QUỶ THOẠI - BOSS ĐẦU TIÊN - CHƯƠNG 47: CĂN CỨ LONG MÔN

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-27 18:32:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giám đốc căn cứ xong, cả hội trường im lặng.

Thật lâu , kinh hãi thở phào nhẹ nhõm, rốt cục những đổi kỳ lạ trong căn cứ mấy hôm là vì cái gì —— cho tới bây giờ, tỷ lệ t.ử vong của chơi khi phó bản vẫn cao như cũ! Đừng thấy Vệ Ách sớm kết thúc phó bản <hương hỏa Mân Nam> trong ba ngày, tỷ lệ t.ử vong của chơi tổng thể vẫn đạt tới con khủng khiếp 65%.

Tỷ lệ t.ử vong 65% nghĩa là gì?

Đó là trong hai , thì hơn một c.h.ế.t!

Lúc bình thường tỷ lệ t.ử vong của phó bản cao và còn kinh khủng hơn. Có một lưỡi đao sắc bén đáng sợ như treo đầu chơi, mỗi đều sống nay c.h.ế.t mai —— nếu do cục kiểm soát khẩn cấp thành lập, cơ quan cố gắng hết sức kiểm soát tình hình và cung cấp hỗ trợ, thì sự hoảng loạn và điên cuồng của những chơi ban đầu khiến bộ trật tự xã hội sụp đổ.

Cho đến ngày hôm nay, chơi phao cứu sinh gì thể dựa .

—— hệt như con ruồi đầu, lòng tràn đầy hoảng sợ bước phó bản c.h.ế.t một cách khó hiểu.

Chỉ là Quỷ Thoại ba năm, bước phó bản c.h.ế.t, quỷ quái khôi phục trong hiện thực cũng c.h.ế.t nên chỉ thể nhận mệnh chấp nhận, nhưng nghĩ tới cục kiểm soát âm thầm lặng lẽ làm một việc lớn như .

Tuy rằng dùng lời của tiền bối Mai Nhất Hà và giám đốc căn cứ để hình dung, nhưng đây chỉ là chút “hy vọng nhỏ nhoi bèo bọt”.

chơi đây, ngay cả hy vọng bèo bọt còn .

Tiếng hít thở sợ hãi trong đại sảnh, những tiếng thì thầm vỡ òa và nức nở xen lẫn với . Không ít chuyên viên kiềm chế cảm xúc của —— nếu còn lựa chọn nào khác, ai liều mạng phó bản mà chẳng thứ gì dựa chứ? Hiện tại, rốt cuộc cũng , bộ Viêm Hoàn dốc sức làm một tấm lưới an cho họ.

Dẫu tấm lưới xa vời, đó cũng là thứ thực sự tồn tại.

Giữa những tiếng xì xào bàn tán, ai chú ý đến Vệ Ách vốn quan tâm lắm, đột nhiên ngẩng đầu lên khi giám đốc căn cứ báo những truyền thừa của bậc tài.

Chức năng ghi nhớ của bộ não con cũng tương tự như máy tính, khi quá nhiều ký ức, những ký ức cũ sẽ để manh mối đĩa nhớ dạng tệp nén. Vệ Ách ở trong gian vô hạn ba năm, ngoại trừ ý nghĩ nhất định về nhà, còn nhiều ký ức mơ hồ. Thậm chí còn quên bản đồ Phúc Kiến trông như thế nào, nhưng khi giám đốc căn cứ báo những cái tên đó thì những thứ quên, manh mối trọn vẹn, lập tức lóe lên thoáng qua, mang đến cảm giác quen thuộc vô cùng mạnh mẽ.

Mai Thị Bát Quái Chưởng, Trần Thị Thập Bát Tiết Côn, Đông Bắc Môi Mã Đao, Long Môn Bào Mã Hí, Dự Trung Cổ Thải Môn, Dương Thanh Liễu Quải Thương —— những thứ , thầy Liễu từng với !

