Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 9 Tiên hạ thủ vi cường
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:37:48
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Vệt đỏ nơi vành tai Thẩm Từ dần nhạt . Y nhận tư thế Sở Lãng ôm trong n.g.ự.c như thế dường như lắm. Lại nghĩ đến phận hai , chỉ là tiểu hoàng đế chống tay lên bàn, vây y giữa, tư thế cúi xuống khiến Thẩm Từ cách nào dậy .
Thẩm Từ còn kịp gì, liền tiểu hoàng đế hỏi: “Tiên sinh lảng tránh ?”
Thẩm Từ đáp. Lâm Vũ từng gặp y ở Ngự Thư Phòng, tuy y là mới cung, nhưng nếu Lâm Vũ lòng dò xét, về tra liền thật giả. Dù thế, y cũng cần lảng tránh. Chỉ là nếu để Lâm Vũ thấy y ở đây, nhiều việc e rằng sẽ khó mà rõ.
Sở Lãng hiển nhiên cũng nghĩ : “Diễm Vương xưa nay vốn hợp với trẫm, vụ Nghênh Xuân Lâu, tất sẽ tới chất vấn. Nếu ở đây, chỉ sợ tiện mở miệng.”
Thẩm Từ gật đầu: “Nếu thì—”
“Bệ hạ, Diễm Vương điện hạ tới .” Giọng Triệu Ân vang lên từ ngoài cửa.
Thẩm Từ lúc tiến cũng dở, lùi cũng xong.
Sở Lãng nhanh chóng kéo y cùng chiếc ghế lùi về phía , khẽ : “Ủy khuất một chút.”
Thẩm Từ còn kịp hiểu ý , thể ôm bổng khỏi ghế, đặt xuống án thư.
Y ngẩng lên Sở Lãng, mà Sở Lãng cũng y đang ép co trong gian hẹp, ánh mắt khiến Sở Lãng khẽ cong môi. Nhận thấy Lâm Vũ , lập tức bình tĩnh dậy.
Lâm Vũ hành lễ: “Bệ hạ vạn an.”
Sở Lãng xuống ghế: “Miễn lễ. Diễm Vương đến nhanh như , hẳn là vì chuyện Nghênh Xuân Lâu mà tới?”
Lâm Vũ đảo mắt quanh Ngự Thư Phòng, tấm bình phong cũng hề in bóng . Xác định Thẩm Từ ở đây, gã mới : “ . Nghênh Xuân Lâu là sản nghiệp của thần, vì bệ hạ đột nhiên hạ lệnh phong lâu?”
Sở Lãng gã, nét mặt biểu cảm: “Ngươi làm gì, chính còn rõ ? Trẫm đêm tới Nghênh Xuân Lâu, chuyện gì xảy , ngươi hẳn thể .”
Lời mang chút gay gắt, nhưng Lâm Vũ tỏ vẻ cứng rắn như , trái ôn tồn khuyên nhủ: “Nghênh Xuân Lâu tuy là thanh lâu tửu quán, nhưng cũng là nơi tin tức thông linh nhất kinh thành. Bệ hạ chẳng lẽ hiểu dụng ý của thần?”
Sở Lãng gật đầu: “Trẫm hiểu. Chỉ là nhiều kẻ ở đó buông lời nh.ụ.c m.ạ của trẫm, nếu trẫm tay, chẳng khiến thất vọng ?”
Lâm Vũ mỉm : “Nếu quốc sư đại nhân thấy vui, bồi thường vài phần là , hà tất phong lâu?”
Sở Lãng chống cằm, lười biếng :
“ khi đó trẫm cũng ở đó. Lưu Bình dám vô lễ với trẫm, đều thấy rõ. Trẫm nếu xử trí, lấy gì lập uy?”
Lâm Vũ xem như hiểu ý, hỏi : “Là quốc sư dạy ngươi đạo lý ? Bệ hạ là thiên tử, vốn cần cố tạo uy nghiêm. Nghênh Xuân Lâu phong, khiến dân chúng bất mãn, đây chẳng là tổn uy tín vì lập uy?”
Sở Lãng im lặng.
Lâm Vũ : “Nếu giờ bệ hạ đặc xá Nghênh Xuân Lâu, mới thật là long uy. Ân và uy cùng thi thố, quốc vận mới bền. Thiên t.ử tay, nên chỉ nghiêm khắc, mà còn cần nhu hòa.”
Dưới án thư, Thẩm Từ liền khẽ nhíu mày.
Đời Sở Lãng và Lâm Vũ vốn hợp, hai quan điểm bất đồng, mà Diễm Vương vô cùng cường thế. Hai kẻ thường tranh cãi đến mức thể cùng một chỗ. Cố tình Lâm Vũ là dị tộc vương do Khánh Đức Hoàng đế phong, dễ động , khiến tiểu hoàng đế năm đó cực kỳ chán ghét gã.
