Quốc Sư Hắn Là Bệnh Mỹ Nhân - Chương 7 Trẫm thấy là ngươi không muốn sống nữa

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:36:20
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lưu Bình duỗi tay, định nâng cằm Thẩm Từ. Một bên, Sở Lãng nheo mắt, định tay, Thẩm Từ ấn xuống.

“Làm càn!”

Thẩm Từ hàng mi thon dài hạ, trong mắt lạnh lẽo ngưng tụ. Y chỉ yên, cần động thủ, mà Lưu Bình ánh mắt dọa đến run rẩy, bàn tay khựng giữa trung.

Một bên khác, uống say, triều thần, chỉ là khách quen Nghênh Xuân Lâu, lảo đảo tiến tới, chỉ Thẩm Từ mà : “Ha, Bạch công t.ử một chuyến đến phủ Diễm Vương, quả nhiên học mười phần khí độ của quốc sư đại nhân ! Xem Diễm Vương điện hạ thật tốn ít tâm tư, nỡ để ngươi về sớm như thế? Ta xem ngươi , thể chạy, thể , tinh thần tệ, chẳng bằng ca mấy khúc, chơi với chúng thêm hai ngày?”

Người khác cũng hùa: “Đừng , Bạch công t.ử giờ dáng vẻ , chỉ cần đó một câu ‘Làm càn’, quả thực vài phần phong phạm quốc sư. Khó trách Diễm Vương giữ bảy ngày bảy đêm, hóa đây chúng xem Bạch công t.ử bắt chước quốc sư đều thiếu chút hương vị. Nay rốt cuộc thể nếm thử quốc sư đại nhân ‘chân chính’ áp là tư vị thế nào, ha ha ha!”

Lời dứt, trong sảnh vang.

tiếng đó khiến mấy vị đại thần đang ở góc chú ý. Trong đó thuộc Binh Bộ, say rượu, chỉ liếc mắt nhận mặc bào phục bên cạnh “Bạch công tử” , mặt nghiêng thoạt ... giống thiên t.ử Đại Sở!

Hai khí chất khác hẳn với đám đông, dù mặc áo gấm, vẫn vẻ phú quý mà lộ sự thanh tĩnh lạ thường, trái càng khiến khác sinh kính sợ.

Sở Lãng quanh lời nhơ nhớp, nụ mặt biến mất. Hắn mím môi, sắc mặt trầm , chỉ còn kém một bước nữa là theo Cố Thanh rút kiếm.

Binh Bộ nọ thoáng qua Cố Thanh, lập tức khẳng định tuyệt “Bạch công tử”, mà chính là quốc sư Đại Sở, vị nịnh thần khét tiếng khiến danh liền sợ mất mật!

bên cạnh y nghi ngờ gì nữa chính là Thiên t.ử Sở Lãng!

Người nọ lập tức lưng, hướng về phía Lưu Bình hiệu, sắc mặt trắng bệch.

Lưu Bình say khướt, nào để ý. Nghe bên cạnh , gã chỉ cảm thấy câu “Làm càn” ban nãy dọa thật buồn , liền duỗi tay, định sờ mặt Thẩm Từ.

“A!!! Lớn mật!!!”

Tiếng hét vang lên, Lưu Bình lập tức kêu t.h.ả.m thiết, bàn tay bẻ ngược . Người tay chính là nam t.ử áo đen nãy giờ vẫn im lặng - Sở Lãng.

Trong mắt tràn sát ý. Nếu Thẩm Từ kịp thời ngăn , chỉ sợ ngay từ câu đầu tiên, Lưu Bình mất đầu.

“Ngươi buông tay!” Thẩm Từ lạnh giọng, “Trước mặt dám động thủ với mệnh quan triều đình, ngươi là sống nữa ?!”

Lưu Bình Sở Lãng bẻ gãy một tay, đau đến tỉnh rượu, vẫn cố giữ lấy cánh tay gãy, kịp ngẩng đầu thì —

“Hừ, trẫm xem là ngươi sống nữa!”