Năm đầu tiên trường cấp hai, Vệ Ách ngầm thừa nhận một cha nghiện rượu lái xe gây t.a.i n.ạ.n đ.â.m c.h.ế.t hai , ông một lời cuỗm sạch tiền trong nhà chạy tội. Khi nhà nạn nhân cầm dòng chữ m.á.u chảy đầm đìa xông trường học, Vệ Ách còn chẳng hề . Người phụ nữ chồng đ.â.m c.h.ế.t gào đến ngã quỵ, trai cô rít gào với lãnh đạo trường, liên tục xông lên nhưng bảo vệ ngăn cản, g.i.ế.c con trai của kẻ sát nhân, một mạng đền một mạng.

Tiếng động lớn đến nỗi học sinh trường sợ hãi.

Hai nhà đó khét tiếng gian manh và hung dữ, bọn họ đông em, g.i.ế.c một thằng nhãi để đền mạng thì tống một em khác tù để đền tội cho thằng con hoang .

Khiến cho tất cả lãnh đạo nhà trường đều bó tay.

Chính ông Liễu bỏ tiền đưa cho hai nhà đó, che chở ở phía , dẫn gặp nhà nạn nhân.

Năm thầy Liễu thuyên chuyển đến thành Liên Khê. Nghe thầy từng là giáo sư tiếng tại đại học Kinh Sư. Trước đây thành Liên Khê nghèo, nghèo đến nỗi tri thức cũng , khi thầy Liễu thuyên chuyển, đích xếp băng ghế kéo bàn ở miếu Thành Hoàng đổ nát, dạy cho lứa học sinh đầu tiên xóm nghèo.

Sau đó thể trở về nhưng thầy vẫn về, mà tiếp tục ở đây.

Thầy bảo vệ một đứa trẻ, nhiều già trong khu vực đó cũng che chở.

Hai nhà đó mới thôi buôn lời ác độc, cũng ngừng chặn giữa đường giội m.á.u gà ban đêm, chấp nhận tiền bồi thường của thầy Liễu kết thúc chuyện .

Do đó Vệ Ách chuyển đến ký túc xá giáo viên đối diện với thầy Liễu, một ở là mười mấy năm bao giờ chuyển chỗ khác.

Hai bộ phận trường cấp hai cấp ba của Liên Khê thuộc về khu vực thành trấn lạc hậu, ít giáo viên nên một thầy Liễu dạy sáu lớp. Thầy lớn tuổi, thị lực kém đeo kính lão chấm điểm bài tập mấy tiếng đồng hồ.

Sau khi Vệ Ách chuyển đến, làm xong bài tập thì giúp thầy sửa bài chấm điểm, kế đó thầy giúp thầy giáo án.

Thầy Liễu cản , nếu việc ít thì sẽ giảng dạy những thứ chuyên sâu mà học sinh trong huyện học .

Chẳng hạn như khi đang về các yếu tố nhập cư hàng hải Phúc Kiến-Quảng Đông, điều tra thực địa,… thì tiện thể nhắc tới Thuyền vương Đường La, Mai Thị Bát Quái Chưởng, Trần Thị Thập Bát Tiết Côn, Đông Bắc Môi Mã Đao, v.v…

Vệ Ách bao giờ cảm thấy sai sai.

Dẫu thầy Liễu cũng là giáo sư tiếng của đại học Kinh Sư, nhiều thứ hơn ở địa phương.

Mãi cho đến hôm nay, giám đốc căn cứ công bố kế hoạch “Tứ Tướng Bách Môn”, Vệ Ách mới nhận thấy sự khác thường trong đó —— ngay cả cục kiểm soát và thuyền vương Đường La cũng mất ba năm mới tìm nhiều truyền nhân bậc tài như , thầy Liễu làm ?

Trong tích tắc, một hi vọng mong manh hiện lên từ đáy lòng Vệ Ách.

Đốt ngón tay của ghì tay vịn ghế quá mạnh mà đột nhiên trắng bệch.

Thầy Liễu từng giảng dạy cho , ba mươi năm gọi là một thời đại trong lịch sử, sáu mươi năm đầu thế kỷ 20 là hai thời đại cuối cùng của nghệ nhân dân gian truyền thống. Ba mươi năm là thời đại “giang hồ muôn màu muôn vẻ” giao thoa giữa cũ và mới, ba mươi năm là thời đại diệt vong của bậc tài giang hồ xuất hiện trong thời kỳ loạn lạc dần nhấn chìm trong thời đại mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quy-thoai-boss-dau-tien/chuong-47-can-cu-long-mon.html.]

