Quyền Hoạn - Chương 146: Con Đường Đế Vương
Cập nhật lúc: 2026-04-08 03:34:23
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Song Lâm xử lý qua loa vài sự vụ, trong lòng vẫn canh cánh chuyện . Hỏi thăm Sở Chiêu đang ở Ngự Thư Phòng, triệu kiến đại thần, bèn tự dậy tìm Sở Chiêu.
Vừa bước Ngự Thư Phòng y liền ngửi thấy một mùi kỳ lạ, chợt Sở Chiêu : “Mực là Tùng Yên Túc Mặc đặc chế, giống các loại mực khác, hiệu quả đều mịn lên màu , nước và mực tách rời khá thô.
dùng để vẽ tranh hoặc chữ lớn phong vị riêng, chỉ là mùi nồng một chút. Thường thì trong Ngự Thư Phòng dùng, thỉnh thoảng trẫm vẽ tranh mới dùng.
Ngươi đại khái là đầu tiên lĩnh mực, . Lần ngươi chỉ cần Huy Mặc là .”
Song Lâm sang, chỉ thấy tiểu nội thị tướng mạo đặc biệt xuất sắc do Nhân Hỉ mang đến hôm qua đang một bên ngự đài, đôi mắt ngấn lệ, đáng thương : “Là Tồn Vân lĩnh nhầm mực, xin Hoàng thượng trách phạt.”
Sở Chiêu một tiếng : “Được , nhớ là . Lui xuống lấy chút hương đến xông, mở cửa sổ cho bay mùi là xong.” Tồn Vân ngẩng đầu, chợt rụt rè : “Phó công công.”
Sở Chiêu ngẩng đầu, thấy Song Lâm liền : “Có việc gì ?”
Song Lâm cúi đầu hành lễ cẩn thận tỉ mỉ : “Bệ hạ.”
Sở Chiêu ngẩn , ý thức điều gì đó, đầu với Tồn Vân: “Ngươi lui xuống .”
Tồn Vân thấp giọng : “Vâng... Vậy hương...”
Sở Chiêu chút mất kiên nhẫn, xua tay hiệu mau lui xuống. Tồn Vân vội vàng lùi bước xuống. Sở Chiêu thấy , tiến lên nắm tay Song Lâm : “Hôm nay nghỉ ngơi thêm.”
Song Lâm : “Mấy ngày gặp, trong thư phòng Bệ hạ thêm mới ?”
Sở Chiêu : “Hôm qua Nhân Hỉ đưa tới, là điều lý hơn một năm.
Ta thấy hiện nay Càn Hoa Cung quả thực thiếu nhân thủ, bọn họ cũng đều thông minh lanh lợi, quy củ cũng thành thạo, thư sử cũng khá thông thạo, liền bảo Anh Thuận tạm thời sắp xếp ở Càn Hoa Cung ngày thường giúp đỡ hầu hạ, cũng đảm nhận sai sự chính thức nào.
Đợi một thời gian xem tâm tính thế nào tính. Ngươi yên tâm, bọn họ cung, chính là trong cung . Nhân Hỉ năm xưa tuy là của phụ hoàng, nay chỉ thể nương tựa trẫm.
Người đưa , vẫn thể dùng .”
Song Lâm thấy vẻ mặt thản nhiên, ngược cảm thấy chút hẹp hòi, bèn cũng ném chuyện đầu : “Hôm nay cung gặp Thái t.ử điện hạ và Thụy Vương thế tử, Thụy Vương thế t.ử , trưởng t.ử của Phúc phế vương kinh ?”
Sở Chiêu mặt cứng đờ, chút chột , khẽ ho hai tiếng : “Chuyện thì dài.” Hắn vươn tay rót một chén đưa cho Song Lâm : “Uống .”
Song Lâm nhận lấy chén nhưng uống, ánh mắt vẫn sáng rực chằm chằm Sở Chiêu. Sở Chiêu trong lòng do dự hồi lâu mới : “Vẫn luôn một nỗi lo lắng trong , đó là Thọ ca nhi...
Từ nhỏ do đích dạy dỗ, nhưng dẫu cũng bận rộn quốc sự.
