Sao Chúng Ta Lại Đang Yêu Nhau Được? - Chương 117

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-03 11:57:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa dứt lời, Liêu Huy ôm đống sách ngang qua lưng họ, thoáng thấy Hứa Miên liền dừng bước, “Chu Tẫn ở chỗ , gần đây việc gì cần giúp cả, các em tìm ?”

Đêm đó Chu Tẫn rời tiệc sớm khiến Liêu Huy bất mãn, bây giờ thấy Hứa Miên, ông càng khó chịu hơn.

Ông đêm đó Chu Tẫn và Hứa Miên cùng đến biệt thự, ông chỉ Hứa Miên đối với Chu Tẫn vô cùng đặc biệt.

Có lẽ đây chính là quân bài để kiềm chế Chu Tẫn.

Hứa Miên thấy Liêu Huy là thấy phiền, đến nửa câu cũng chẳng , nhưng những khác thì , trong mắt họ, Liêu Huy là một giáo sư , họ còn thể văn phòng luật của ông .

“Vâng thưa giáo sư Liêu, tụi em đang tìm Chu Tẫn.” Phùng Khiêm là kẻ tích cực nhất, đối với Hứa Miên tích cực, mà đối với Liêu Huy cũng tích cực kém.

Cứ như thể cần tìm là tình địch của .

Hứa Miên đanh mặt , “Không phiền đến giáo sư Liêu ạ.”

Hứa Miên đôi co với Liêu Huy, chào Mã Lâm và Đinh Phi một tiếng bỏ .

Liêu Huy theo bóng lưng đầy ẩn ý, hớn hở bắt chuyện với Phùng Khiêm, “Em học sinh vẻ thiết với Chu Tẫn nhỉ?”

Bình thường Liêu Huy ngoài giờ lên lớp thì chỉ ở văn phòng luật hoặc dẫn dắt nghiên cứu sinh, ông căn bản chẳng thèm quan tâm đến chuyện của sinh viên năm nhất.

Phùng Khiêm thành tích bình bình, đầu tiên Liêu Huy chủ động bắt chuyện, dù lòng cam tâm thừa nhận mối quan hệ của hai nhưng vẫn nhiệt tình gật đầu.

Mã Lâm do dự một chút, lên tiếng.

Liêu Huy ngày thường vốn chẳng màng chuyện thiên hạ, quan tâm một cách bất thường, dù Chu Tẫn là học trò cưng của ông chăng nữa thì ông cũng nên lo chuyện bao đồng đến thế.

Liên tiếp mấy ngày liền đến lớp của Chu Tẫn đợi gặp, tin nhắn gửi đều như đá chìm đáy bể, Mã Lâm và Đinh Phi cũng dạo ngoài giờ lên lớp thì chẳng thấy bóng dáng , Hứa Miên dù ngốc đến mấy cũng Chu Tẫn đang cố ý tránh mặt .

Trước đây Chu Tẫn bận rộn đến mấy cũng luôn như hình với bóng cùng , mà giờ đây bận đến mức chẳng thấy tăm .

Chuyện hôm đó từ mà biệt, quả thực chút làm đau lòng.

Ngủ giường lưng bỏ một lời, chẳng khác gì hạng tra nam.

Hứa Miên còn canh giờ Chu Tẫn tan học nữa, khoa của thi xong cuối kỳ, cần lên lớp, cũng chẳng cần lo chuyện chuyển ngành, thời gian vô cùng dư dả, thế là dứt khoát đến phục lầu ký túc xá của .

Mã Lâm ngày nào Chu Tẫn cũng về, nhưng đều muộn.

Sợ phát hiện, Hứa Miên còn nấp cây, đợi lâu mới thấy Chu Tẫn mang theo một lạnh trở về.

Hứa Miên: “...”

Cậu đến sớm như thế, kết quả là Chu Tẫn ngoài từ .

Chu Tẫn về lấy đồ ngay, Hứa Miên lặng lẽ bám theo lưng , cũng dám chào hỏi vì sợ phát hiện.

Tháng thi cuối kỳ mà Chu Tẫn vẫn còn làm thêm, làm ở một tiệm sữa bên ngoài.

Hứa Miên đội mũ len, dùng khẩu trang che kín mặt, một gọi luôn năm ly sữa đá.

Ban đầu là một bạn nữ trong tiệm mang sữa cho . Thấy Hứa Miên mặc nguyên một cây đen, cô nàng đưa xong một ly liền chạy bếp lén lút bàn tán: "Ở ngoài một lạ lắm, mắt thì mà mặc đồ đen thui từ đầu đến chân, trông cứ đáng sợ thế nào ."

cảm thấy đôi mắt đó quen, nhưng nhất thời nhớ gặp ở .

