.
Ánh mắt Chu Tẫn tối sầm , sâu thẳm bên trong như thứ gì đó đang cuộn trào.
Gấu áo đột ngột kéo nhẹ một cái.
Hứa Miên mới hiểu lầm Chu Tẫn nên tự thầm xin trong lòng, rướn cổ theo bóng lưng Liêu Huy. Cậu nhạy cảm với con , cái vẻ hiền hòa của Liêu Huy là giả vờ, còn hôm nay là hiền hòa thật sự, khi thấy Chu Tẫn, ông thật lòng vui mừng. Chẳng xảy chuyện gì mà khiến ông vui đến thế.
Chu Tẫn cũng bình thường. Trước đây Chu Tẫn đối với Liêu Huy khách sáo như . Hứa Miên tính khí Chu Tẫn . Chu Tẫn còn đột nhiên buông tay nữa, rõ ràng ban nãy đông như thế còn chẳng buông tay. Thật kỳ lạ.
“Muốn dầm mưa ?” Ánh mắt trầm mặc của Chu Tẫn rơi Hứa Miên.
Anh bắt đầu sợ hãi. Sợ Hứa Miên manh mối.
Anh nghỉ việc ở hội sở, nơi đó quá bẩn thỉu hỗn tạp, Hứa Miên thích nơi đó. Những việc làm quá dơ bẩn, nên cơ thể và trái tim, ít nhất một thứ là sạch sẽ. Tuy rằng ở hội sở chỉ là một nhân viên phục vụ, nhưng sợ Hứa Miên cảm thấy bẩn.
Bây giờ Chu Tẫn quá nhiều điều lo sợ, sợ Hứa Miên thấy bẩn, cũng sợ Hứa Miên phát hiện trái tim cũng chẳng hề sạch sẽ. Hứa Miên thông minh nhạy cảm như , lẽ sẽ một ngày phát hiện .
ngay cả khi Hứa Miên chán ghét , vẫn ở bên cạnh .
Bàn tay đưa của Chu Tẫn lơ lửng giữa trung, lẻ loi đơn độc, giống như đang khẩn cầu khát khao thần linh ban phát lòng thương hại.
“Muốn!” Hứa Miên chẳng chút do dự, nắm lấy tay Chu Tẫn, kéo xông thẳng màn mưa.
Mưa nặng hạt hơn lúc nãy, ban đầu Hứa Miên còn thể kéo Chu Tẫn chạy , hai trông cứ như một đôi kẻ điên. chạy khỏi cổng trường mệt đứt , cơ thể thực sự thích hợp với bất kỳ hoạt động thể lực nào.
Hứa Miên mệt liền chậm bước , bắt đầu nắm tay Chu Tẫn dạo. Giờ thì giống kẻ điên nữa, mà giống như đang làm chuyện lãng mạn . Trong trường vốn chẳng còn mấy , trời mưa nên ai nấy đều vội vã về nhà, một ai thấy họ đang nắm tay bước mưa.
Lần rơi xuống nước Hứa Miên cảm, mà chỉ dầm chút mưa, Hứa Miên bẹp giường bò dậy nổi.
Đại Tây nước ngoài bàn chuyện làm ăn, vốn định đưa Hứa Miên cùng, nhưng hiện tại cổ họng khản đặc, mũi tắc nghẽn, căn bản thể khỏi cửa. Bà định ở chăm sóc Hứa Miên, nhưng dù nuông chiều con cái đến , bà cũng sẽ từ bỏ việc kinh doanh.
Đại Tây kiểu quý phu nhân truyền thống, nhà họ Đại vốn gia thế giàu lâu đời. Bà từ nhỏ tiếp nhận giáo d.ụ.c tinh , bà và Hứa Minh hôn nhân thương mại mà là tự do yêu đương khi du học, khi về nước mới kết hôn. Khi đó nhiều tưởng rằng nhà họ Hứa sẽ một tay che trời, bởi bản nhà họ Hứa thâm căn cố đế, kiểu liên thủ mạnh mẽ là điều mà bao nhiêu cuộc hôn nhân chính trị cầu còn .