Không ngờ kiếp Lâm Vũ dùng lời khuyên dạy để chuyện, hình thức ở chung của hai khác .
Chẳng qua, Thẩm Từ nhanh bình tĩnh . Y nghĩ đến lễ tế thiên năm đó, Sở Lãng tự tay b.ắ.n c.h.ế.t y, hẳn cũng chỉ là ý riêng của . Y dạy Sở Lãng nhiều năm, ngờ đến cuối cùng, tiểu hoàng đế chẳng những oán hận, mà còn tin y.
Thẩm Từ khẽ cụp mắt. Giờ phút y ở gần Sở Lãng, gần đến mức thể ngửi thấy mùi Long Tiên Hương thoang thoảng đối phương.
Y cố gắng kìm nén cơn ho, nhưng vẫn kích thích mà khẽ ho một tiếng, vội đưa tay che miệng. Tuy nhiên, ngoài giọng của Lâm Vũ đột nhiên ngừng .
Lâm Vũ đảo mắt quanh: “Quốc sư đại nhân đang nghỉ trong ?”
Giọng điệu gã mang theo chút trách cứ.
Sở Lãng liếc xuống án thư, nơi Thẩm Từ đang gắng nhịn, giả bộ ho nhẹ: “Tiên sinh ở đây. Là trẫm thể chút khó chịu, e là lây bệnh.”
Lâm Vũ mới thu ánh mắt, gật đầu: “Bệ hạ bảo trọng long thể.”
Sở Lãng liếc thoáng qua án thư đang cố chịu đựng, : “Thôi, chuyện Nghênh Xuân Lâu giao ngươi xử lý . Triệu Ân, truyền thái y.”
Lâm Vũ lĩnh chỉ, hành lễ lui .
Vừa thấy rời khỏi, Sở Lãng lập tức kéo ghế , ôm Thẩm Từ đang co thành một đoàn khỏi trống chật hẹp. Quả thật, gian đủ khiến y chịu đủ ủy khuất.
Thẩm Từ buông liền ho dữ dội, Sở Lãng ôm y bình phong, đặt xuống giường.
Một lúc lâu , Thẩm Từ mới gian nan cất tiếng: “Bệ hạ … hương Long Tiên thật nồng.”
Sở Lãng lộ vẻ bừng tỉnh, Thẩm Từ thích mùi hương Long Tiên Hương, xem mùi đó khiến y kích thích.
Sở Lãng liền tháo túi thơm đeo bên hông, ném cho Triệu Ân đang bên cạnh: “Cầm đốt.”
“Vâng.”
Hương vị Long Tiên Hương theo túi thơm mang mà dần nhạt bớt, tiếng ho của Thẩm Từ cũng từ từ lắng xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-9-tien-ha-thu-vi-cuong.html.]
Sở Lãng y hồi lâu, mới hỏi: “Tiên sinh định hỏi trẫm điều gì ?”
Thẩm Từ liếc một cái: “Nếu thần hỏi, ngươi sẽ cho thần ?”
Sở Lãng gật đầu: “Tiên sinh cứ hỏi, trẫm nhất định hết, tuyệt nửa câu dối trá.”
Thẩm Từ hỏi: “Nghênh Xuân Lâu rốt cuộc là chuyện gì?”
Sở Lãng khẽ : “Trẫm quả thật quên Nghênh Xuân Lâu là sản nghiệp của Lâm Vũ, nhưng cho dù nhớ , trẫm vẫn sẽ làm như . Ép Diễm Vương một phen, cũng chẳng gì .”
Thẩm Từ gật đầu, hỏi: “Vậy… ngươi và Diễm Vương…?”
Sở Lãng nắm lấy tay Thẩm Từ, ngón tay khẽ vuốt ve: “Trẫm và Lâm Vũ… thật vốn từng bất hòa.”
Thẩm Từ sớm : “Vậy vì còn giả vờ hợp?”
Sở Lãng đáp: “Bởi vì Lâm Vũ từng , phụ tá trẫm, giúp trẫm diệt trừ .”
Thẩm Từ khẽ chớp mắt, hàng mi dài rung lên: “Vì ngươi với thần điều ?”
Kiếp , Sở Lãng giấu quá khéo, diễn cũng quá thật. Y đến c.h.ế.t vẫn tưởng tiểu hoàng đế tự g.i.ế.c y, ngờ, kẻ chính là Lâm Vũ.
Sở Lãng nhàn nhạt mỉm : “Tiên sinh là trẫm tín nhiệm nhất. Nếu trẫm cho , chẳng khiến thương tâm ?”
