Quyền Hoạn - Chương 130: Trọng Minh Giám (Phiên Ngoại)

Cập nhật lúc: 2026-04-08 03:33:58
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trung thu, bên cống nạp lên một tấm bảo kính, là gọi Trọng Minh Giám, mặt gương chạm khắc một con chim Trọng Minh, loài chim mỗi mắt hai con ngươi, đồn thể thấu quá khứ tương lai.

Lại truyền thuyết kể rằng, nếu đặt tấm gương gối khi ngủ, trong mộng thể thấy kiếp .

Sở Chiêu tuy tin, nhưng cũng cảm thấy chút thú vị, tối đến liền giấu gương trong tay áo mang về điện cho Song Lâm thưởng ngoạn: “Cũng kiếp và ngươi là thế nào, bằng đêm nay chúng thử xem, haha.”

Song Lâm cầm lấy tấm gương một chút : “Kiếp của , hẳn là một mắc bệnh tim, con cái, cha mất sớm, duyên phận mỏng manh, thể quá tức giận, cũng thể quá đau buồn, càng thể quá vui vẻ.

Cho nên nếu thực sự nhập mộng, cũng chẳng gì đáng xem. Chi bằng xem kiếp của bệ hạ, chắc chắn là đại công đức, kiếp mới mệnh đế vương quý thể tả chứ?”

Sở Chiêu thấy y phân tích một cách đắn, làm như thật , nhịn bật . Hắn đưa tay nhận lấy tấm gương nhét xuống gối, đồng thời ôm y lòng : “Đại công đức của chắc chắn đổi lấy mệnh đế vương, mà là đổi lấy kiếp ngươi làm bạn.”

Nói xong, bàn tay chờ đợi nữa mà luồn trong vạt áo Song Lâm: “Đêm trăng thanh gió mát, cảnh ý vui thế , chúng vẫn nên trân trọng mới .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hai lăn lộn một hồi lâu, Song Lâm vò ép đến mất kiên nhẫn, sớm gục xuống gối ngủ . Sở Chiêu ngược vẫn cố gượng dậy lau cho y, đó mới ôm y mơ màng chìm giấc mộng. Thế nhưng, phát hiện tới một nơi vô cùng kỳ lạ.

Bốn bề đều là những công trình kiến trúc vuông vức cao lớn, chút cảm giác thẩm mỹ nào, bên từng ô cửa sổ nhỏ.

Trên đường những con quái vật bằng sắt thép kỳ lạ gầm rú lao vun vút, thỉnh thoảng dừng mở cửa, từ bên trong bước , trông vẻ giống như một cỗ xe.

Người qua khắp nơi đều vội vã, y phục vô cùng gọn gàng.

Nam t.ử đa phần để tóc ngắn, nữ t.ử tóc dài hơn một chút nhưng cũng chỉ đến eo là cùng, ít mặc váy áo hở n.g.ự.c lộ đùi, mà chẳng ai cảm thấy đồi phong bại tục.

Ai nấy bước đều vô cùng bận rộn, bốn phía ồn ào cực điểm. Thỉnh thoảng liếc một cái, xì xào bàn tán: “Đang phim ? Hay là đam mê Hán phục? Khí thế mạnh quá...”

Hắn chút mờ mịt bước , chợt trong lòng động đậy, đầu sang bên đường. Ven đường một nam thanh niên, dáng thẳng tắp, sắc mặt tái nhợt, đôi môi cũng mỏng. Diện mạo vô cùng xa lạ, nhưng cứ cảm giác, quen .

Nam t.ử vốn dĩ dường như chỉ ngẩn ngơ , thấy đầu , chợt mỉm , sải bước tới, đưa tay kéo : “Đi theo .”

Người nọ mở miệng, trong lòng dường như đó là ai, vô cùng khẳng định gọi: “Phó Song Lâm?”