Chỉ là khi kết hôn, Đại Tây tiếp quản một phần nhỏ việc kinh doanh của nhà họ Đại, còn Hứa Minh từng nhúng tay bất cứ chuyện gì của nhà ngoại, thậm chí cả việc làm ăn của vợ cũng can thiệp. Hai vợ chồng ai làm việc nấy.
Đại Tây nước ngoài công tác vẫn yên tâm về Hứa Miên, đành gọi dì giúp việc ở nhà cũ đến chăm sóc . Hứa Miên về biệt thự cũ ở, vì ở gần Chu Tẫn hơn. Kết quả là giờ cảm tiện ngoài, chỉ thể lỳ giường "quấy rối" Chu Tẫn.
Hứa Miên: [Sói xám gõ cửa.jpg]
Hứa Miên: [Thỏ trắng nhỏ ơi~ ngươi ở nhà mà~ ngoan ngoãn mở cửa cho gia nào~ Thỏ trắng nhỏ ơi~]
Chu Tẫn trả lời nhanh. Anh gửi qua một tấm ảnh.
Bối cảnh chụp trông mấy thiện, ảnh tối thui rõ là cái gì. Hứa Miên ấn xem ảnh, đôi mắt lập tức trợn tròn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-122.html.]
Đây! Đây đây! Đây đây đây!
Chu Tẫn tự dưng gửi ảnh khỏa cho làm cái gì!
Nhìn bối cảnh là ở nhà riêng của Chu Tẫn . Nghỉ đông trường cho ở , cửa ký túc xá đều khóa cả, Chu Tẫn về nhà ở là chuyện bình thường. thể chụp loại ảnh chứ!
Trong ảnh, Chu Tẫn mặc áo, chăn đắp đến ngang thắt lưng, ánh sáng tuy nhưng thể rõ đường nét cơ bắp của , thậm chí còn thấp thoáng thấy cả mép quần lót.
Hứa Miên: “……”
Sáng sớm dùng cái để thử thách cán bộ đấy ?
Hứa Miên nhấn tấm ảnh, phóng to.
Rồi thu nhỏ.
Lại phóng to.
Rồi thu nhỏ.
Được , đúng là một vị cán bộ hề chút nghị lực nào!
Chỉ là thôi chứ cũng sờ , vả là Chu Tẫn chủ động gửi tới chứ chủ động đòi.
Nhìn một chút thì .
Nhìn nhiều khéo bệnh cảm còn đỡ hơn chứ.
Sau khi ngắm tới ngắm lui vài , Hứa Miên kiên định ý chí: [Thỏ trắng nhỏ, xin đừng gửi ảnh lung tung.]
Dù thì cũng lưu .
Chu Tẫn: [Tôi chỉ là báo cho Miên Miên thức dậy chuẩn ngoài thôi.]
Chu Tẫn: [Miên Miên đang nghĩ gì ?]
Hứa Miên: “…”
Đừng vẻ nghiêm túc như thể chỉ một là đầu óc đen tối thế chứ. Cậu mới tin Chu Tẫn bụng đến mức chủ động báo cáo hành trình với .
Hứa Miên: [Tôi chỉ là lo mặc áo sẽ lạnh, cảm giống thôi.]
Cái ngày dầm mưa về nhà đó, Hứa Miên vì cảm nên ngủ từ sớm, mãi đến ngày hôm bò dậy mới thấy Chu Tẫn từng gọi điện cho . Mà còn chỉ một cuộc.
Hứa Miên mê man nhớ từng sẽ cùng Chu Tẫn làm, để khảo sát môi trường làm việc mới của , kết quả là ngủ quên mất, lúc xuống giường còn hoa mắt chóng mặt căn bản nhấc nổi chân.
Cậu vốn dĩ cho Chu Tẫn việc cảm, hiểu , theo bản năng cảm thấy Chu Tẫn sẽ tự trách.
Cứ hễ nghĩ đến việc Chu Tẫn sẽ lời xin với , trong lòng Hứa Miên thấy khó chịu.
Chu Tẫn xin với , thực Hứa Miên hiểu tại làm như . Bây giờ là kim chủ của Chu Tẫn, mà xảy chuyện gì, chỉ sơ sẩy chút thôi là sẽ đổ lên đầu .