Thẩm Từ cụp mắt, bàn tay Sở Lãng nắm khẽ siết theo bản năng.
Kiếp , từ khoảnh khắc y bước chân cung, thứ khác kiếp . Như … tế thiên đại điển , liệu thể đổi kết cục ?
Ý niệm lóe lên, n.g.ự.c y âm ỉ đau. Y dám đ.á.n.h cược, vẫn thể ở đây. Trước tế thiên đại điển, y nhất định rời .
Thẩm Từ thu cảm xúc, giọng điềm tĩnh: “Bệ hạ là thiên tử, ngài nên tin bất kỳ ai, bao gồm Diễm Vương, bao gồm thần, cũng bao gồm cả chính ngài.”
Lời cùng kiếp giống hệt , khiến Sở Lãng ngẩn .
Kiếp thấy, từng nhạt một tiếng, : “Tiên sinh tin nhân thế, ngay cả bản cũng chẳng tin, sống ý nghĩa gì?”
Hắn vẫn nhớ rõ khi Thẩm Từ sững sờ lâu.
Mà bây giờ, sống một đời, lời , thấy thiết lạ thường. Trước khi c.h.ế.t, mới hiểu, Thẩm Từ đúng.
Thẩm Từ ở mép giường, chờ tiểu hoàng đế phản bác. Sở Lãng chỉ khẽ , còn mang theo chút trào phúng như kiếp .
Sở Lãng buông tay, giọng nhẹ mà kiên định: “Lời dạy, trẫm sẽ ghi nhớ. dù thế nào, trẫm vẫn sẽ tin tưởng .”
Trong mắt mang theo ý dịu nhẹ, giống làm bộ, khiến Thẩm Từ thoáng ngẩn ngơ.
Y vẫn đó, sững sờ hồi lâu.
Đến khi thái y tới, Thẩm Từ mới hồn.
“Bệ hạ, quốc sư đại nhân là do vật bên ngoài kích thích nên khụ tật tái phát. Uống thêm t.h.u.ố.c cũ hai ngày, củng cố một chút là khỏi.”
Thẩm Từ liếc thái y một cái, ánh mắt mang theo cảnh cáo. Người lập tức co rụt cổ, cúi đầu dám thêm.
Sở Lãng bộ dạng của Thẩm Từ, thấy y giống như tiểu thú nhỏ ép đến đường cùng, chỉ thể nhe răng với khác, yếu đuối đáng yêu đến lạ.
Ánh mắt lặng lẽ đ.á.n.h giá Thẩm Từ. Vì mới ho xong, khóe mắt nhuộm sắc đỏ nhạt, nơi đuôi mắt gần sống mũi điểm nốt nhỏ càng khiến gương mặt thêm sinh động.
Trong ký ức , Thẩm Từ là vị cứng nhắc, chẳng chút nhân tình, chỉ giảng đế vương chi đạo, hành sự quy củ.
Còn giờ phút , Thẩm Từ là hỉ nộ ái ố, sống động vô cùng.
Sở Lãng phất tay hiệu cho thái y lui xuống: “Ngươi sắc t.h.u.ố.c .”
Thẩm Từ cau mày: “Bệ hạ, thần thật sự , cần uống thuốc.”
“Ừm.” Sở Lãng lên tiếng qua loa, rõ ràng quen y như .
“ , nha bên Đường Lê, gặp ngươi. Nàng còn náo đến tận cửa hoàng cung, nếu gặp thì thà x.úc p.hạ.m thiên uy. Tiên sinh gặp ?”
Thẩm Từ do dự.
Mấy ngày nay, Sở Lãng giam lỏng y trong Ngự Thư Phòng, cho tiếp xúc với bên ngoài.
Ngay cả Lễ Bộ Thượng Thư Vu Trạch Khâm đến thăm, cũng là Sở Lãng ngầm cho phép.
Nếu thật sự đưa Đường Lê , hoặc nàng sẽ giam cùng y, hoặc là…
Thẩm Từ khẽ lắc đầu: “Không cần, bảo nàng về .”
Sở Lãng ung dung với Triệu Ân: “Nghe thấy chứ? Đi với tiểu nha đó, kể rõ đầu đuôi sự việc cho nàng. Nói bệnh tật khỏi, đang nghỉ ngơi long sàng của trẫm, chờ khỏi hẳn sẽ tự về, bảo nàng đừng tới quấy rầy.”
Thẩm Từ: “?”
Bệnh tật khỏi thì khỏi, vì là long sàng của trẫm?
Khỏi hẳn sẽ trở về thì trở về, vì còn đừng tới quấy rầy chứ?!