Nay nuôi dưỡng nó thành một tính tình thuần thiện, vì nó là đích t.ử duy nhất của , sớm lập làm Thái tử, bên cạnh cũng đều là nâng niu nó.
Ta sợ nó chịu nổi trắc trở gian nan, cái tâm tính đế vương của nhà đế vương ... ngươi hiểu mà.
Ngay cả khi còn nhỏ, cũng một Sở Quân, Sở Mân tranh giành cao thấp với , khiến lúc nào cũng dám lơi lỏng, khắc khổ phi thường.
Dù là , phụ hoàng mẫu hậu cũng từng một ngày lơ là. Mẫu hậu vì mà vắt óc suy nghĩ tính toán lâu dài, phụ hoàng nước cờ hiểm vì mà san bằng chông gai.
Nay tương lai của Thọ ca nhi cũng đặt vai một , thực sự cũng chút lo lắng nó quá mức thuận buồm xuôi gió. Do đó mới nghĩ đến việc nuôi dưỡng con cháu tông thất chi gần trong cung.
Không chỉ con của Phúc Vương, Thụy Vương, ngay cả An ca nhi Sở Hủ nhà Đức Vương, nay cũng cùng dạy dỗ ở Đại Bổn Đường trong cung.
Cứ coi như cho Thọ ca nhi một chút cảnh tỉnh mài giũa, dạy nó đừng tự mãn, phấn đấu vươn lên. Lỡ như thực sự thành... thực sự kẻ hiền tài, cũng thể lập hiền lập công...”
Song Lâm khẽ thở dài một tiếng : “Bệ hạ, như đối với Thái t.ử điện hạ quá tàn nhẫn .”
Sở Chiêu nắm lấy tay Song Lâm nắn nắn, thấp giọng : “Ngươi thương xót nó, thì chỉ điểm cho nó nhiều hơn.”
Song Lâm nửa ngày gì, hồi lâu mới khẽ : “Bệ hạ cần trải đường lui cho ...”
Sở Chiêu trong lòng thắt . Song Lâm về phía , đôi mắt trong veo, phảng phất như thấu tỏ chuyện. Y mỉm : “Ngài suy nghĩ lung tung gì . Nói , ngài đoán xem đứa bé của Phúc Vương từ mà ?”
Song Lâm : “Với tính cách của Thụy Vương, thể để Phúc Vương chạm nữ nhân khác. Lẽ nào là vì tính kế tính mạng lâu dài cho Phúc Vương?”
Y ban đầu ngược từng đoán Tĩnh An Quận vương là đứa trẻ Sở Chiêu nhận nuôi ở . Sau nghĩ cổ đại lấy huyết thống làm trọng, cực khó thoát khỏi rào cản , đặc biệt là huyết mạch hoàng thất, Sở Chiêu khả năng tự làm xáo trộn huyết mạch hoàng thất.
Sở Chiêu mỉm : “Đứa bé đó là do Thụy Vương làm . Nghe ... khụ, là giấu Phúc Vương, tìm mấy tỳ nữ cùng giam lỏng với Phúc Vương tới... thử lâu...”
Hắn ghé sát miệng tai Song Lâm, thấp giọng vài câu.
Vẻ mặt Song Lâm vô cùng khó tả, vạn ngờ cổ đại cũng thể nghĩ phương pháp tương tự như thụ tinh nhân tạo cho thế hệ .
Hơn nữa cố tình còn để Thụy Vương mày mò thành công tạo một đứa trẻ. Cũng Phúc Vương giam lỏng trong bức tường cao bịt mắt bưng tai nếu chuyện , sẽ thế nào.
Y vô cùng khó hiểu : “Bệ hạ làm rốt cuộc thâm ý gì?”
Sở Chiêu thấp giọng : “Lúc đó trẫm quyết ý nạp phi nữa. Mọi việc trong hậu cung, luôn cần một mệnh phụ phận cao quý để thống lĩnh.
Một cung yến đây còn thể để Đức Vương phi lo liệu. Chỉ là, hôn sự của Trưởng công chúa, trẫm chút khó xử.