Song Lâm mím môi, trong mắt tràn ngập ý . Vậy mà giữa chốn đông , y kéo đầu xuống, hiệu cho cúi thấp, nhẹ nhàng hôn lên môi một cái, thấp giọng : “Đây là phần thưởng cho bệ hạ vì liếc mắt một cái nhận .”

Nói xong khẽ oán trách một câu: “Vẫn lùn hơn ngươi.”

Mặt Sở Chiêu lập tức nóng bừng lên, ngay cả tai cũng đỏ rực.

Hắn và Song Lâm lúc riêng tư chuyện gì cũng từng làm qua, nhưng giữa chốn đông thì quả thực từng làm hành động mật nhường .

Hắn vội vàng đầu quanh, phát hiện đường vẫn cứ như thường, dường như để ý đến hành vi của bọn họ.

Hai đàn ông tay trong tay, tựa hồ cũng khiến cảm thấy kỳ quái.

Song Lâm nắm lấy tay : “Tuy nơi nào đặc biệt lưu luyến, nhưng gì cũng một chuyện thể làm, nhân lúc còn tỉnh mộng, chúng mau thôi.”

Sở Chiêu y nắm tay mờ mịt bước , Song Lâm quen cửa quen nẻo kéo một tòa nhà lớn. Bên trong treo vô hàng hóa, chắc hẳn là một nơi buôn bán.

Song Lâm vô cùng thành thạo dẫn lên thang cuốn tự động, thẳng đến khu thời trang nam, với cô gái đang chào mời khách: “Hai bộ âu phục nam, loại mặc để đăng ký kết hôn, cần lấy ngay, phiền cô xem kích cỡ, lấy đồ may sẵn, giày da, tất, đồ lót, áo sơ mi cũng xin phối sẵn luôn.”

Cô gái mím môi , liếc Sở Chiêu một cái : “Hai vị thật là xứng đôi!”

Vừa , cô nhanh nhẹn chọn hai bộ lễ phục từ trong giá áo. Song Lâm nhận lấy lễ phục, đẩy Sở Chiêu trong phòng thử đồ, cô gái vẫn còn bên ngoài : “Tình cảm thật .”

Sở Chiêu mờ mịt Song Lâm cởi hoàng bào , giúp bộ “lễ phục” trói buộc tay chân , thấp giọng hỏi: “Đăng ký kết hôn?”

Song Lâm xổm xuống giúp cởi giày tất, ngẩng đầu : “ , ở đây đồng tính thể kết hôn đấy, nhanh lên một chút, nếu chỗ đăng ký kết hôn tan làm mất.”

Nói xong y lên, kéo Sở Chiêu ngoài, mặc áo khoác âu phục , khóe miệng ngậm giúp thắt nơ cổ.

Y mượn lược của cô gái , ấn xuống, tháo búi tóc của Sở Chiêu , chải vuốt buộc lỏng một nắm gáy.

Cô gái hai mắt sáng rực lên : “Vị thật sự trai quá cá tính! Tóc dài thế mà vẫn đầy nam tính!”

Song Lâm Sở Chiêu vẫn đang ngơ ngác mặc cho y tùy ý bài bố, nhịn đưa tay nâng cằm lên, cúi đầu hôn lên môi .

Y hài lòng gốc tai một nữa đỏ bừng, nhân viên phục vụ bên cạnh ôm mặt hét lên chói tai.

Sở Chiêu vẻ mặt luống cuống sang Song Lâm, Song Lâm : “Ta xưa nay cũng khinh cuồng như , chỉ là thể quang minh chính đại tuyên bố với tất cả rằng ngươi là của , sự cám dỗ thực sự quá lớn.”

Song Lâm vốn luôn khiêm tốn cẩn trọng, đột nhiên những lời như , trong lòng Sở Chiêu dâng lên một cỗ ngọt ngào, chợt cảm thấy thế giới trong mộng cũng .

Chỉ thấy Song Lâm cầm quần áo tự phòng thử đồ, bao lâu cũng bước , một bộ lễ phục màu đen cùng kiểu dáng với .

