Vào một buổi chiều tà khi hoa đào rụng sạch, ráng chiều rực rỡ cả bầu trời.
Anh hôn , chẳng hề khách sáo chút nào.
Giống hệt như con .
Trương dương và đắc ý.
Tôi hỏi tại nào cũng thể tìm thấy một cách chính xác đến .
Khuôn viên trường rộng lớn thế , từ khoa sang khoa khác đều bắt xe. Trong trường lúc nào cũng những chiếc xe điện "ting ting" vẫy là dừng.
Anh : “Bởi vì và , đều nổi tiếng.”
Tôi của năm mười tám tuổi và Trần Quyết của năm mười tám tuổi, đúng là nổi tiếng.
7
Chiếc xe máy điện của Trần Quyết dừng ở một góc khuất.
Anh xuống xe, nấp một cái cây để bộ đồng phục giao hàng.
Tôi xuống xe, vẫn tiếp tục bám theo.
Chiếc xe taxi cứ lượn lờ quanh những khu phố cũ xa xôi của Bắc Kinh, đồng hồ tính tiền dừng từ lâu.
Tôi đưa đủ tiền xe để chạy quanh đây mấy ngày cũng .
Tôi xem xem, rốt cuộc Trần Quyết đang làm cái gì.
Trần Quyết một khu chung cư cũ kỹ, dãy nhà tập thể cũ nát thang máy.
Anh nhanh chóng chạy lên lầu.
Trong tiếng sập cửa rầm trời và tiếng c.h.ử.i mắng, Trần Quyết xuống.
Trên tay xách một túi thức ăn giao đổ ngoài rõ rệt.
CoolWithYou.
Nơi lối cầu thang đầy bụi bặm, Trần Quyết thản nhiên bệt xuống.
Anh xé túi bao bì, bắt đầu ăn phần thức ăn vương vãi trong túi.
Ăn vài miếng, lạch bạch chạy xe máy điện lấy một chiếc bình nước tróc sơn.
Anh đổ một vốc t.h.u.ố.c đủ màu sắc lòng bàn tay, ngửa đầu nuốt xuống cùng với nước.
Bác tài xế xuống xe, đưa tiền tay .
“Cậu lấy của cái gì, là thôi ?”
“Tiền xe trả cho , đừng làm khó nữa, hào nhoáng thế ...”
“Anh trông thật sự... dễ dàng gì.”
Tôi nhận tiền.
“Tôi cũng từng nghĩ, sống khó khăn đến mức .”
Tôi xuống xe, bước tới.
Ngồi xuống bên cạnh .
Lối cầu thang nóng, chút gió lùa man mát.
“Trần Quyết, theo cả ngày , cho ăn một miếng cơm với.”
Tay run rẩy, gần như cầm nổi chiếc thìa nhựa.
Tôi nắm lấy cổ tayanh, múc một miếng cơm đẫm dầu.
Khi nhai, vị chua chát nơi cổ họng khiến suýt chút nữa cầm nước mắt mà thành tiếng.
“Cũng ngon đấy chứ.”
Đồ ăn giao nguội ngắt, loại thực phẩm chế biến sẵn từ dây chuyền công nghiệp.
Vừa lạnh, cứng, ngấy mỡ.
Bên trong còn cả hành lá - thứ mà Trần Quyết ghét ăn nhất.
Anh ngẩng đầu, nước mắt rơi lã chã hộp cơm.
“Isme, về .”
Về?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quyet-y/3.html.]
Về cơ chứ?
Tôi là Isme, là Trần Ý.
Trần Ý của Trần Quyết.
Quyết Ý, Quyết Ý, lúc đó tiếng Trung của lắm.
Chỉ là hạ quyết ý ở bên .
Tôi tin tin nhắn chia tay gửi, mang theo một bụng lòng dũng cảm đến Bắc Kinh tìm suốt mười năm trời.
Quyết chí ở bên .
Mọi khổ nạn đều cùng đối mặt.
Tình cảm chẳng bao giờ màng đến lý lẽ đúng . Ngay lúc , khi đang phủ nhận quá khứ của chúng , thì đang nhặt hành lá khỏi hộp cơm cho .
8
Trần Quyết để cho một điện thoại.
Dùng bút dầu lòng bàn tay .
Vội vội vàng vàng, nét chữ rối loạn.
Suốt quãng đường dám nắm tay , sợ mồ hôi làm nhòe nét chữ.
Dù cho đường bao nhiêu , ghi tạc từng con tim.
Tôi nhập từng chữ .
Tốt lắm.
Người dùng tồn tại.
Tôi chụp ảnh .
Buổi tối tắm, tránh để nước chạm lòng bàn tay, ép những con đó lồng ngực.
Thông qua vài vệt mực dầu, để chạm gần hơn Trần Quyết của .
Người tình lâu gặp của ơi.
Anh làm lòng chua xót, đau đớn, đắng cay.
9
Sáng sớm hôm , đến bệnh viện.
Bỏ qua các thủ tục thông thường, trực tiếp tìm lãnh đạo bệnh viện, điều tất cả bệnh án của bố Trần.
Năm, sáu mươi trang bệnh án, tám địa chỉ.
Tôi ghi từng cái một.
Lúc xuống lầu, liếc khu bệnh xá một cái.
Bố Trần đang tựa giường, tán gẫu với các bệnh nhân cùng phòng.
Ba câu thì hết hai câu rưỡi là về Trần Quyết.
Nhất định đợi đến khi đối phương khen ngợi Trần Quyết mới chịu hài lòng im miệng.
Bà cụ ở giường bệnh đối diện tiếp lời:
“Bao giờ bạn gái A Quyết mới đến? Lịch cưới xin sắp xếp thế nào ?”
Vẻ đắc ý mặt bố Trần càng đậm hơn.
“Dạo nó bận thăng chức, vài bữa nữa con bé sẽ đến.”
Bố của Trần Quyết, mười năm trôi qua, vẫn chẳng hề thấu hiểu con trai .
10
Tìm đến địa chỉ thứ sáu, rằng hôm nay thể tìm thấy Trần Quyết nữa.
Và cũng hiểu tại suốt mười năm qua, từng tìm thấy .
Chúng đều từng cố gắng dùng những ngôn từ nông cạn để tìm hiểu về mười mấy năm cuộc đời mà đối phương từng tham gia.
Trần Quyết kể về Bắc Kinh. Vẫn là nụ với lúm đồng tiền quen thuộc, trong mắt đầy vẻ thuộc.