Qúy ngài vệ sĩ toàn năng - Chương 22: Hai năm sau

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:42:00
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tòa nhà Lục thị tại thành phố S là công trình biểu tượng của thành phố, sừng sững giữa khu thương mại trung tâm.

 

Đối diện tòa nhà Lục thị một quán cà phê đơn giản mang tên "Wishes". So với đội ngũ nhân viên khổng lồ phía đối diện, nơi trông cực kỳ cân xứng, cả quán cà phê cũng chỉ một chủ quán và hai nhân viên trẻ. nhân lực mỏng manh hề ngăn cản quán một lượng khách đông đảo. Trong quán luôn khách, thậm chí cuối tuần còn đông nghịt . Lúc cũng ba bốn khách lẻ đang dùng chiều, thỉnh thoảng tán gẫu về những thăng trầm của tập đoàn Lục thị đối diện trong hai năm qua.

 

Từ "thăng trầm" lẽ nên dùng cho một công ty danh tiếng từ lâu. đó là sự thật tàn khốc.

 

Hai năm , cổ phiếu tập đoàn Lục thị giảm mạnh, gần như bờ vực phá sản, thế nhưng từ xuất hiện một luồng vốn khổng lồ đổ thị trường cổ phiếu của Lục thị, cư nhiên kéo Lục thị từ cõi c.h.ế.t trở về. Lục thị của hiện tại thậm chí còn đà vượt qua cả thời kỳ huy hoàng đây. Chuyện luôn giới kinh doanh coi là một kỳ tích.

 

"Kính coong" —— Cánh cửa quán cà phê đẩy cùng tiếng chuông gió. Nhân viên đang rảnh rỗi xoay , thấy là khách quen liền lập tức nhiệt tình chào hỏi.

 

"A, Diệp, hôm nay đến sớm thật đấy, trốn việc ?"

 

"Hôm nay nghỉ phép."

 

Người đàn ông bước cởi mũ , chọn một chỗ cạnh cửa sổ, đó mỉm với nhân viên quen thuộc. Chỉ vài phút , một tách cà phê nóng hổi bưng đến mặt . Anh khẽ vẫy tay ý bảo cần phục vụ thêm, chỉ còn một thong thả xoay nhẹ quai tách.

 

Mặc dù , vẫn một nữ nhân viên trẻ nhịn mà kéo ghế bên cạnh xuống, tranh thủ lúc vắng khách để trò chuyện với .

 

"Anh Diệp lúc nào cũng chỉ một nhỉ."

 

"Hửm?"

 

"Thì đấy... Một điều kiện như Diệp mà cư nhiên vẫn tìm bạn gái ?"

 

Bàn tay đang bưng tách cà phê bỗng khựng , ngay đó chủ nhân của nó chỉ lắc đầu, liếc xung quanh khéo léo chuyển chủ đề mà để dấu vết.

 

"Hôm nay quán vắng vẻ thật đấy."

 

" , dù cũng là ngày làm việc mà."

 

Nhân viên tùy miệng đáp một tiếng, đó ngẩng đầu lên, tình cờ chú ý thấy ánh mắt của đang dán chặt một góc trong quán. Cô chớp mắt theo. Tuy là ban ngày nhưng góc khuất đó vẫn tối tăm, từ góc độ sang cư nhiên thể thấy rõ diện mạo của vị khách bên bàn, chỉ thể thấy lờ mờ qua dáng là hai đàn ông.

 

"Anh Diệp?"

 

Đối phương thấy tiếng gọi mới đầu , mặt là một sự tĩnh lặng đến c.h.ế.t chóc. Trước cái khó hiểu của nhân viên, chỉ tay lưng cô: "Chủ quán gọi cô kìa."

 

Quay đầu thấy vẻ mặt giận dữ của chủ quán, cô nhân viên mới thè lưỡi, đầy luyến tiếc rời khỏi chỗ đối diện đàn ông. Người đàn ông gọi là Diệp chỉ khổ cô một cái. Đợi cô xa, mới lấy điện thoại từ trong túi , bấm mở tin nhắn mới gửi tới.

 

【Đã gặp mặt, chú ý xung quanh.】

 

Đây là tin nhắn mới nhất. Người đàn ông nheo mắt , vuốt màn hình lên hai cái, một nữa tin nhắn đó.

 

【Ba giờ chiều, quán cà phê 'Wishes'.】

 

Anh vốn tưởng đây là tin nhắn đối phương hẹn gặp mặt, ai ngờ đến đây thấy thứ hai nào cũng một giống như . Thế là suy nghĩ của xoay chuyển, ánh mắt dừng hai ở góc khuất .

 

Thời điểm giống như sẽ thêm khách đến, thì chắc chắn liên quan đến hai ? Anh nghĩ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quy-ngai-ve-si-toan-nang/chuong-22-hai-nam-sau.html.]