Mi thanh mục tú, rõ ràng dung mạo quá giống với Song Lâm mà từng thấy, nhưng khiến hề cảm thấy xa lạ chút nào.

Chỉ thấy Song Lâm lấy một tấm thẻ nhỏ đưa cho nữ tiểu nhị : “Quẹt thẻ.”

Sau đó thấy y quẹt thẻ ấn vân tay lên một cỗ máy, liền kéo ngoài. Lại đến một tầng khác, dừng một quầy trang sức châu ngọc lấp lánh, tiếp tục với nữ tiểu nhị : “Lấy một cặp nhẫn cưới nam, loại sẵn.”

Nữ tiểu nhị quả nhiên lấy hai chiếc nhẫn, kiểu dáng vô cùng đơn giản, chất liệu, đều là mặt trơn.

Song Lâm nhận lấy một chiếc, kéo ngón áp út của Sở Chiêu qua đeo thử cho , đổi vài chiếc cuối cùng cũng chọn một kích cỡ phù hợp, tự cũng chọn một chiếc, đó quẹt thẻ, bảo gói .

Y kéo cùng vội vã bước , : “Đi mau mau, sắp tan làm .”

Sở Chiêu hiểu ý gì, cũng chỉ theo y ngoài, thấy y vẫy tay gọi một chiếc xe dừng . Lên xe, chạy một mạch đến một tòa nhà khác xuống xe.

Song Lâm vội vã kéo Sở Chiêu , thấy ở đó đang một đôi nam nữ ăn mặc lộng lẫy ôm hôn tại một nơi trang hoàng bằng hoa tươi và bóng bay, một dường như là bạn bè đang vây quanh vỗ tay.

Nữ t.ử đầu đội khăn voan trắng, tay cầm hoa tươi. Song Lâm chợt khựng , khẽ giậm chân : “Nguy ! Quên mất ngươi chứng minh thư!”

Sở Chiêu đầu y, nắm lấy tay y hỏi: “Nơi là kiếp của ngươi ?”

Song Lâm thấp giọng đáp: “Ừm... Một thế giới mà nam nhân và nam nhân cũng thể quang minh chính đại kết hôn, yêu thương gắn bó bên .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quyen-hoan/chuong-130-trong-minh-giam-phien-ngoai.html.]

Rõ ràng y biểu cảm gì, nhưng Sở Chiêu y đang buồn bã, trong lòng cũng cảm thấy xót xa. Hắn vươn tay định an ủi y, chợt cảm thấy tay thứ gì đó, cúi đầu , là một tấm thẻ nhỏ. Hắn ngẩn , đưa tay hỏi y: “Chứng minh thư, là cái ?”

Song Lâm thấy, mừng rỡ như điên : “Giấc mộng đúng là cầu ước thấy.”

Nói xong liền kéo đến một quầy lễ tân, giao cả hai chứng minh thư lên : “Chúng đăng ký kết hôn.”

Nhân viên làm việc ở quầy lễ tân là một nam một nữ, vô cùng thành thạo quẹt chứng minh thư lên một cỗ máy, bấm bấm vài cái trả cho bọn họ, mỉm : “Chúc mừng hai vị kết duyên lành, làm xong , xin mời di chuyển sang sảnh tuyên thệ bên , thể cung cấp nghi thức tuyên thệ đơn giản miễn phí.”

Song Lâm kéo Sở Chiêu tới, một dẫn chương trình mặc lễ phục bước đến mỉm : “Chúc mừng hai vị thành đăng ký kết hôn, xin hỏi cử hành nghi thức tuyên thệ ạ?”

Song Lâm : “Có.”

Nói kéo Sở Chiêu qua.

Người dẫn chương trình mời bọn họ bục tuyên thệ, tiên một đoạn mở đầu đơn giản: “Hôm nay, chúng cùng chứng kiến Phó Song Lâm và Sở Chiêu kết hôn tại đây, chúc mừng họ cuối cùng cũng bước lễ đường hôn nhân.