“—— ba mươi năm một giang hồ, giang hồ qua còn giang hồ.”

Khi thầy Liễu run run bên cửa sổ đ.á.n.h giá với bậc tài thời đại đó.

Tuổi cụ thể của thầy Liễu, huyện thành Liên Khê cũng rõ ràng lắm, nhưng thể suy đoán —— khi thầy ở độ tuổi hai mươi, dựa theo đ.á.n.h giá của thầy lẽ thầy chứng kiến thời đại sụp đổ của chốn giang hồ.

Căn cứ theo theo tin tức mà cục kiểm soát đưa cho —— sống ở khu thành Nam đều treo cửa sổ, biến thành một “con rối” quái dị. Mà khi Vệ Ách đẩy cửa nhà tìm kiếm những sống ở khu thành Nam, cũng bóng dáng con rối trong phòng thầy Liễu.

Nếu thầy Liễu khi còn trẻ từng một thành viên của bậc tài chốn giang hồ.

Liệu thầy Liễu thể sống sót thoát khỏi khu thành Nam phó bản phủ bóng?

Ngay khi suy nghĩ dấy lên, Vệ Ách ép mạnh xuống. Cậu cụp mi mắt, kiềm chế cảm xúc phập phồng trong lòng, cuối cùng thở một thật dài.

“Sao ?” Giải Nguyên Chân phát hiện Vệ Ách khác thường, nhỏ giọng hỏi.

Vệ Ách lắc đầu, gì.

Lúc , cụ ông lưng gù đỡ ở giữa run rẩy bước lên bục, mặt về phía cả sảnh, cố gắng hết sức để duỗi thẳng cột sống.

Ông lên tiếng là chất giọng Đông Bắc đặc sệt làm cho .

“Mấy đứa , đây mấy cụ già giang hồ như chúng , đều… đều cứng đầu cứng cổ đầu óc bảo thủ! Chúng coi trọng bí pháp sư môn, tuyệt học của gia tộc, sống c.h.ế.t với mấy quy tắc cũ rích đó. Thời đại mới , đến học hỏi chúng , chúng cũng cao ngạo che giấu chịu tiết lộ ngoài.” Cụ ông ngổn ngang trăm mối đè chiếc nạng trong tay: “Nếu thế giới hòa bình thịnh vượng, cần thứ của chúng cũng chẳng , nhưng hôm nay thế đạo loạn, c.h.ế.t hết thì lấy quy tắc.”

“Mấy đứa học cho giỏi… sống cho thật !”

Khi cụ ông xong thì ho dữ dội, đó bỗng nhiên cao giọng, khàn khàn :

“Hồ Môn Tổng Tiêu Cục —— truyền nghề! Họ gì cũng thể học —— ai ở nơi nào cũng thể học!”

Cụ ông lấy một nén hương từ tay giám đốc căn cứ, cắm ở bình tro cốt của tiền bối Mai Nhất Hà. Một nén hương rơi xuống, coi như chấm dứt thói truyền nam truyền nữ của bậc tài Viêm Hoàng.

Sau đó ông xoay , trong khán phòng bằng ánh mắt tìm kiếm và mong mỏi.

Một tin nhắn từ cục hiện lên điện thoại di động của các chuyên viên cùng một lúc, giải thích: Hồ Môn Tổng Tiêu Cục, tiêu cục lớn nhất sông Tùng Hoa, tồn tại 700 năm thể xuất hiện trong phó bản khu vực Đông Bắc, nhập môn sẽ truyền một cặp mâu thương, một cặp đao… học tập yêu cầu…

(*) Tiêu cục nôm na là nghề bảo tiêu. Tiêu cục chuyên hộ tống khách buôn cùng hàng hoá, tài sản khách buôn yêu cầu hộ tống gọi là tác tiêu, những tiêu cục cử bảo vệ gọi là tiêu sư hoặc bảo tiêu. Việc làm ăn của tiêu cục là trông sự bảo vệ an về và của tiêu sư, vì tiêu cục coi trọng tuyển chọn tiêu sư để bảo vệ uy tín của . Nếu hàng hoá nhiều đ.á.n.h cướp thì tiêu cục đành đóng cửa, do đó kinh doanh tiêu cục (tiêu đầu) thường là hạng võ lâm cao thủ, võ nghệ cao cường, quen rộng rãi, uy tín giang hồ đảm nhận.