 

Cân nhắc một lát, tầm mắt chiếc điện thoại trong tay. Đây là cá nhân của , tất nhiên cũng chẳng công việc nào, chỉ là điện thoại của sẽ dễ dàng đưa cho khác, hiện tại trong danh bạ cũng quá hai chữ .

 

đối phương thần kỳ xông thế giới của thông qua điện thoại .

 

Anh vẫn nhớ đầu tiên nhận tin nhắn của đối phương, lúc đó cũng đang nghỉ phép. Tin nhắn đó chỉ hai chữ ngắn ngủi: 【Nguy hiểm!】

 

Lúc đó kịp phản ứng, nhưng nhanh đó nhận điều . Chuyện đó chắc là về chủ thuê của !

 

Sau đó, kịp thời mặt, cứu vị giám đốc họ Diệp —— chủ thuê của —— khỏi chiếc xe cài bom. khi gọi đó thì luôn trong tình trạng , thậm chí thể sử dụng hồ sơ cuộc gọi để xác định vị trí của đối phương.

 

Trong hai năm qua, những tin nhắn như cứ gửi tới hết đến khác, mỗi dường như đều dẫn dắt tiến gần hơn về một hướng nào đó. Đến ngày hôm nay, trực giác của một đàn ông mách bảo rằng, thứ gì đó sắp sửa nổi lên mặt nước .

 

Có lẽ là sự thật mà luôn điều tra, lẽ là... diện mạo thực sự của gửi tin nhắn.

 

thế nào, hiện tại vẫn rõ điều gì cả, chi bằng cứ tận hưởng tách cà phê mặt .

 

lúc , ở góc khuất dường như dậy. Người đàn ông liếc mắt, để dấu vết di chuyển chỗ vài sang phía bên , để những chậu cây xanh gần đó che khuất bóng dáng . Tiếng của hai ở góc khuất dần lớn hơn, dường như cảm xúc bắt đầu mất bình tĩnh. Người đàn ông định thần lắng , đúng lúc thấy tiếng một trong hai đập mạnh một xấp giấy xuống bàn.

 

"Đây là giới hạn cuối cùng của !"

 

"Ông còn mặt mũi mà ? Hai năm cũng Diệp thị tận , thế mà bây giờ nó những vẫn tồn tại mà khí thế còn mạnh hơn hai năm ! Bây giờ ông còn tư cách gì mà đưa yêu cầu ?"

 

"Ông...!"

 

Giọng tức giận đột ngột im bặt, lúc dường như cũng dần bình tĩnh , giọng điệu dịu xuống.

 

"Vậy thì cứ theo lời ông , nhưng khi Diệp thị sụp đổ, vẫn là cổ đông lớn nhất của Diệp thị."

 

Nói xong, ông cầm mấy tờ giấy rơi vãi bàn, xoay rời khỏi quán cà phê. Người đàn ông khẽ cúi đầu, ánh mắt hướng lên lướt qua bóng dáng rời , tim thắt một cái.

 

Người đó, từng gặp qua. Hơn nữa còn vô cùng quen thuộc.

 

Anh liếc còn vẫn đang tại vị trí cũ. Đó là một đàn ông dáng thấp, bụng phệ, điệu bộ vẻ kẻ cả. Người từng gặp, nhưng luôn cảm thấy chút quen mắt.

 

Người đàn ông hồi tưởng một lượt, xác định quen .

 

Khoảng năm phút , cũng gọi nhân viên tới thanh toán tiền, cầm theo một xấp tài liệu quý giá nào đó rời khỏi quán cà phê. Thế là trong quán cà phê trống trải chỉ còn duy nhất một khách là .

 

Anh đặt tách cà phê trong tay xuống. Lúc đang lưng về phía cửa chính của quán cà phê, lười biếng vươn vai một cái, tựa cả ghế nhắm mắt .

 

Rất nhanh, thấy tiếng chuông gió vang lên khi cửa quán mở . Sau đó là tiếng bước chân của ai đó đang tiến gần. Bên tai dường như thứ gì đó áp sát tới, xù xì, cọ cọ cổ , đó cổ c.ắ.n một cái thật mạnh để dấu răng rõ mồn một.

 

Anh chỉ hì hì hai tiếng, đó đưa tay , trực tiếp ấn cái thứ đang áp sát bên cạnh n.g.ự.c .

 

Đột ngột mở mắt , trong mắt vẫn là sự tĩnh lặng như mặt hồ chút gợn sóng như đầu gặp mặt, nhưng lúc dường như thêm vài phần trêu chọc.

 

"Cậu đang làm cái gì thế ... thiếu gia?"

 

Loading...