Không ngờ Thái hoàng thái hậu tìm đến , chủ động đề xuất, chỉ cần thể để hệ của Phúc Vương nối dõi, bà sẽ trẫm chủ trì việc trong hậu cung, phàm việc gì cũng lấy ý nguyện của trẫm làm chủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quyen-hoan/chuong-146-con-duong-de-vuong.html.]
Trẫm nghĩ bà nếu thể lo liệu hôn sự cho Trưởng công chúa, thì đúng là danh chính ngôn thuận...”
Song Lâm nhớ tới những lời nh.ụ.c m.ạ cay độc của Lạc Thái hậu đối với Nguyên Thú Đế năm xưa, chút khó tin : “Bệ hạ cứ thế mà tin ?”
Sở Chiêu : “Lạc gia đại thế mất, triều cục trẫm đều nắm giữ cả.
Bà nay chẳng qua chỉ là một lão ẩu gần đất xa trời trong hậu cung, cũng chẳng sống mấy năm nữa, ngược cũng sợ bà giở trò quỷ gì.
Nói thật, cũng coi như khá hiểu Thái hoàng thái hậu . Tính tình bà cương liệt trực tính, yêu ghét rõ ràng. Ban đầu căm hận phụ , ngay cả chúng cũng ghét bỏ lây.
Nay sự hối hận , thiết nghĩ ít nhiều cũng là thấy phụ hoàng tuổi còn trẻ qua đời, tuổi già nhớ tình con những năm qua, ít nhiều chút hối hận.
rốt cuộc vẫn còn nhớ thương Hoài Đế, rốt cuộc cam tâm để Hoài Đế tuyệt tự hương hỏa.”
“Ta nghĩ ngang dọc cũng chẳng chỗ nào .
Thực phụ hoàng cho đến cuối cùng vẫn giữ mạng cho Phúc Vương, cũng là nghĩ giữ một mạch cho hoàng bá phụ, cắt đứt hương hỏa của hoàng bá phụ.
Sau trẫm và Thụy Vương tiết lộ chút gió, ngờ Thụy Vương đề xuất, thể để Phúc Vương sinh con, chỉ cần khi trẫm con của Phúc Vương, đồng ý để Phúc Vương sống thoải mái hơn một chút, cần luôn u cấm trong bức tường cao là .
Trẫm suy nghĩ một chút, dù đời , trẫm chắc cũng sẽ con với nữ nhân khác nữa. Phúc Vương... thực vô tội, nếu Thụy Vương thực sự thể làm , thì chiều theo cũng .
Đứa bé đó thể cũng , nuôi mấy năm mới coi như vững mới bảo đưa kinh.
Nay cũng là ở viện t.ử riêng, mời nhũ mẫu cô cô khác dạy dỗ, cũng để Thái hoàng thái hậu luôn dạy dỗ, chỉ là để bà thấy trong lòng một niềm an ủi mà thôi.”
“Trưởng công chúa năm nay mười chín .
Trước đó trẫm tuy luôn định hôn sự cho , nhưng để xuất giá, chính là lo lắng tâm trí lớn, nếu kết hôn quá sớm, chịu nổi nỗi khổ sinh nở, tổn thương thể.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vốn định mười tám tuổi xuất giá, kết quả chiến sự nổ , chậm trễ một năm.
Nay cũng thể kéo dài thêm nữa, do đó mới bảo Thụy Vương đưa đứa bé đó kinh, đổi lấy việc Thái hoàng thái hậu tận tâm tận lực lo liệu hôn sự cho Trưởng công chúa.
Chuyện xong xuôi, hậu cung của trẫm cũng chẳng việc gì lớn, chẳng qua là chút cung yến tiết lễ tầm thường mà thôi.”
Song Lâm trầm mặc . Sở Chiêu thấy y như , trong lòng thầm kêu . Chuyện vẫn luôn giấu Song Lâm, chính là cảm thấy để chuyện của làm phiền đến y.
Hắn nắm lấy tay y, suy nghĩ một lát mới : “Mọi việc luôn từng bước một. Là đưa ngươi hồi cung, luôn dốc hết sức .