Bây giờ, xin mời hai vị tân nhân lời thề.”

Sở Chiêu cúi đầu, thấy ở nơi hoa tươi vây quanh phía quả nhiên một cuốn sách đang mở, bên vài dòng chữ lớn bắt mắt, liền cùng Song Lâm : “Hôm nay, và Phó Song Lâm/Sở Chiêu kết hôn tại đây, từ nay về dù là thuận cảnh nghịch cảnh, giàu sang nghèo hèn, khỏe mạnh ốm đau, vui vẻ buồn bã, chúng đều sẽ yêu thương , trân trọng , cho đến mãi mãi.”

Sở Chiêu xong, cảm thấy chút cảm động, đầu sang Song Lâm, thấy nước mắt y lưng tròng, thấp giọng hỏi: “Sao ?” Song Lâm mím môi .

Người dẫn chương trình bên cạnh : “Xin mời hai vị tân nhân trao tín vật.”

Song Lâm lấy nhẫn từ trong n.g.ự.c , kéo tay Sở Chiêu, cúi đầu đeo cho . Sở Chiêu cũng bắt chước y, lấy chiếc nhẫn còn , kéo ngón tay y, đeo cho y.

Hai một lát, Sở Chiêu chợt phúc chí tâm linh, nhớ cảnh tượng lúc bước , cúi đầu ôm lấy eo Song Lâm, hôn sâu xuống.

Những xem lễ bên bùng nổ một tràng pháo tay nhiệt liệt.

Ra khỏi tòa nhà, Sở Chiêu cũng thả lỏng hơn nhiều, kéo Song Lâm : “Hôn lễ kết thúc, nên động phòng ?”

Mặt Song Lâm đỏ lên, nhưng chợt như nhớ điều gì, gật đầu : “A... ...”

Y kéo lên xe, một nữa đến một tòa nhà vô cùng tráng lệ. Song Lâm thẳng đến quầy lễ tân: “Xin mở một phòng tổng thống, lấy phòng tân hôn.”

Sau đó nhận lấy một tấm thẻ từ tay cô gái xinh , kéo lên thang máy. Sở Chiêu thấy y mang dáng vẻ vội vã chờ đợi , vô cùng hiếm lạ, ôm lấy y : “Làm khó ngươi chủ động như .”

Song Lâm liếc một cái, khóe miệng chợt ngậm : “Bệ hạ đây từng , chuyện gì cũng , đêm động phòng hoa chúc tối nay, nhất định chiều theo ý .”

Sở Chiêu vẫn thoát khỏi bầu khí của lời thề ban nãy, thấy mắt y sáng rực, : “Tự nhiên đều chiều theo ngươi.”

Khóe miệng Song Lâm hiện lên một nụ gần như thể gọi là xảo quyệt, một mực kéo phòng.

Sở Chiêu thấy chiếc giường lớn rải đầy cánh hoa hồng đỏ tươi, khỏi khẽ "ồ" lên một tiếng.

Song Lâm kéo phòng tắm bên cạnh, thấy trong bồn tắm cũng rải đầy cánh hoa hồng đỏ tươi, giúp Sở Chiêu cởi áo : “Đợi hầu hạ bệ hạ mộc dục.”

Sở Chiêu dang tay mặc cho y cởi áo, mỉm : “Sao trẫm cứ cảm giác như sắp tính kế .”

Song Lâm vài cái lột sạch , đẩy trong làn nước ấm áp, lấy một chai rượu vang đỏ bàn rót ly rượu đá đưa cho : “Bệ hạ cứ để hầu hạ, nhất định hầu hạ ngài thoải mái dễ chịu.”

Sở Chiêu uống vài ngụm rượu : “Đây là rượu nho ?”

Song Lâm đáp: “Ừm, uống quen ?”