Động tác rửa ly của Chu Tẫn bỗng khựng .

Hứa Miên vốn dĩ uống sữa.

Gọi nhiều như thế chỉ vì ở đây cho bớt vẻ kỳ quặc thôi.

sữa thơm quá, tiệm làm thủ công nên thích.

Trà sữa đá càng ngon hơn.

Từ lúc trời trở lạnh, Hứa Miên chẳng mấy khi uống.

Lén uống một ngụm chắc , Chu Tẫn bận rộn như thế, sẽ thấy .

Một ngụm cũng uống , uống thêm ngụm nữa .

Uống thêm ngụm nữa.

Uống thêm một...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sao-chung-ta-lai-dang-yeu-nhau-duoc/chuong-117.html.]

Ly sữa thứ hai đặt lên bàn của Hứa Miên.

Hứa Miên vội vàng kéo khẩu trang xuống khỏi mũi.

Vừa chạm ly, nóng hổi.

"Chào , làm nhầm ..." Hứa Miên dám lớn, chỉ dám lén gọi nhân viên.

Vừa ngẩng đầu lên, Chu Tẫn đang bưng khay, ngay cạnh bàn, rủ mắt .

Hứa Miên: "..."

"Không nhầm ." Hứa Miên cố sống cố c.h.ế.t kéo khẩu trang lên, bóp giọng chuyện.

Chu Tẫn bỏ , Hứa Miên bèn lén theo bóng lưng , chọc chọc ly sữa, bưng ly nóng lên, c.ắ.n răng uống mấy ngụm lớn.

Uống quá nhiều sữa nóng nên lúc về nhà, bụng Hứa Miên chướng lên khó chịu, đến cơm tối cũng nuốt trôi.

Chu Tẫn tan làm quá muộn, Hứa Miên còn gọi thêm đồ ăn ở tiệm sữa để đó, bảo là đặc biệt để dành cho nhân viên của tiệm.

Cũng chẳng Chu Tẫn chia phần .

Dạo trời thường tối nhanh, Hứa Miên một bộ về căn hộ, lạnh thấy khó chịu.

Chẳng rõ là bụng khó chịu là chỗ nào khác khó chịu nữa.

Cảm giác cứ như cả đều .

Đặc biệt là buổi tối còn gió lớn, thổi làm hàng cây hai bên đường lay động loạn xạ, thổi đến mức Hứa Miên kéo chặt lớp áo quanh .

Hứa Miên sợ bóng tối, chỉ là quá lâu tự bộ.

Số Chu Tẫn đưa về nhà quá nhiều, quen với việc cùng .

Bây giờ Chu Tẫn, một con đường , Hứa Miên cảm thấy quen, cứ như thiếu mất thứ gì đó.

Cậu nên quen với sự đồng hành của Chu Tẫn, dù cũng chẳng chung đường, sớm muộn gì tớ cũng trả tự do cho thôi.

Bản hợp đồng đó đối với Chu Tẫn mà chẳng là thứ gì .

Trước đây vốn một , giờ cũng một , chẳng gì khác biệt cả.

Thế nhưng Hứa Miên đột nhiên bước tiếp nữa.

Cậu ghét con đường .

Trước đây khi về nhà, mệt, chỉ ngủ, chỉ ngày mai kiếm tiền nuôi , nỗ lực học hành, thi một trường đại học , trở thành một bác sĩ giỏi để sống cuộc đời của một bình thường.

bây giờ, tất cả thứ.

Tiền bạc, học hành, ba , nhà cửa.

Những thứ đây khao khát đến mức xa tầm với, giờ đây tất thảy đều trong tay.

Thậm chí chẳng tốn chút công sức nào.

đó chẳng là nhà của , cũng chẳng ba của .

Hứa Miên ngửa đầu nơi đang sống.

Nơi gần khu đại học, tấc đất tấc vàng, đây chỉ dám mơ mua một căn hộ nhỏ vài chục mét vuông mà thôi.

Cậu thấy chân thực, chẳng chút cảm giác thuộc về nào cả.

Đã bao lâu , mà dường như chẳng thứ gì thực sự thuộc về .

Đại Tây đột nhiên gọi điện thoại cậui, hỏi về đến nhà .

Hứa Miên máy lững thững bước tiếp, khi tới lầu, ngoảnh đầu .

Mấy ngày nay cứ luôn cảm giác ai đó đang theo , nhưng mỗi khi đầu thì chẳng thấy gì cả.

Tên biến thái bám đuôi ngoài trường đến giờ vẫn bắt, kẻ đó xảo quyệt gian trá, chuyên nhắm những nữ sinh lẻ bóng.

Chẳng lẽ nhắm trúng ?

Liên tục mấy ngày liền, Hứa Miên đều chạy đến tiệm sữa.

Loading...