Nếu việc thành hoặc là nuôi ong tay áo, thì đó cũng là do tự nguyện. Ngươi vì mà từ bỏ sự tự do ngoài cung, lẽ nào chỉ mát ăn bát vàng bỏ chút gì ?”
Song Lâm trong lòng chút áy náy hối hận, thấp giọng : “Bệ hạ vốn dĩ thể một con đường thỏa hơn để .”
Hắn vốn nên là một minh quân thời thịnh trị văn trị võ công, thứ đều vẹn .
Sở Chiêu chợt nhướng mày : “Ý ngươi là, cưới một nữ nhân yêu, sinh một đống hoàng t.ử ưu tú, lúc già thì cha con nghi kỵ, em đố kỵ, một con đường như ?
Con đường đế vương , ai quy định như thì thỏa hơn thích hợp hơn? Lẽ nào dựa việc ngươi và đồng tâm, dạy dỗ con cái cho , thể vững hơn, xa hơn ?”
Song Lâm há miệng, Sở Chiêu vươn ngón tay ấn lên môi y, mỉm định gì đó, chợt thấy tiếng "cạch" ở cửa.
Sở Chiêu sầm mặt đầu, thấy Tồn Vân tay cầm một lư hương hoang mang hoảng loạn một bên.
Sở Chiêu tức giận : “Làm một cái sai sự cũng xong, tự đến Nội Trừng Tư lĩnh hai mươi cái vả miệng!”
Tồn Vân mở to mắt, nước mắt rào rạt chảy , hoang mang hoảng loạn quỳ xuống dập đầu : “Là nhỏ thất nghi !”
Trong giọng mang theo tiếng nức nở. Sở Chiêu càng chút phiền não. Đại thái giám ở gian ngoài sớm thấy , bước đưa xuống.
Sở Chiêu đầu Song Lâm mím môi mỉm , thở dài: “Nhân Hỉ cũng là cũ bên cạnh mẫu hậu , mang trẫm còn tưởng chắc chắn sẽ bớt lo, ai ngờ hết đến khác phạm , còn chút nhãn sắc nào!
Ngày mai vẫn nên để Tiết Tảo Phúc và Lý Quân lên hầu hạ .”
Song Lâm : “Bệ hạ... cảm thấy Tồn Vân giống một ?”
Sở Chiêu mờ mịt : “Giống ai?” Hắn nhớ một chút liếc Song Lâm : “Lẽ nào giống ngươi? Không giống a.”
Song Lâm một tiếng, đầu với Sở Chiêu: “Hôm nay thấy Như Ý quả thực tinh thần gì, e rằng đúng là chỉ trong mấy ngày thôi. Ta một ý tưởng, đại khái thể khiến Thái t.ử điện hạ nguôi ngoai một chút.”
Sở Chiêu lập tức cũng quên luôn chuyện của Tồn Vân, hỏi: “Cách gì?”
Song Lâm : “Bệ hạ gọi mấy họa sư cung đình tới, dựa theo cảnh Thái t.ử điện hạ và Như Ý vui đùa nghỉ ngơi trong sinh hoạt, vẽ thêm vài bức tranh công bút, tỉ mỉ vẽ hình mạo của Như Ý cho .
Rồi bảo Công bộ chiếu theo tranh làm một bức bình phong gì đó, để cho Thái t.ử điện hạ cũng cái mà tưởng niệm.”
Sở Chiêu nghĩ liền khen: “Cách .” Một lát : “Ta nay thấy bức họa của phụ hoàng mẫu hậu, cũng luôn nhớ nhung.”
Song Lâm vươn tay nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay tỏ ý an ủi. Sở Chiêu : “Bảo họa sư cũng vẽ cho ngươi và một bức tiểu tượng .”
Song Lâm : “Ngài vẫn nên lo liệu xong chuyện của Như Ý , cứ như ...”
Sở Chiêu thấy mi mục y vì mang theo chút trêu chọc, nhớ tới đêm qua y lải nhải chỉnh đốn đến mức nước mắt đầm đìa, trong lòng khỏi chút kiều diễm, vươn tay ôm lấy y thấp giọng : “Tối nay ngủ trong cung ?”