Và các ghi chú tiếp theo:

Mối quan hệ nhân quả trong phó bản Quỷ Thoại thì cần một nghi thức thực sự trong thực tế, nếu trở thành học trò, mời lên bục, cắm một nén hương trong lư hương.

Cùng lúc đó, mấy cụ già ở mấy hàng ghế đầu tiên run rẩy lên bục nhờ sự giúp đỡ của nhân viên. Từng tên ứng với môn phái nghệ nhân, tên thừa kế nghệ nhân, nội trung truyền thừa gửi đến điện thoại của chuyên viên. Trong hội đường đông nghịt , các chuyên viên theo tình huống của riêng , lên bục kính dâng một nén hương.

Ông nội Trần Trình mặc áo vải xanh cũng bục.

Cố gắng thẳng đối mặt với từng chuyên viên.

NGUYỄN THỊ PHÚC ANH

Trần Trình thường chơi tiết côn trong căn cứ, khoe khoang là “truyền nhân tiết côn truyền thống của họ Trần”, vì thế mà ông Trần khá nổi tiếng.

Nhiều ủy viên đến chỗ của ông, ông Trần chuyện với họ từng một, dặn dò họ phó bản cẩn thận, tranh thủ thời gian dạy chút gì đó.

Còn khá nhiều rời khỏi chỗ, chỉ mấy truyền thừa, hơn nữa còn sức học thêm mấy trường phái khác nên tại chỗ.

Đội nòng cốt bên , Giải Nguyên Chân là đạo môn, còn Trần Trình học tiết côn còn điêu luyện bởi vẫn tại chỗ nhúc nhích với Vệ Ách.

“… Thực đây ghét ông nội.” Trần Trình đột nhiên , hai tay nắm chặt vải quần đùi: “Khi còn nhỏ, cứ đến nghỉ hè là ném về quê, theo ổng. Tôi cảm thấy ổng già bướng bỉnh, quy củ nghiêm ngặt vô cùng, thời đại nào mà còn giữ một đống cấp bậc lễ nghĩa quy tắc cũ. Khi còn nhỏ sức khỏe cha nên thể học võ thuật, đưa về là học hỏi một chút từ ông nội. Truyền gia học của họ Trần chúng . Tôi chịu, đối nghịch với ông , gậy của ông là để khỉ làm xiếc khiến cho ông tức đến từ mặt đứa cháu trai . Tôi ông nội học nhưng côn pháp của họ Trần chúng , chỉ dạy cho họ Trần. Khi còn bé thực sự chọc giận ông , trộm tiết côn của ổng múa võ trong lớp, dạy khẩu quyết côn pháp của họ Trần cho trong lớp làm ông tức giận đến nhập viện.” Trần Trình nhỏ giọng , thấy một chuyên viên tiến lên, cắm nén hương lư hương.

Trước đây vì khẩu quyết bên ngoài một cách bừa bãi, ông Trần tức giận đến mức đoạn tuyệt quan hệ với cha và , mắng phá hỏng gia quy của họ Trần, xứng làm nhà họ Trần, lúc đang lải nhải cái gì với bạn cùng nghề. Khuôn mặt tràn đầy hy vọng.

Cái tên đầu vẹt Trần Trình cúi thấp đầu xuống.

Còn Vệ Ách cụ già bục, tìm kiếm trạc tuổi thầy Liễu.

Nếu khi thầy Liễu còn trẻ, thực sự là một trong trăm môn, đó sẽ là môn nào?

Lúc , giám đốc căn cứ kín đáo tới.

“Vệ Ách.” Giám đốc căn cứ hạ thấp giọng: “Có chuyện trong cục báo cho , đồng ý cũng , đồng ý cũng .”

 

Loading...