Binh Bộ nọ vội vàng quỳ xuống: “Bệ hạ thánh an!”

Lời , cả sảnh im phăng phắc.

Lưu Bình ngẩng đầu, đối diện ánh mắt như c.h.ế.t của Sở Lãng, run bắn, sợ hãi quỳ rạp xuống, giọng run rẩy: “Bệ... Bệ hạ! Thần... thần uống say, lời là vọng ngôn, xin Bệ hạ thứ tội!”

Còn đợi Sở Lãng mở miệng, gã quỳ trượt đến mặt Thẩm Từ, nặng nề dập đầu: “Thần vô tâm thất ngôn, cầu xin quốc sư đại nhân chớ để trong lòng, thần... thần hồ đồ nhất thời!”

dập đầu, trán đập xuống nền gạch đến chảy máu, tự tát chính , tay gãy thì dùng tay còn , đ.á.n.h mạnh đến nỗi mặt sưng phồng.

Toàn bộ Nghênh Xuân Lâu đều quỳ rạp xuống, đại đường tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng bịch bịch của trán Lưu Bình vang lên từng nhịp, nện thẳng lòng .

Thiên hạ ai chẳng quốc sư Thẩm Từ, g.i.ế.c như ma, ngay cả thiên t.ử còn nhường y ba phần. Những lời báng nhục ban nãy, chỉ sợ cả tòa Nghênh Xuân Lâu hôm nay ai mạng.

Thẩm Từ thản nhiên kẻ đang tự hành hạ , nhấc chân khẽ, mũi giày chạm cằm Lưu Bình, ép gã ngẩng đầu . Trong mắt gã, phản chiếu nỗi sợ dày đặc của đối phương.

Thẩm Từ lạnh giọng, như thể chuyện chẳng hề liên quan đến : “Ngươi , xem Thẩm mỗ là ai?”

Lưu Bình ấp úng: “Không... ai...”

“Hửm?” Giọng Thẩm Từ kéo dài, ẩn chứa nguy hiểm.

Lưu Bình run lẩy bẩy: “Là... Bạch công tử.”

“Ừ.” Thẩm Từ gật nhẹ, rút chân về, “Cái gọi là Bạch công t.ử , cùng Thẩm mỗ lớn lên giống ?”

“Giống... , giống!” Lưu Bình luống cuống, đầu gật lắc.

Thẩm Từ liếc gã một cái, xoay , khoanh tay thẳng: “Đường đường là Lễ Bộ thị lang, đến câu hỏi cũng đáp rõ ràng, ngươi tồn tại để làm gì?”

Lưu Bình sợ hãi quỳ tới gần, giọng run run: “Bạch công t.ử cùng quốc sư đại nhân quả thật giống như đúc, chỉ là khí chất khác biệt một trời một vực. Trong Nghênh Xuân Lâu nhiều ái mộ ngài, nên bảo học theo ngài vài phần dáng vẻ...”

Sở Lãng lạnh giọng ngắt lời: “Sau đó để dễ dàng thể nghiệm cảm giác khinh nhục quốc sư?”

“Không... dám!” Lưu Bình run rẩy phủ nhận, “Thần tuyệt dám nửa điểm bất kính!”

Thẩm Từ quét mắt một vòng, những kẻ quỳ đất đều cúi đầu thấp hơn, dám thở mạnh.

Y định xoay , thì một nữ t.ử đột nhiên vùng chạy cửa.

“Cố tướng quân.”

Giọng Thẩm Từ lạnh buốt.

Cố Thanh lập tức bắt lấy nàng, áp đến mặt Thẩm Từ.

Nữ t.ử run rẩy, nước mắt chảy dài.

Thẩm Từ khom , thẳng mắt nàng: “Ngươi chạy cái gì?”

“Nô... nô c.h.ế.t...”