Trong lúc , miệng y ngậm một ngụm rượu, tiến tới hôn , mớm rượu miệng . Môi hai chạm , chẳng mấy chốc đều chút thở dốc. Sở Chiêu hai má Song Lâm ửng đỏ, sớm động tình, vươn tay định kéo y : “Ngươi cũng tắm .”

Song Lâm sớm lanh lợi xoay né tránh: “Ngươi tắm , lát nữa cho ngươi một niềm vui bất ngờ.”

Sở Chiêu uống cạn ly rượu vang, : “Lại niềm vui bất ngờ gì nữa?”

Song Lâm cúi đầu thì thầm bên tai : “Tóm là một đêm động phòng hoa chúc khiến bệ hạ khó quên là .”

Sở Chiêu đôi môi mỏng hồng nhuận của y thu hút, nhịn hung hăng c.ắ.n vài cái, mới : “Nhanh lên, trẫm giường đợi ngươi.”

Song Lâm lấy áo choàng tắm treo sang một bên, khi tắm rửa sạch sẽ lau khô cho , mặc áo choàng tắm , đẩy ngoài, tự cởi áo mộc dục.

Không bao lâu , Sở Chiêu tinh thần rạng rỡ giường Song Lâm bước , chờ đợi nữa tiến lên ôm y đè xuống giường.

Song Lâm dùng tư thế cực kỳ mềm dẻo xoay một cái, ngược cưỡi lên Sở Chiêu, : “Đã là để hầu hạ bệ hạ mà.”

Khóe miệng Sở Chiêu vốn đang ngậm , thế nhưng đợi đến khi Song Lâm sấp , bắt đầu hôn ... Hắn cảm nhận điểm giống bình thường... Có thứ gì đó... đang chống ... Mà tay Song Lâm, cũng từ từ vuốt ve đến phía ...

Sở Chiêu chợt giữa lúc ý loạn tình mê như sét đ.á.n.h thức tỉnh thiên linh cái: “Ngươi... Ngươi ...”

Song Lâm ngẩng đầu, hai mắt long lanh, khóe miệng đỏ tươi : “Quân vô hí ngôn, bệ hạ lẽ nào đổi ý?”

Cả Sở Chiêu đều lắp bắp: “Chuyện ... Chuyện ... Song Lâm, trẫm... chút quen...”

Song Lâm tiến lên hôn lấy , chiếc lưỡi linh hoạt trêu chọc lưỡi , hồi lâu mới tách , Song Lâm mỉm : “Ta sẽ làm bệ hạ vui vẻ.”

Sở Chiêu khuôn mặt xa lạ quen thuộc của y, gian nan giãy giụa: “A... Ngươi bệnh tim ? Có thể ?”

Song Lâm sầm mặt: “Ta sẽ cho bệ hạ ...”

Hai tay một nữa linh hoạt vuốt ve nơi nhạy cảm nhất của Sở Chiêu, khơi dậy ngọn lửa tình nóng bỏng của .

Trên Sở Chiêu vã mồ hôi hột, linh quang lóe lên, chợt lật hôn Song Lâm, mơ hồ vươn tay an ủi y. Quả nhiên cỗ thể vẫn nhạy cảm và mềm mại giống như quen thuộc.

Hai đều chìm đắm xuống, chiếc giường lớn rộng rãi mềm mại, những cánh hoa hồng đều vò nát, lả tả rơi xuống thảm.

Lúc trời sáng, Sở Chiêu tỉnh từ trong giấc mộng hoang đường kỳ quái suốt một đêm, thấy Song Lâm vẫn đang ngủ say sưa bên cạnh, đầu tựa hõm vai . Hắn chợt bật , mò mẫm lấy tấm gương gối xem, lẩm bẩm: “Có chút thú vị.”

Hắn cúi đầu ôm hôn Song Lâm, Song Lâm mở mắt, thấy , dường như vẫn tỉnh mộng, vươn tay chút ghét bỏ đẩy cằm , nỉ non một tiếng: “Đừng quậy, nhất định cho ngươi sự lợi hại của .”

Loading...