Thẩm Từ gật đầu: “Muốn sống, cũng . Ngươi thật rõ chuyện về Bạch công t.ử , sẽ tha cho ngươi.”

Nàng gật đầu lia lịa:

“Bạch công t.ử tên là Bạch Kỳ, là tiểu quan nổi tiếng nhất Nghênh Xuân Lâu. Dung mạo xuất chúng, cực giống quốc sư đại nhân, nên nhiều điểm danh. Dần dà, cả kinh thành đều đến . Ngay cả Diễm Vương điện hạ, từng ái mộ quốc sư mấy ngày cũng sai mang về phủ.”

Thẩm Từ cau mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/quoc-su-han-la-benh-my-nhan/chuong-7-tram-thay-la-nguoi-khong-muon-song-nua.html.]

Diễm Vương... ái mộ y?

Thật nực .

Y chẳng buồn tiếp, chỉ nhàn nhạt liếc Sở Lãng. Sở Lãng hiểu ý, phất tay áo rời .

Thẩm Từ theo , sang Cố Thanh : “Trừ bỏ các cô nương và công t.ử của Nghênh Xuân Lâu, đêm nay những còn hoặc là bỏ tiền tiêu tai, hoặc là... lưu đầu lưỡi, để khỏi nhiều miệng sinh ô ngôn uế ngữ.”

“Rõ.”

Sở Lãng đợi ngoài Nghênh Xuân Lâu. Lát , Thẩm Từ từ chợ đêm chậm rãi tới, vẻ mặt vẫn bình thản như thường.

Sở Lãng y, hỏi: “Tiên sinh vì bỏ tiền tiêu tai?”

Thẩm Từ liếc một cái, đáp: “Ngày tế trời và đại điển tế thiên sắp cận kề, bọn quan viên ngày nào cũng đến Nghênh Xuân Lâu tiêu dao. Thay vì hoang phí, chẳng bằng sung quốc khố, cũng coi như tích chút công đức.”

Nói , y dừng bước, đưa mắt cỗ xe ngựa đậu phía xa, nhẹ giọng : “Bệ hạ, quốc sư phủ cách đây xa. Đa tạ bệ hạ đưa thần trở về.”

Sở Lãng nghiêng đầu, y thật lâu, chợt khẽ : “Tiên sinh, trẫm còn chút chuyện về lễ tế thiên thỉnh giáo, vẫn nên theo trẫm hồi cung .”

Thẩm Từ lui một bước: “Chuyện ngày mai thần sẽ tiến cung giải bày rõ ràng, hôm nay chỉ là—”

Lời còn dứt, một mũi tên bất ngờ xé gió lao tới!

Sở Lãng lập tức kéo Thẩm Từ sang bên, hai ngã nghiêng, mũi tên sượt qua áo, cắm phập vách tường phía .

Nơi đây là ngõ nhỏ vắng , chỉ dành để dừng xe ngựa, hiếm ai lui tới.

Sở Lãng nắm chặt cánh tay Thẩm Từ, giọng gấp: “Tiên sinh thương ?”

Thẩm Từ khẽ lắc đầu, xua ký ức thoáng hiện trong đầu, giữ chặt tiểu hoàng đế, lôi lên xe ngựa. 

Hắn nên để Cố Thanh ở Nghênh Xuân Lâu.

Đưa Sở Lãng xe, Thẩm Từ liền giành lấy dây cương, đ.á.n.h ngựa rời ngõ.

Tên b.ắ.n lén vẫn tiếp tục phóng tới, mũi tên như mưa. Thẩm Từ vòng dây cương quanh tay, kéo mạnh một cái, con ngựa đau hí vang, lao điên cuồng ngoài phố.

Tên lao vút quanh , nhưng vẻ đều tránh chệch, hẳn là thực sự lấy mạng y.

Ngay lúc , màn xe vang lên tiếng rút kiếm lanh lảnh. Ánh thép lạnh lóe lên trong ngọn đèn dầu, tất cả mũi tên đều chặn .

Sở Lãng mặt biểu cảm, lạnh giọng quát: “Tiên sinh đây là sống nữa ?!”

Thẩm Từ thấy nhảy , giận kìm : “Bệ hạ, ngươi đây làm gì! Tên b.ắ.n lén mắt, mau trở !”

Hai vọt khỏi ngõ. Ngựa kinh, chạy như điên giữa phố đêm. Thẩm Từ cố ghìm dây cương mà nổi, định bảo Sở Lãng nhảy khỏi xe—

Đã thấy Sở Lãng giành lấy dây cương, thẳng xe, một tay mạnh mẽ kéo !

Ngựa hí dài, hai vó dựng lên, dừng hẳn.

Thẩm Từ bóng dáng giữa khói bụi, ánh mắt khẽ lóe: “Bệ hạ, chúng ở đây chờ Cố tướng quân tới .”

Sở Lãng cúi bàn tay Thẩm Từ, thấy ống tay áo rộng che kín, rõ thương thế. Hắn liền cúi xuống, bế lên ngựa, một tay ôm chặt, giục ngựa phóng .

Hai cùng cưỡi một ngựa, Sở Lãng rút kiếm c.h.é.m đứt dây xe, quất roi một cái, ngựa phi như gió về phía cửa cung.

Thẩm Từ thở dài: “Hôm nay, e rằng quốc sư phủ... thể trở về.”

Họ ngừng thúc ngựa chạy thẳng về cung.

Sở Lãng đưa y Ngự Thư Phòng, lập tức truyền thái y tới.

Thẩm Từ ở mép giường, bình thản :

“Thích khách dường như nhằm thần mà tới. Là thần liên lụy bệ hạ.”

Sở Lãng lắc đầu: “Là trẫm suy xét chu , cứ khăng khăng cung.”

Thẩm Từ chỉ mỉm , nhưng trong lòng nghĩ thế.

Tiểu hoàng đế mỗi xuất cung đều mang theo vô ám vệ, mà đêm nay một ai xuất hiện cứu giá, cũng chẳng ai phát hiện thích khách.

Nếu y đoán sai, chỉ sợ tay... vốn là do Sở Lãng cố ý an bài, mượn cơ hội trừ khử y.

Chỉ là, vì cuối cùng đổi ý?

Thái y băng bó xong, bẩm báo: “Quốc sư đại nhân chỉ sượt qua lòng bàn tay và hổ khẩu, thương đến gân cốt. Hai ngày tới chỉ cần thuốc, tránh để dính nước là .”

Sở Lãng gật đầu, đợi thái y lui xuống mới sang, đối diện ánh lạnh lẽo của Thẩm Từ, trong lòng chợt nặng nề.

“Tiên sinh, cớ gì trẫm như thế?”

Thẩm Từ vô thức nắm lòng bàn tay, thản nhiên đáp: “Không gì.”

Ngày hôm là Tế Thiên Yến.

Sở Lãng bận việc triều chính, sáng sớm thượng triều, trở Ngự Thư Phòng.

Thẩm Từ trong viện, bên ngoài cung náo nhiệt, còn y như tách biệt với thế giới.

Qua một cánh cửa, thể tiếng cung nhân bàn chuyện đại lễ, tiếng vang rộn rã, còn trong sân, Thẩm Từ chỉ tựa đầu nghỉ ngơi, phảng phất cả nhân gian huyên náo đều liên quan đến .

Thế gian ồn ào, chẳng thuộc về y, mà y, cũng chẳng thuộc về thế gian .

“Quốc sư đại nhân.”

Giọng nhẹ vang bên tai. Thẩm Từ mở mắt, thấy Triệu Ân đang mỉm mặt.

“Quốc sư đại nhân, Lễ Bộ thượng thư cầu kiến.”

Thẩm Từ khẽ nhướng mày, Sở Lãng mà cho phép y gặp ?

Loading...